Truyện kiếm hiệp
 

Thừa nhận đi, cậu yêu tôi phải không ? (chương 3.1)

Lượt xem chương này: 2353

-Hàn Tử Di!_Cô giáo trẻ dạy hóa lần trước hắng giọng, mắt ko rời sổ “tử thần” gọi tên tôi lên kiểm tra bài cũ. Dư âm của thắng lợi ban nãy vẫn chưa nguội hẳn, tôi rạng rỡ đứng dậy, tinh thần sảng khoái sẵn sằng nghênh chiến quân địch. Đối với tôi mà nói, môn hóa cũng chẳng khó nhằn mấy, những bài bình thường cho bọn ko thuộc phận sự môn hóa như tôi thì chỉ cần mấy phút mằn mò là ra đáp án, dễ như khỉ ăn ớt.

Hí hửng cầm sách vở lên bảng, tôi tự tin nhìn bà cô trẻ, nở nụ cười xã giao đúng chất. Chẳm thèm đáp lại cho phải phép, bà cô đưa mắt nhìn xuống dưới đất, soi vào chân tôi, cười giễu cợt:

-Em xem ra rất coi thường tôi thì phải?

-Ko, ko phải ạ_Tôi xua tay nhặng xị, dám đắc tội với giáo viên thì coi bộ quãng thời gian gòng lưng cắp sách đến trường sau này của tôi sẽ tăm tối như địa ngục mất. Một điều nhịn chín điều lành mà, ko nên nóng vội mà làm hỏng đại sự của mình.

-Vậy bitít của em đâu? Hay em cho rằng tôi ko đủ trình độ để em tôn trọng tôi đúng nghĩa, việc chấn chỉnh tư trang cũng ko cần thiết?

-Tư trang?_Tôi hỏi lại, cúi nhìn mình một lượt trừ trên xuống dưới. Rõ ràng tôi đã tống bộ pijama dở hơi lần trước làm tôi mất thể diện rồi mà, chẳng nhẽ tôi nửa đêm mộng du đem ra mặc lại??? Nếu thế chẳng tôi điên lên mất.

Yên trí nhìn bộ đồng phục dễ thương đang phủ trọn lên người mình, tôi toan hỏi lí do tại sao bà cô kia lại mỉa mai như thế thì chợt nhận ra mình đang đi chân trần, đôi bitít mới cóng tôi đòi hết nước bọt mẹ mới chịu xì tiền ra mua mấy hôm trước giờ ko cánh mà bay, để lại 10 ngón chân mong ngóng tin người. Tôi le lưỡi cắn môi nhỏ nhẹ xin bà cô về chỗ lấy dép, trong đầu tua lại cảnh mình nóng nức quá hóa rồ cởi bỏ đôi dép cho mát rồi vứt như rải thây dưới chân mà ân hận, toàn thân nóng lên như cá nằm trong chảo, chỉ biết cúi đầu chữa ngượng, căng tai lên nghe bọn bạn vô tâm vô tình thoả thích cười khúc khích phía dưới.

Mắt mở tròn hết cỡ, đảo đi đảo lại quanh vùng lãnh thổ của mình, tôi điên tiếc tìm kiếm bóng hình thân yêu. Mồ hôi chảy trên đỉnh thái dương vô thức rơi tõm, vỡ tan dưới đất, tôi nuốt nước bọt, nghĩ đến thảm cảnh của mình cũng như giọt mồ hôi vô tội kia mà ớn lạnh, lòng ko ngừng kêu khổ. Vò đầu bứt tai một hồi, tôi mới nhận thức được sự thật rằng chúng đã bị kẻ nào đó bắt cóc, và nghi phạm đáng ngờ nhất đang ở đây, Lăng Tử Thần. Hoàn toàn dễ hiểu thôi, hắn vừa bị tôi làm cho bẽ mặt giữa cả lớp, một phát phá vỡ hình tượng hoàn hảo mà hắn đang mặc thì việc trả thù, có qua có lại là chuyện đương nhiên, hơn nữa, hắn lại có một vị trí tiến thủ rất thuận lợi-ngồi ngay bên cạnh tôi, chỉ cần lấy chân sút một quả, đôi bittít của tôi có thể bay hàng vạn dặm sang lào chứ chẳng chơi đâu. Vì thế, đừng nói tôi áp đặt mọi thứ lên hắn, thay vào đó, hãy tán thưởng cho tôi vì tôi quá thông minh sẽ đỡ tốn kém hơn đấy.

