Truyện kiếm hiệp
 

Thừa nhận đi, cậu yêu tôi phải không ? (chương 2.1)

Lượt xem chương này: 2979

Những vị khách tò mò trong cửa hang ồ lên một tràng, thích thú chiêm ngưỡng người thật việc thật, quang cảnh hiện ra trong mắt họ là đôi trai gái sức xuân tràn trề hôn nhau mãnh liệt, còn sự thật đau đớn chất chứa đằng sau thì chẳng ai ngó ngàng đến. Thế nên họ cũng chẳng biết được rằng tôi và hắn vẫn chưa hôn nhau mà chỉ dừng lại ở giai đoạn sắp sửa. Bởi lẽ với phản ứng quá tinh nhạy được rèn giũa 16 năm trong ngôi nhà đâu đâu cũng là kẻ thù, đâu đâu cũng là tiểu nhân, tôi đã ngoan cường giữ gìn sự trong sạch, tinh khiết cho đôi môi trẻ dại của thiếu nữ.Hai bàn tay tôi nắm chặt cằm của hắn, cố hết sức đẩy cái mặt điển trai xê ra khi môi cách môi chỉ còn 1cm. Xô ra, đẩy vào, đẩy vào, xô ra, lẳng nhằng mãi chưa được 10 phút cuối cùng, bàn tay đang chế ngự vòng eo thon thả bắt đầu di cư, thực hiện chuyến thăm quan lịch sử lướt qua từng sợi lông xúc cảm trên cánh tay dài ngoằng rồi nghiễm nhiên chiếm cứ một vùng đất trên mái tóc suôn mượt mới gội hôm qua của tôi, ban đầu còn nhẹ nhàng vờn vờn như vờn lông mèo, mấy giây sau lấy hết sức lực dúi đầu tôi về phía hắn, cái này là rào trước đón sau đấy. Tổ tông ơi, sức con gái sao bằng lực con trai, tất nhiên điều cần đến cuối cùng cũng phải đến, môi chạm môi, thật nhẹ nhưng đủ để người thứ ba “chiêm ngưỡng” đến đơ hoàn toàn, chẳng biết nói gì nữa…
Xong! Tôi bị lợi dụng một cách phũ phàng, tiền lương ko nhưng ko có mà hồn phách cũng lạc lên cõi bồng lai thiên cảnh, theo đám đông hóa đá, mặc cho cái tên trời đánh muốn làm gì thì làm.
Sau khi đạt được mục đích, hắn chẳng những chẳng buông tha cho tôi mà còn lôi tôi như lôi một con rối, phóng ra khỏi quán. Lạch bạch được một lúc, tôi mới tỉnh hẳn, linh hồn theo tiếng gọi con tim trở về quê nhà, đồng sức đồng lòng cùng thể xác ruồng rẫy chống cự, cố thoát ra khỏi bàn tay tàn bạo của hắn. Coi bộ hắn cũng để ý, dừng chân lại, quay mặt nhìn tôi đang ra sức biểu tình rồi lạnh lùng:
-Im…
Đang định quát gì đó chợt hắn dừng lại, ánh mắt từ vô cảm nhìn tôi đầy cảm xúc khó đoán, quét từ đầu đến chân tôi rồi kì quái hỏi:
-Cô đến phá chuyện tôi bằng bộ dạng đó sao?
-Gì?_Tôi hỏi lại, chả hiểu hắn đang nói gì, đưa cái mặt ngu ko thể tả nhìn hắn
-Nhìn lại mình đi?_Hắn gỏn lọn
-Nhìn thì nhìn_Tôi bĩu môi, nhìn người từ chân đến ngực, từ ngực đến chân…
Sặc, nhìn rồi! Thấy rồi, Sock rồi!
Này nhá, từ chân đến cổ tôi là bộ pijama hồng phấn mẹ tôi khiêng về từ hội chợ Nhật tháng trước, sau lưng là diễn tả hình ảnh chuột Jerry cầm súng hết sức gangxto chĩa vào đầu Tom hỏi 1+1 bằng mấy. Mặt trước đầy khủng bố với hình một đôi môi đỏ chót to tổ bố dành vị trí trung tâm trước ngực, choáng. Chưa hết, nó dài hỏng mông thì chẳng đáng ngại mấy nhưng có lẽ vì sợ trống trải quá, nhà thiết kế đã ban ơn cho thêm một cục bông xoắn tít trắng muốt đằng sau giả làm đuôi thỏ, chậc, cái quần cũng được cách điệu híp hóp, xăn cao đến đầu gối treo lủng lẳng mấy cái dây rua rua cực vướng y chang rừng rậm amazon. Nguyên bộ quần áo kia cũng đủ mất mặt rồi, ai dè tôi lại khiêng thêm đôi dép bong đi trong nhà, màu hồng phấn, hình mặt thỏ cho đủ đô. Đến độ này thì…chậc, chỉ có đâm đầu vào ô tô tự tử mới hết xấu hổ.
Tôi cúi đầu thật thấp, ko để cho hắn nhìn thấy cái mặt đỏ như *** khỉ của mình, thân thể đồng loạt run cầm cập
-Cô ko xấu hổ thì cũng phải nghỉ đến tôi chứ_Thoáng thấy biểu hiện lúng túng của tôi, hắn thở dài than
-…_Nhịn, nhịn
-Vợ tương lai? Chán chê quá! Chẳng biết giấu mặt vào đâu!
-…_Hắn đang khích mình, đừng ngu, đừng dại, ngẩng mặt lên là toi…
-…
Ko thấy tôi đáp trả, xem ra hắn chán quay người bỏ đi, để tôi lại theo kiểu vất con bỏ chợ, ko một lời nhắn nhủ… Tôi, giờ đây như bị một đống gạch vô duyên từ trên trời rơi xuống đè bẹp, sock tới nỗi đầu óc mê man, lú ** vô thức tìm kiếm cái xe đạp để chuồn về nhà cho xong, đứng đây chỉ tổ khiến người ta mất công mất của đưa tôi vào nhà thương điên.
Toi! Thêm một cục đá rõ nặng ko nương tay bụp thẳng vào đầu tôi! Chiếc xe đạp màu hồng yêu quý của tôi, người bạn quanh năm suốt tháng đèo tôi đến trường giờ cũng chẳng thấy đâu nữa, hoàn toàn ko để lại chút đất bụi làm dấu. Hôm nay phòng tôi bị sao chổi gõ cửa hay sao mà đen quá vậy,
Ôm mặt đau lòng, khóc tức tưởi,
Chân vụng đá thùng, rác ngổn ngang.

