Truyện kiếm hiệp
 

Thừa nhận đi, cậu yêu tôi phải không ? (chương 4.1)

Lượt xem chương này: 2325

Soi mình trong phòng vệ sinh, tôi ngầm thán phục tài hóa trang thiên bẩm có một ko hai của mình. Ko ngờ, chỉ với chiếc kính râm to sụ kiểu gangxto chôm được từ ba, cái bịt miệng ninja một thời “mượn tạm” của thằng em và cái áo chống nắng rừng rậm amazon của mẹ, tôi, từ một cô nàng xinh đẹp kiều diễm nghiêng nước đổ thùng đã nghiễm nhiêm tự tay biến mình thành một kẻ người ko ra người, ma ko ra ma, bộ dạng khả nghi như mấy tên cướp giật đích thực ngoài chợ. Khi dám chắc ko ai có thấu lực đặc biệt nhìn ra thân phận thật sự của mình, tôi yên trí bước ra khỏi phòng vệ sinh, đi thẳng một mạch đến chỗ club bóng rổ, lơ đi những cặp mắt nhòm ngó hiếu kì của người xung quanh, do thám tình hình trước khi trao thân gửi phận.

Nơi này đúng là có sức hút đối với con gái à nha, ko biết vì nằm ở khu vực thuận lợi-chính giữa trung tâm trường hay có dịp khuyến mãi đặc biệt mà ko cần vào sân bóng đã thấy một biển người hỗn độn, tứ phía con gái đổ dồn về chen nhau như hội, người đạp lên người len vào cánh cửa bé tí xíu mà thấy tồi tội, xem ra club này cũng ko phải loại tôm tép hàng chợ. Tôi có chút mừng thầm đứng xê sang một bên nhường đường, ko muốn cơ thể hoàn mĩ của mình trở thành thảm lót giày cho bọn người thiếu văn hóa đó, đôi khia ngứa ngáy lại chép miệng ngao ngán:

-Đúng là khổ ải trần gian, đâu cần phải tuyệt tình với nhau thế chứ, cứ ưỡn ngực lên đi đàng hoàng là được rồi. Đúng là tự mình hại mình, một chút chất dám cũng chẳng có.

20 phút trôi qua trong bình lặng đối với tôi còn trong dữ dội đối với đám con gái nhao nháo nãy giờ vẫn chưa lách hết được vào trong kia. Tức mình vì phải chờ đợi một cách vô bổ trong khi thời gian lại ko hề ngoái nhìn lại, tôi đành liều chen vào dòng người, mặc cho thân xác bị đưa đẩy, cuối cùng ko chịu nổi đành ngậm ngùi làm người vô văn hóa:

-Tránh ra! Phân tươi đây!_Đừng trách tôi bẩn thỉu nhé, chỉ tại ko còn cách nào khác, đành phải chơi bài hèn hạ này, thề với trời đất, nhất định ko có lần sau.

Ngay khi tôi vừa dứt lời chưa đầy 2 giây, đám con gái ko ai hẹn ai tự động ngoan ngoãn tránh ra hai bên, chừa một lối đi cực to cho tôi bước vào. Để tránh bị phát giác rồi bỏ mạng chốn sa trường, tôi vọt lẹ vào trong, như vị anh hùng dẫn theo sau cả đám để tử, phong tỏa cả hai bên khán đài. Mặc cho bọn người đang chơi bóng phía dưới uốn ** đủ tư thế làm mát mặt đám con gái hám trai, tôi lấy túi, moi ra cái ống nhòm rứt ruột lắm mới dám xì tiền mua, soi về phía sân-nơi mấy ngày trước tôi khom lưng chổng mông chùi mòn cả tay, thầm chưởi rủa thằng cha đội trưởng vô đạo vô đức vô nhân tính.