Khinh bỉ ngẩng đầu nhìn hắn đang vô cảm chờ tôi xéo đi, tôi thất vọng cười nhạt, lắc đầu nguầy nguậy trước sự vô liêm sỉ của hắn. Quả thực, chiêu này của hắn rất được, vừa có thể hạ nhục tôi, bắt tôi làm trò cười cho mọi người, vừa có thể một cú ném tôi vào danh sách đen của bà cô chẳng có mấy thành ý với tôi kia. Mà nè, đừng vội, nó chỉ khiến tôi thêm xem thường, khinh miệt con người hắn mà thôi.

Đường đường là Hàn Tử Di đầu đội mũ chân đạp dép lại bị tên tiểu nhân ko hơn ko kém này chơi một vố thật đau, nhục thì nhục thật nhưng phục thì còn lâu nhớ. Thua keo này bày keo khác, tôi ko tin 2 năm còn lại của mình ko đủ để chơi lại hắn một vố đau hơn, thảm hơn.

Nắm tay thành 2 đấm to, tôi quật cường định đứng dậy bày tỏ nỗi khổ bi ai của mình thì đôi bitít của Lăng Tử Thần như một đống vàng bị ai đánh rơi lấp lánh rọi vào mắt tôi. Khóe miệng chợt giật giật mấy cái rồi cong lên xảo hoạt, tôi mưu mô ko ngần ngại chộp lấy đôi bitít to tổ bố hơn chân mình những mấy site của hắn, mặc vào chân, tạm thời che mắt bà cô trẻ đáng ghét trước đã.

Nhích từng bước nặng trịch tựa đeo chì lên bục giảng, lơ đẹp tia nhìn lạnh băng của Lăng Tử Thần đang phong tỏa lên chân mình, tôi chăm chú làm bài trên bảng, cầu trời khấn phật cho thị lực cái bọn chăm buôn dưa siêng chém gió dưới kia giảm đi, nếu ko tôi chỉ còn nước gieo mình xuống Hoàng Hà bầu bạn với cá vì cái tin giật gân “Hàn Tử Di ngang nhiên mang bitít của iceboy, anh em, giết!”.=”=

Cách!_Viên phấn trên tay tôi chạm mạnh vào mặt bản, gãy một phát an tọa xuống đất mẹ. Bà cô trẻ nóng lòng nhìn tôi, nghiêm mặt soi từng dòng từng chữ trên bảng, cố tìm ra một lỗi nhỏ để hạ điểm. Tất nhiên, tôi ko phải là người ngu ngốc đến mức chừa đường cho hươu chạy, cái bài bà cô ra tôi đã xem qua sách học tốt vài lần, nhẩm thêm mấy canh giờ, chép ko sai một chữ thì lấy đâu ra lỗi mà bắt. Nếu bà cô kia tìm được, tôi xin đi đầu xuống đất.

Mừng rỡ nhìn bà cô trẻ khen nứt mặt nổ mũi bài làm của mình, tôi nhìn con 9 roi rói trên bảng to đùng mà khóc hạnh phúc, ko uổng công đêm đêm tôi châm đèn học thuộc, cuối cùng cũng có ngày vinh quy áo gấm về nhà. Một phần do mừng điểm cao, một phần do chiếc bitít quá khổ choán nhiều diện tích, tôi đi lại cực khó khăn, ngươi như chực bổ nhào về phía trước, may mà công phu tôi thâm hậu, muốn bổ cũng chả có cơ hội, hehe.