Cúi nhặt đống rác bốc mùi “ngào ngạt” cuối cùng, tôi thở dài nhìn chiến tích lừng lẫy của mình. Cái thùng rác lúc nãy trong cơn giận vô thức bị tôi đá văng đã trở về nguyên hiện trạng của nó, bụng đầy ắp rác. Còn tôi, đã thảm hại lại còn te tua hơn. Nắm thành 2 đấm tay nhỏ, tôi ngậm đắng nuốt cay thu giấu bàn tay bẩn đầy vi khuẩn của mình chờ ông lao công nghiệm thu xong thì sẵn sàng chuồn lẹ, cố nén uất hận để ko vác thêm họa cho chính mình nữa. Bỏ ngoài tai những tiếng cười chế giếu, lơ đi những ánh nhìn kì quái và hành động chỉ trỏ của người đi đường xung quanh, tôi bước từng bước, nhanh dần, nhanh dần. Cơn tủi hổ cũng vô thức vỡ oà theo nhịp tim liên hồi.
-Tử Di_Giọng ai đó thật nhẹ nhàng vang lên sau lưng tôi, quá đỗi quen thuộc, đôi chân bất giác dừng lại, kí ức chợt ùa về như sóng trào_Phải cậu ko?
-…_Im lặng, chẳng thể nói gì, tôi có nén những giọt nước mắt chực trào trên khoé mi. Hận, hờn giận. Hận vì sao những lúc yếu đuối, người đó lại đến bên. Hờn giận vì sao mãi ko thể quên sự ân cần của người đó mà cứ khắc sâu
-Tử Di!_Người phía sau như ko thể chờ thêm được nữa, gằn giọng, kể cả quát lên cũng ko mất đi sự ấm áp ẩn chứa trong đó.
-…_Tôi vẫn quyết im lặng, hồn chiến lại mở hội nghị, một bên muốn bỏ chạy, mặc cho con tim nhói đau vì nhớ; một bên lại nhất quyết chọn quay đầu lại, chào hỏi người ta một tiếng, ra vẻ mình rất ổn, mỉm cười rồi mới bỏ đi.
Nhưng nếu thực sự đã ko còn gì cả, mắc mớ gì phải quay lại chỉ để nhìn người ta một cái, đê rồi chỉ thêm làm tổn thương chính mình. Giữa tôi và người đó, đã chấm dứt rồi, mọi thứ: quá khứ, hiện tại và cả tương lai.
Dặn lòng đừng luyến tiếc một cái nhìn, đừng thương nhớ một lời nói, tôi lấy hết can đản bỏ chạy khi bàn tay ai đó khẽ chạm lên vai. Bán sống bán chết lao thẳng như tên bắn về hướng vô định phía trước. Cố ko cho người đó nhìn thấy bộ dạng thê thảm của mình, để người ta khỏi cảm thấy tội lỗi, giằn vặt chính mình, rồi ko ai khiến lại tự phát thương hại tôi. Là con gái, ai chẳng muốn để lại trong người mình từng yêu những hình ảnh, những hoài niệm trong sáng nhất, đẹp đẽ nhất, tôi cũng vậy, dù với mọi người, tôi là người ko bình thường, nói trắng ra là người phi thường, nói quá lên là người đột biến gen, còn nói khiêm tốn chút là người hoàn hảo.