-Ôi! Anh Kiệt đẹp trai quá!! Yêu chết mất!_Một cô nàng ngồi cạnh nói lời sến súa với con bạn, hai mắt từ lúc nào chuyển sang chế đổ hình trái tim đỏ thoi thói làm tôi vô thức đưa ống nhòm hướng về phía cô ta đang nhìn, xem xem hắn có đẹp trai ko

-A!!!! Sao anh Tuấn Vĩnh manly thế ko biết! Tớ chết mất!!_Con nhỏ khác ko kiềm lòng lên tiếng, tôi lại hướng ống nhòm về phía tên Tuấn Vĩnh manly của cô ta, chiêm ngưỡng “nhan sắc”

-Trời! Đỡ tớ với! Anh Gia Minh đang nhìn tớ!_Lại thêm một con chim trúng tên lăn ra ngất xỉu, tôi giật mình đem ống nhòm soi cái tên Gia Minh kia, xác nhận người thân. Trời ạ, cái mặt đần đần của nó phóng đại lên 3, 4 lần nằm chình ình trong ống nhòm của tôi, từng đường nét từ trên xuống dưới đều ko thiếu, vậy là, tôi ko chỉ đội nhà chung với nó, giờ còn đội cả club với nó sao, tôi muốn về nhà, huhu

-Xem kìa, xem kìa! Anh Kì Thiên kìa!! Phong độ quá!_”Kì Thiên?” tai tôi mở căng thu thập thông tin, tay chỉnh góc ống nhòm thẳng hướng Kì Thiên đang lấy tay lau mồ hôi trên trán “Khoan đã, tên này có nét gì đó quen quen”, tiềm thức trong tôi đánh động, muốn tới gần để nhìn cho rõ nhưng phải bó tay vì đằng trước tôi, các hàng ghế trung tâm đã ngập kính người.

Đánh liều một phen, tôi rời chỗ, len thân mình trong đám người ôn tạp, bọn họ cứ một chút rú lên, một chút hò hét, điên quá thì chen nhau xô đẩy ko ngớt, khiến tôi thiếu điều muôn chết. Nếu hỏi đâu mới là địa ngục trần gian thì tôi sẽ ko ngần ngại mà hét vào micro xác nhận đó chẳng phải nơi nào khác mà chính là cái nơi khủng bố này. Người văn mình sao lại có những hành động đầy thú tính thế ko biết.

Tích cực đạp mạnh đám người dưới chân, sau một hồi nửa sống thiếu chết áp dụng định luật lăn lê bò trườn do nhà vật lí Hàn Tử Di vừa phát hiện chưa qua khảo nghiệm, cuối cùng tôi cũng có được một vị trí ở hàng ghế đầu tiên nhưng chẳng mấy thoải mái gì, vì chỉ cần cựa nhẹ một cái, tôi có thể bị đá văng ko thương tiếc ra ngoài với vận tốc ánh sáng vì tội làm náo động nơi công cộng. Giờ thì công việc của tôi sẽ suôn sẻ hơn cho mà xem, hehe.

Cười thầm một cái, tôi tiếp tục đưa ống nhòm ngắm zai đẹp. Đã đến lúc nghỉ giải lao, nên các thành viên club bóng rổ đều tạt vào sân ngoài ngồi uống nước, lau mồ hôi. Chỉ đợi có thế, bọn vịt trời bên cạnh tôi ko ngừng hô tên, hò hét những thiên thần phía dưới, khẩu hiệu cứ vậy mà bắn ra như đạn liên thanh.

Đảo mặt một vòng quanh sân, tôi toan ngắm giai tiếp thì bất ngờ, hình bóng to lùn của Kì Như đập vào mắt tôi, nó đang hí hửng cầm tờ giấy gì đó, đến bên cạnh anh trai nó-Hạ Kì Thiên, miệng cười roi rói như trúng vé số mặc dù đó là chuyện ko tưởng. Chiếu tướng tờ giấy tội nghiệp trên tay nó, tôi phát hỏa nhận ra đó chính là tờ giấy “bán thân” nó đưa tôi kí, trong lòng lửa giận phừng phừng bốc cháy.