Theo lời của bà cô, tôi kiêu hãnh tiến đến bàn giáo viên lấy sách vở về chỗ ngồi, niềm vui huân hoan trào dâng trong từng mạch máu khiến tôi bước đi ngày càng nhanh. Sắp đến gần nơi cần đến, hai chân tôi bỗng dưng cuống cuồng giày xéo lên nhau, chân nọ giẫm chân kia, người cứ thế theo quán tính đi về phía trước, bị giật lại đột ngột thì theo tự nhiên bổ nhào về phía trước ko thèm hỏi han não bộ. Thấy nguy, hai tay tôi vơ vội trong không trung, cố nắm lấy cái gì đó làm trụ, giữ vững thân thể nhưng muộn rồi. Vớ được chiếc khăn trải bàn, chưa kịp làm gì cả, thân thể tôi ko còn cứu vãn được, thuận buồm xuôi gió vồ ếch một cách ngoạn mục. Sau tiếng “uỵch” vang vọng từ tôi phát ra là tiếng “xoảng” rõ to đầy thách thức của chiếc bình hoa cỡ 500k lận, ko những thế noi gương tiền bối đi trước, đống sách vở trên bàn cũng tự sướng bay lên, nhào một vòng trên ko tuyệt đẹp rồi lả tả rơi xuống đất như lá mùa thu rụng về cội.

Khóc ko thành tiếng, tôi ngồi dậy, xoa đầu đau điếng, nhẩm tính đây là lần thứ 2 trong ngày được ôm đất mẹ, mặt đỏ gay như gấc trong tràng cười vỡ trời của lũ bạn. Chưa bao giờ, tôi cảm thấy mọi thứ tồi tệ đến thế, lúc bị ba mẹ đánh, lúc phải tạm biết với Jun-kun ở biển Nha Trang, lúc chia tay với Khải Phong nữa…ko gì đáng sợ hơn lúc này. Khóe mắt đã ướt, sóng mũi đã cay, nhưng, tôi ko muốn khóc, chỉ tổ khiến mình thêm nhục nhã, khiến người ta thấy tội mà thương hại.

Ko để mình trở thành trung tâm tiệc cười thêm nữa, tôi run run gắng gượng đứng dậy, cúi đầu thật thấp giấu sự xấu hổ đang tỉ lệ thuận tăng lên với mức độ đậm của màu đỏ trên mặt, cố chú tâm nhặt lại mọi thứ đang phơi thây trên đất.

“Nếu là Khải Phong, nhất định cậu ấy sẽ giúp mình” Ngớ người trước dòng suy nghĩ vừa xẹt qua, tôi bần thần, cảm thấy mình thật trơ trẽn, điên rồ. Lần nào cũng vậy, những lúc tôi yếu đuôi, hình ảnh cậu ấy lại bất giác hiện ra trong tiềm thức, để tôi lại lần nữa điên cuồng tìm đến sự thương hại của cậu ấy. Tôi khinh bỉ sự thương hại, nhưng lại mong Khải Phong thương hại mình, quan tâm mình, ghét người khác chà đạp niềm kiêu hãnh của tôi, nhưng chính mình lại tự tay xát muối vào nó.

Mỉm cười chua xót, tôi tiếp tục nhặt, lũ bạn thừa nước đục thả câu, kẻ lấy điện thoại chụp lại chuẩn bị đăng lên face, người lại thì thào bàn tán. Chợt, bọn nó rống inh ỏi, thêm một lần nữa, trở về thời nguyên thủy ăn lông ở lổ.

Tờ giấy cuối cùng chỉ còn cách tôi 3 mét, lạch bạch như con vịt bầu, tôi mới lết nổi tiếp cận nó, toan đưa tay nhặt lên thì đã bị ai đó lấy mất. Ngẩng mặt nhận dạng, tôi sựng người, Lăng Tử Thần đang đứng trước mặt tôi, một tay cầm mảnh giấy kia, tay còn lại ko một lời giải thích giật hết toàn bộ những gì tôi đã nhặt được, xếp cẩn thận rồi đặt trên bàn giáo viên, thuận miệng nói luôn:

-Với tư cách là một bí thứ, thay mặt bạn Tử Di và cả lớp, em xin lỗi cô vì đã làm hỏng giờ của cô hôm nay, mong cô có thể tha thứ.

-À_Bà cô trẻ như tỉnh mộng, cái mặt mê trai hiện lên rõ mồn một, cười dịu dàng xua tay_Ko sao, nhờ vậy cô cũng được xem kịch hay mà

-Cảm ơn cô_Lăng Tử Thần ko nói gì thêm, tiến về phía tôi, lôi tôi mặt vẫn thộn ra về chỗ như lôi con cún con nhà hắn trong ánh mắt của toàn thể 10C8.