Sức người vốn hữu hạn, dù là quán quân maratông một thời như tôi thì nhiều nhất cũng lê được mấy chục mét là thâm hậu lắm rồi, huống hồ tôi vừa chạy hết mấy trăm mét. Cơ thể tôi bắt đầu tê dại, hoa mắt chóng mặt đến chao đảo trời đất, nhiều lúc tưởng chừng như ngất xỉu giữa đường, phó mặc cho người ta đưa vào bệnh viện nào thì nằm vạ bệnh viện ấy, đến lúc ra về người nhà thân tình chào đón, ô tô, taxi đến chở ầm ầm như mẫu nghi thiên hạ ấy, nghĩ mà sướng. Nhưng nếu tôi lịm đi lúc này, nhất định con người đó, sẽ lại một lần nữa, bước vào cuộc sống của tôi, thương hại tôi, sẽ lại thêm một lần nữa tự tay lấy dao rạch từng vạch lên trái tim, để nó thôi đập loạn nhịp, để nó thôi điên cuồng nhớ đến người đó, có như thế, bản thân tôi mới ko thôi chà đạp chính mình. Thế nên dù có chết tôi nhất định phải chết ở nơi ko có bia mộ của người đó, có phải sống, tôi nhất định ko đặt chân đến nửa địa cầu nơi người đó đang tồn tại. Do đó….giờ mà ko chuồn sớm, e tôi ko có can đảm lấy dao mổ ngực mình lấy tìm mà rạch từng nhát mất, ai mà chẳng sợ đau, tôi cũng thế, rất sợ mới đúng. Mà dù ko sợ thì liệu moi tim xong, tôi có còn sống mà rạch nữa ko biết =”=.
Song song với tiếng chạy đốp đốp đang ngày càng chậm lại của tôi là tiếng bước chân nhàn nhã nhưng vội vã đằng sau, dường như khoảng cách giữa tôi và con người đó dần được xích lại gần hơn thì phải, các bộ phận trên người cũng vì thế mà đình công đồng loạt, nháo nhào đòi bỏ cuộc, rủ rê nhau ngồi nghỉ cho khỏe, mọi chuyện còn lại đổ dồn cho cái miệng và bộ não giải quyết. Chán nản đưa đôi mắt đã hoa lên tìm phao cứu viện trong dòng người như kiến, tôi thở dốc, lấy lại sức trước khi tiếp tục quá “trò chơi” mèo đuổi chuột. Đương lúc toan bỏ cuộc tự nguyên nhảy lên thớt cho người ta vung đao chém thì trong khoảng không mắt tôi vừa quét qua, hình bóng của Lăng Tử Thần đang thong dong trên chiếc M55 Terminus bike giá khủng chờ đèn xanh chợt hiện ra thật rạng rỡ, thật chói lòa. Tôi như người chết đuối vớ được cộc, đôi mắt sáng lên như đèn ô tô, co giò chạy đến đon đả nỉnh nọt hắn, phỉnh hắn cho đi nhờ xe
Ngang lúc đèn xanh vừa sáng lên, tôi đã kịp chụp lấy chiếc xe của hắn, kéo về phía mình, hòng ko cho hắn đi. Người hiểu chuyện thì nghĩ tôi gặp người quen nên quá giang, người ko hiểu thì lại hàm hồ bảo tôi chặn đường cướp của =”=, oan ko thể tả.
Bị ai đó túm lấy xe ko thể di chuyển được, Lăng Tử Thần lạnh lùng quay mặt lại, ko chút biểu cảm, chỉ có giọng nói thoáng vẻ giận giữ.
-Ai…là cậu?
-À…chào!…hi!…Nihảo!…Xa-vắt-đi!(TháiLan)…Xam-bai-đi!(TiếngLào)…..zdrátxtvuiche(Tiếng nga)_Có lẽ vì nhất thời cuống quá chưa nghĩ ra được gì nên tôi liều mạng tuôn luôn một tràng chào hỏi bằng nhiều thứ tiếng khác nhau nhằm câu giờ, mắc cho hắn thộn mặt nhìn tôi như nhìn một con kinh kong vừa xong ra từ rạp chiếu phim.
-Bộ nụ hôn tôi nồng quá nên làm cậu hóa khùng rồi hả?_Hắn đớp lại một cách tàn nhẫn, ko thèm nghĩ đến cảm nhận của một thiếu nữ vừa bị cưỡng hôn như tôi.