“Lại gì nữa đây, hắn ta đang thương hại mình ư?” Ném ánh mắt nghi hoặc về hắn, tôi giằng tay ra khỏi hắn, ngẩng cao đâu kiêu hãnh tự mình bước về chỗ. “Đã thu bitít người ta rồi còn mặt dày vờ thương hại, ngươi nghĩ ta ngu ngốc để mặc cho ngươi toại nguyện sao, mơ đi cưng”.

-Đưa đây!_Lăng Tử Thần lạnh nhạt, tay chìa về phía tôi, giọng đích thị đang ra lệnh.

-Ko!_Tôi quay mặt sang hướng khác, bướng bỉnh đáp trả. Sao tôi lại phải tự nguyện dâng trả đôi bitít chết tiệt này cho hăn trong khi hắn lại ngang nhiêu lấy bitít của tôi đi giấu chứ, đã thế, một lời xin lỗi cũng ko thèm nói. Muốn tôi trả, trừ phi hắn quỳ gối xuống đất cầu xin tôi, lúc đó tôi còn có thể niệm tình vẻ đẹp của hắn mà cân nhắc.

-Trả đây!_Hắn kiên nhẫn, người chẳng hề có chút hành động gì gọi là hối lỗi cả, đúng là bực cả mình

-Cậu điếc hả? Ko trả là ko trả_Tôi mặt dày nghiêm nghị, ko phải tôi muốn giữ dày hắn làm kỉ niệm đâu nhá, tất cả chỉ tại vì nếu trả, tôi lấy cái gì mà mang, hơn nữa, chẳng phải người gây tội trước là hắn sao, mắc mớ gì tôi phải nhân nhượng.

-Đừng có quá đáng!

-Quá đáng? Ai mới quá đáng đây?_Tôi đưa tay vuốt chiếc mũi nhọn hoắt của mình theo đúng điệu mấy tên mafia trên phim, tai còn lại dí vào ngực hắn, hơi dí thôi nhé, nghểnh đầu sang một bên, cời cợt_Người lấy bitít của tôi giấu đi, làm tôi ê mặt ko biết nấp ở đâu trước bọn dân tình 10C8, đẹp hơn còn được vồ ếch miễn phí ko mất tiền nữa chứ, chẳng phải là cậu à. Cậu ko biết trơ trẽn thì sao tôi có thể biết mình quá đáng chừng nào được, đừng làm tôi mắc cười nha.

-Giấy bitít của cậu? Tôi ko làm cái chuyện hạ nhục thanh danh của mình như thế

-Gì chứ? Thanh danh? Thanh danh của cậu được bao nhiêu? Hơn ai chứ?

-Tóm lại tôi ko làm chuyện đó

-Ngoài miệng thì chối đây đẩy, trong bụng lại gật đầu lia lịa, khẩu phật tâm xà. Chỉ biết chê bai người khác này nọ trong khi cậu cũng chẳng khá hơn ai_Tôi ra mặt giễu cợt, thân thể ko biết từ lúc nào đã đứng dậy, tiến lại gần hắn, ngón tay hết di vào người hắn rồi lại chỉ chỉ lên mặt hắn hết sức đanh đá, cố chọc tức con người chưa bao giờ nổi điên vì tôi này.

-Cậu xem ra màng nhĩ bị đứt rồi, tôi bảo tôi ko lấy, nghe chứ?_Hắn mỉa mai, thâm ý rõ ràng muốn đả kích người, lấy lòng bàn tay túm gọn ngón tay tôi ko thương tiếc khiến tôi hoảng loạn rụt tay ra như phải bỏng, chút dư âm âm ấm còn vương trên da sao vẫn đượm thật lâu.

-Tôi tin cậu tôi chết liền ấy. Đời đời có kẻ nào giết người lại tự thú đâu. Cậu ko lấy, chẳng hóa tôi tự thu đồ của mình chắc_Tiếp tục gân cổ lên cãi, tôi hoàn toàn phủ nhận những gì hắn đã giúp đỡ tôi lúc nãy, thay vào đó mà áp đặt, cho hắn là thủ phạm. Nhưng ngoài hắn ra, kẻ rắc tâm *** hại một cô gái yếu đuối như tôi là ai chứ? Ko thù ko oán mà khử nhau quả thật vô lí.

-Câu mà ko…

-Hàn Tử Di, có người tìm cậu kìa_Tiếng gọi thất thanh của Chiêu Anh như một nhát dao chém đứt lời nói của Lăng Tử Thần, hắn ta ko ai bảo, cùng tôi quay đầu ra phía cửa lớp, nơi cô nàng hoa khôi đệ nhất 10C8-Đặng Chiêu Anh đang đứng.

Thấy Lăng Tử Thần ko nói gì nữa, tôi quyết định “mượn tạm” bitít của hắn mang đi đón khách, thầm tưởng bở về một chàng trai đẹp chết người đang chờ mình mà ko khỏi cười một mình, óc liên tưởng của tôi ngày càng sa đọa rồi.

Mới bước chân ra khỏi cửa, tôi lập tức xị mặt, hóa ra là con gái, lòng chẳng muốn tiếp chút nào, ko có hứng. Cô bạn tóc tết 2 bím với chiếc kinh to sụ che gần hết nửa khuôn mặt nhìn tôi, hiểu ý cười nhạt:

-Cậu là Hàn Tử Di?

-Ừ_Chán nản, tôi đáp trả gỏn lọn, bản hiệu cô bạn có ghi “Đỗ Hoài Nhi, lớp 10C7″, ko phải người lớn tuổi, nghi lễ ko cần thiết.

-Thầy giám thị có chuyện muốn nhờ cậu, bảo cậu đến gặp thầy ý.

-Hả? Thầy giám thị?_Tôi há hốc mồm, ko tin vào những gì mình vừa nghe được nữa, thầy giám thị-người coi tôi ko hơn gì kẻ thù-mà có chuyện muốn nhờ tôi sao, nghe sao giả dối thế ko biết.

“Nhất định có âm mưu gì đó”_Tiểu tinh linh thứ nhất trong tôi sờ cằm, mặt ra vẻ thảm tử, đoán, lập tức được hội đồng tinh linh Hàn Tử Di gật đầu hưởng ứng

“Hay ông thầy nhớ ta nhỉ? Cũng có thể lắm”_Một con tinh linh khác điên khùng nếu ý kiến, ngay tắp lự hàng loạt trái cây từ tứ phía bay vèo về phía nó, đả thương nạn nhân ngay tại trận

“Ko nên nghĩ xấu cho ổng, tội nghiệp”_Con này thảm hơn,bị nhốt vào lồng “thú dữ” sau khi giơ tay phát biểu

Nói chung là, khó đoán. Người thâm hiểm như ông thầy đó, tốt nhất là…

-Ối!!_Tôi ôm bụng, mặt nhăn mũi nhó nhìn Đồ Hoài Nhi đang đều bước phía trước, tay nắm chặt vạt áo của cô bạn_Mình đau bụng quá, ko lê nổi nữa

-Tào tháo đến hả?_Cô bạn quan tâm, nhưng ánh mắt hoài nghi thấy rõ, chẳng nhẽ, kĩ thuật diễn xuất của tôi đã giảm?

-Ừm! Bạn đi trước đi, mình…_Đưa mắt thảm thương ném về phía Hoài Nhi, tôi trăn trối như thể mình sắp đi uống trà với Diêm Vương

-Tùy bạn thôi_Hoài Nhi cười_Thầy có bảo nếu ko gặp được cậu hôm nay, ngày mai tự tay thầy ấy sẽ áp tải cậu lên phòng giáo viên đấy, bạn thấy sao?

Thua! Tôi thua rồi!

Nước mắt nước mũi hòa làm một, tôi cùng đôi bitít thân yêu của Lăng Tử Thần tựa vào nhau mà lê từng bước, từng bước, cảm thấy như mình đang leo lên một ngọn đồi dốc đứng mà đau đớn. Dù đã cố thức thật sớm để ko gặp lại cái người khủng bổ đó, vậy mà, giờ lại phải trương mắt nhìn người ta đưa mình gặp tử thần, luân lí công bằng đâu trời. Nếu sau này tôi muốn đập đầu tự xử mình, thay vì lo lắng hãy nhảy vào can tôi nhé…

Quãng đường từ lớp tôi đến phòng giáo viên thật ngắn, đi chưa được 5 phút đã thấy cái bảng “Phòng giáo viên ban C” nắm chình ình trước mặt. Trong tôi lại dấy lên hồi chuông than thân trách phận, tim đật thình thịch ko ngớt, khóe mắt giật giật liên hồi. Trước khi bước vào hang cọp, tôi khấn trời khấn đất, cầu mong chúa, ông bà tổ tiên phù hộ độ trì cho mình mới yên trí nạp mạng.