-Hử?…À…Bạn Lăng Tử Thần thân mến, sao bạn lại nói điều đó một cách vô tư đến mặt dày như thế nhỉ?_Tôi lấy tay đập mạnh vào người hắn một cái rõ đau, nụ cười đểu giả chưa từng thấy tiếp tục được nước dựng võ._Dù gì cũng là bạn bè 10 ngày rồi, ko có tình thì cũng có danh, làm gì phải dìm hàng nhau dữ dội vậy?
-Sởn gai ốc_Lại nữa, hắn chẳng hề có thái độ hợp tác gì cả, ngang nhiên giập tắt nguồn cảm hứng đang dâng lên vời vợi của tôi, may cho hắn tôi đang cần hắn giúp nếu ko tôi cũng ko thèm nhìn mặt chủ mà đánh chó đâu nhá_Muốn nhờ tôi giúp?
Sao hắn hiểu tôi thế nhỉ? Chưa chi đã biết được dụng ý của tôi rồi Chậc! Ông cha ta quả có lí, núi cao còn có núi cao hơn, câu châm ngôn này thật quá thực tế, mà tôi và hắn thâm hiểm như nhau sao cấp bậc xem chừng cách biệt thế ta.
Tôi định bụng tiếp tục dụ dỗ hắn tiếp, nói lời ngon tiếng ngọt nịnh hắn, đến khi hắn động lòng trắc ẩn sẽ ko ngần ngại nhờ hắn giúp đỡ, sau này trên đường đời có gặp mặt, hắn mà lôi chuyện cũ đòi ân huệ thì cũng có cái mà chối “tại bạn ni tự nguyện chứ mình ko có ép”, khỏi mất công tốt tiền tốn bạc đền ơn đáp nghĩa nhưng cao thủ chưa kịp ra tay hành động thì tiểu nhân sau lưng đã đánh lén, con người đó-sau khi bền bỉ chạy theo tôi-đã đuổi kịp đến nơi, chỉ còn vài mét nữa là có thể lôi tôi đi “tâm sự” được rồi.
Nhằm ngăn chặn điều đáng tiếc nhất xảy ra, tôi vất bỏ hình tượng nữ sinh gương mẫu, hai chân hai tay ko ngần ngại leo lên xe ngươi ta mặc cho người ta chưa kịp mở lời cho phép. Được thể hắn chẳng nói gì, tôi quen thói vỗ vỗ vào lưng hắn như mấy tên sát thủ lấy roi thúc ngựa, ra lệnh cho hắn đạp xe đi. Nhưng ngựa hoang vốn sẵn khó thuần nên hắn chẳng những ko đi mà còn bạo lực vừa quát vừa lôi tôi xuống xe. Bí quá thành liều, tôi chỉ còn cách lấy nụ hôn bị cưỡng lúc nãy đánh cược, làm điều kiện trao đổi. Hắn cướp nụ hôn của tôi thì giờ phải đưa tôi về, coi như giá tiền phải trả để bắt taxi hạng bét vậy. Có lẽ thấy tôi khẩu khí hùng hồn, lời tựa sấm truyền, hắn chỉ liếc nhìn một cái rồi phi xe đèo tôi về nhà, để lại con người đó, ở phía sau…
Khoảng cách xa dần…
Đi được một quãng tôi mới thấy mình thật ngu ngốc, “Second kiss” quan trọng như thế mà tôi chỉ đổi lấy có một chuyến xe ôm bèo bọt thế này: yên sau chả có mà ngồi, mông thì cứ trơ trơ diễu hành quay phim cảnh quan đô, hai chân vừa rã rời vì chạy giờ phải bất đắc dĩ làm cái trụ chống cả thân thể, chưa kể độ an toàn của tôi ngày càng giảm xuống tỉ lệ nghịch với tốc độ vận chuyển của cái tên giết người ko gươm giáo đó nữa chứ (Tử Thần là kẻ giết người mà, hắn tên Tử Thần thì cùng một giuộc với lũ đó thôi). Cảnh sinh tình, tình sinh thơ, trong lúc “ngồi mát ăn bát vàng”, đầu óc của tôi lại chẳng thèm nghỉ ngơi, cứ thể văn thơ lai láng phỉ báng chỉ mình
Ngẩng mặt lên trời, tại sao lại thế?
Úp mặt xuống đất, chỉ tại mình ngu.

Tắm gội, ăn cơm, rửa chén xong, tôi lên phòng tức mình gọi cho Kì Như, chỉ tại nó mà tôi bị mẹ ca oán cho một trận tanh bành khỏi lửa, nào là con gái con lứa to đầu rồi chỉ biết ăn với ngủ, ngủ với chơi, chơi với ăn; ngủ dậy được mỗi cái chăn cái màn lại vất xó ko chịu xếp, tệ hơn là tự ý cho bạn mượn xe đạp mà ko thèm hỏi chủ chi. Thế nên giờ phải gọi cho nó, mắng nó cho đã mới hả được cơn giận..
Sau khi cho tôi ngồi đợi hết 30 phút, đến phút thứ 31, giọng nói đáng ghét của Kì Như mới oang oang lên trong điện thoại:
-Chào bạn hiền! Gọi gì mà sớm thế?_Nó đon đả, thừa biết đang giở bài nịnh nọt tôi đây
-Ngươi còn biết ta là bạn nữa cơ à?_Tôi giận dỗi đến mức chưa ngoa, ko dễ gì tha thứ cho cái tội tày đình mà nó gây ra được
-Đừng giận nữa mừ, ta đâu ngờ người đó lại là Lăng Tử Thần chứ, dám cá với ngươi ta đã thấy ông anh ngồi ở đó trước
-Hừ,…coi như ngươi mù, ngươi đui đi, nhưng dù là thế sao ngươi có thể để cho ta đi “đánh ghen” với cái bộ dạng trốn trại đó mà ko hề nói cho ta biết, chẳng những thế lại còn chuồn lẹ, để mặc ta lâm trận một mình, trơ mắt cho địch chém
-Nghe nè! Ta ko phải ko muốn nhắc ngươi mà trước đó ta ko chú ý, ta đâu ngờ ngươi lại ngu ngơ bê nguyên cái bộ dạng ngố toẹt của mình đi “đánh ghen” chứ, ta còn chưa sợ mất mặt vì có người chị dâu như ngươi thì ngươi dỗi cái gì. Còn nữa, ta thừa nhận ta bỏ đi trước cho ngươi chết đứng một mình là sai, nhưng lúc đó ta thấy ông anh ta đang chở một con nhỏ tóc vàng hoe đi trên đường, vì nghĩ đến mày nên chẳng thể kìm lòng nổi, “mượn tạm” xe ngươi đuổi theo ngăn chặn chớ bộ. Đâu phải ta là loại người qua cầu rút ván đó chứ_Coi kìa, nó học đâu ra cái lối chống chế cao thâm đó nhỉ, chắc tại ngồi với tôi lâu nên ảnh hưởng đây mà
Thầm ngưỡng mộ mình, tôi cười khẽ rồi lăn một vòng trên giường, đổi tư thế nằm cho đỡ mỏi:
-Hừ! Ăn nói được lắm!
-Tất nhiên, ta mà lại. Mà sau khi ta đi, mày thế nào? Có bị mụ kia đánh tả tơi ko? Hay là ngươi giả điên bỏ của chạy lấy người?
-Đừng nhắc nữa! Giờ ta ko muốn nghĩ đến vụ đó!_Tôi xua tay, cái chuyện mất mặt mất mũi đó sao có thể kể cho cái loa phóng thanh như nó nghe được chứ, lỡ mồm lỡ miệng là ko chỉ Việt Nam chủ nghĩa cộng hòa biết mà cả thế giới đều hay tin chứ chẳng phải chuyện đùa.