-Thầy!_Tôi nhỏ nhẹ, phá tan bầu ko khí lặng như tờ trong phòng giáo viên.

Nghe thấy tiếng tôi, ông thầy giám thị ko biết từ xó xỉnh nào đứng lù lù sau tôi đập cái bốp làm tôi giật thót, tim thiếu chút nữa ngừng đập. Kểu khổ rã cả miệng, ổng mới chịu ngồi về chỗ của mình.

-Lâu rồi ko gặp em

-Vâng! Mới 1 ngày thôi mà thấy_Tôi đưa tay gãi đầu ra vẻ từ tốn, nở nụ cười ko thể méo hơn được nữa

-Hôm nay ko đi học muộn nữa nhỉ?_Ông thầy thâm ý hỏi tôi

-Vâng! Thế thầy gọi em có gì căn dặn ạ?_Nhanh như cắt tôi chuyển chủ đề, mong sớm ra khỏi cái nơi địa ngục trần thế này

-A! Hôm trước, là em trực sân bóng rổ phải ko?

-Vâng, có chuyện gì sao thầy?

-Đội trưởng đổi bóng rổ kiến nghị với thầy rằng sân bóng của họ còn rất dơ, bảo thầy “nhờ” em trực lại

-Dạ?_”Nhờ ư? sao ko nói thẳng ra bắt em trực lại cho rồi, bày đặt tế nhị”_Nhưng rõ ràng em đã làm rất sạch rồi mà, cả một con kiến cũng ko có in chân lên

-Tôi ko biết, nhưng phiền em hôm nay ở lại trực thêm 1 lần nữa nhé!

-Thầy! Em phản đối! Đấy chẳng phải bốc lột sức lao động trẻ vị thành niên sao ạ? Sẽ phải đền tiền và ngồi tù đó thầy_Tôi gân cổ lên đe dọa, phải giành lại quyền lợi cho mình trước khi chết vì kiệt sức, nhân nhượng là mất hết.

-Nếu em trực, tôi có thể nghĩ lại việc 10 ngày qua mà cho em loại tốt trong hạnh kiểm tháng này đấy!_Ông thầy giám thị nhấc gọng kính, nói đều đều

-Oki ạ! Hôm nay em sẽ trực thật sạch!_Tôi như bị bỏ bùa, đứng phắt dậy, vỗ ngực hứa hươu hứa vượn rồi chạy vọt khỏi phòng giáo viên trong niềm huân hoan như thể vừa đạt cúp vô địch trong môn điền kinh. Sung sướng nghĩ đến hành kiểm của mình tháng này mà cười ha hả ko biết trời đất. Ít ra, hôm nay cũng ko hẳn xui lắm.

Trở về lớp, tôi chuẩn bị tinh thần hết tiết nữa đi chùi sân bóng, Lăng Tử Thần cũng đã về trước vì có chuyện ở đoàn, tôi lại trở về những năm tháng bình yên của mình. Còn bitít này, chắc phải mượn tạm…

Sau một hồi mông chổng lên trời tích cực chùi chùi sân bóng rổ, tôi mĩ mãn nhìn thành quả lao động của mình: Sân được chùi bóng lóa, một vết bẩn cũng ko có, thật đẹp mắt. Hạnh phúc thở dài đem đống rác cuối cùng cho vào thùng, tôi chợt ngớ người, nụ cười cũng tắt ngấm. Trong chiếc thùng đầy ắp nhiều chủng tộc rác kia, đôi bitít của tôi nắm trong số đó, tỏa mùi kinh khủng.

Ngẩng mặt lên trời, tôi gồng người, cơ bắp trên 2 cánh tay như có tiềm lực căng lên cũng to phết.

-Lăng Tử Thần, ta thề có trời có đất, đời này kiếp này ta ko khiến cho ngươi thê thảm, ta ko phải là Hàn Tử DI.

 

Đọc tiếp

Các tập/chương/hồi khác của Thừa nhận đi, cậu yêu tôi phải không ?

Mục lục truyện

Nếu thấy trang web hữu ích với bạn, hãy click Like ủng hộ chúng tôi !