-Giời! Chắc ngươi thảm như cái bị rách nên mới ko chịu nói cho ta, sợ mất mặt chứ gì?_Tiếng cười haha từ điện thoại bên kia theo đường giây điện chằng chịt qua bao ngõ ngách, ko biết có bị chập ở đâu hay ko mà nghe thật man rợ, làm tôi bất giác rùng mình đến tận mang tai
-À mà nè!_Có lẽ tôi nên kể cho nó chuyện này, hơn ai hết, nó là người có thể giúp tôi thôi hi vọng huyễn hoặc.
-Gì?
-Phong…_Tôi cắn môi lưỡng lự, khó nói đến vậy.
-Phong? Hắn về rồi?_Nó hoài nghi thiếu điều hét lên
-ừm…chẳng biết nữa, chỉ là…
-Là sao?_Nó nóng lòng, có chút bực bội
-Ta gặp hắn trên đường với…
-?
-…với…
-Với cái bộ dạng ma ko ra ma, quỷ ko ra quỷ của ngươi hả?
-Ukm…
-Haha…_Lại tràng cười ko giống người vang lên, thấy ghét
-Thôi đi! Ko thèm nói với ngươi nữa!_Tôi ức chế toan cúp máy, người duy nhất hiểu tôi lại dám cả gan cười trên nổi đau của tôi thế đó, ko bực tôi là thánh
-Tử Di_Nó gọi với_…ngươi đừng quên, hắn ko yêu ngươi, ngươi biết thương hại chứ? Hắn chỉ thương hại ngươi thôi, ko phải là yêu, dù ngươi có thay đổi, thương hại ko thể biến thành yêu…
-…
Đúng vậy, yêu là yêu, thương hại là thương hại, thương hại ko bao giờ có thể trở thành tình yêu được. Đối với tôi, để ai đó phải thương hại mình, đúng là một cực hình. Ko phải tôi tự kiêu mà tôi ghét sự thương hại của họ, chỉ là, lòng tự trọng trong tôi quá lớn, đến nỗi, tôi ko cho phép bất cứ ai thương hại tôi, đến bên tôi chỉ vì nghĩ tôi cần được thương hại, hoàn toàn ko cho phép… Nếu ko, tôi sẽ cảm thấy mình quá bình thường, quá nhạt nhẽo, quá nhu nhược. Con người tôi được niềm kiêu hãnh là nhất, đánh mất nó đồng nghĩa với việc để người ta thương hại, tôi ko làm được. Đôi khi nghĩ quan niệm đó là sai lầm, nhưng bạn thân tôi lại sống vì nó, thế nên dần dân vì nó mà hi sinh, gạt bỏ tình cảm của những người xung quanh dành cho tôi. Cũng như Lâm Khải Phong, tôi đã cắt đứt sợi dây buộc chặt giữa tôi và cậu ấy, vĩnh viễn kìm nén tình yêu của mình, để cậu ấy ra đi cũng người con gái đó, chỉ vì, tình cảm cậu ấy cho tôi là sự thương hại…
Có dối mình trăm nghìn vạn lần đi nữa, tôi cũng ko thể tạo cho cậu ấy cơ hội thương hại tôi thêm lần nữa, một lần là quá đủ, lần thứ hai sẽ trở thành dòng dung nham trong lòng núi lửa phun trào cho đến khi giọt cuối cùng biến mất, bạn thân cũng đánh rơi giá trị của chính nó.

 

ĐỌc tiếp

Các tập/chương/hồi khác của Thừa nhận đi, cậu yêu tôi phải không ?

Mục lục truyện

Nếu thấy trang web hữu ích với bạn, hãy click Like ủng hộ chúng tôi !