“Vậy là nó chưa đưa, thế thì…” Những mưu mô toan tính trong tôi hiện ra chất cao như núi, tôi ân huệ ban tặng cho mình một nụ cười chiến thắng rồi nhón người dậy, cố nhảy ra khỏi hàng ghế này mà chạy đến rựt rồi xé quách cho đỡ gặp ác mộng. Nhưng người tính ko bằng trời tính, đương lúc lắt lẻo trên thành phân cách, chưa kịp vận nội công phi thân nhảy xuống đã có người đẩy mạnh vào lưng tôi. Bất ngờ, tinh thần đang nâng cao cực độ thì cả người tôi đã như cục đá rơi tự do theo một đường parabol tuyệt đẹp…

Song song cùng lúc tôi nhảy qua thành phân cách tự tử, một tên con trai phía dưới bỗng dưng cao hứng ngẩng cổ lên trời nốc nguyên chai nước, chưa kịp để hắn uống xong giọt cuối cùng, cả thân thể tôi 45 kg ko câu nệ rơi xuống người hắn, đẩy hắn từ ngồi trên ghế ngã chỏng vó xuống dưới đất, chết ko kịp ngáp. Sựng người một tí tì ti có mấy đâu chỉ khoảng 10 phút thôi, tôi hoảng hồn định thần lại mới nhận ra, người đang làm gối êm nệm ấm, miệng còn sặc sụa nước, cho tôi chính là cái tên ngàn đời ko chịu bỏ phận sự này, kẻ tôi vừa giúp thanh lí đôi bitít-Lăng Tử Thần

“Sao hắn lại ở đây??” Hàng ngàn dấu hỏi to đùng từ trên trời rơi xuống chếm chệ ngồi trên đầu tôi, thật tệ nhưng mà lại hay. May mà tôi đã hóa trang từ đầu đến chân nên với khoảng cách này hắn khó có thể nhận ra, mà nếu đã thế, hay là…

Nghĩ xong làm liền, tôi ko thèm rời đi mà trở người ngồi phịch trên người hắn, nguyền rủa cho hắn chết. Đang tính lột áo hắn cho hắn nude trước mặt bọn hám trai thì chợt tôi nghĩ đến việc quan trọng lúc này cần phải làm, tờ giấy “bán thân” của tôi đang từng bước, từng bước tiến về phía Hạ Kì Thiên. Ko còn thời gian chơi trò trẻ con với Lăng Tử Thần nữa, tôi quay người chuyển mục tiêu, mắt qua cặp kính đen chiếu tướng tờ giấy, vận hết nội công bao năm tu luyện một mạch phi đến chỗ Kì Như, tay sẵn sàng giơ ra phía trước để chụp.

Rầm!_Đau đớn xoa xoa cái lỗ mũi ăn trầu loang lổ máu, tôi chợt nhận ra, tôi đây, tiến ko tiến, lùi ko lùi, chân sau có gì đó vương vướng, nghoảch mặt nhìn lại mới thấy Lăng Tử Thần-mặt mũi sát khí đùng đùng quả rất hợp với cái tên cha sinh mẹ đẻ đặt cho hắn-đang lấy tay túm chặt chân mình theo cái kiểu dễ hiểu lầm, “Cưng ơi, đừng đi”. Tức giận hóa hồ đồ, quyết tâm ko để cho bất cứ ai phá chuyện tốt của mình, tôi điên tiếc đá mạnh vào bụng hắn một phát đảo ngược quá trình tiêu hóa làm toàn bộ chỗ nước lúc nãy hắn nốc vào phun ra như vòi nước ở công viên, nhân lúc hắn đau đớn mới vùng chân phóng lẹ đến chỗ Kì Như

Như có linh cảm thì phải, Kì Như ko biết luyện võ công gì, né người tránh sang một bên điệu nghệ. Còn tôi, vận tốc quá lớn, gia tốc cực đại, dù ko ai muốn mà vẫn lao thẳng về phía trước chẳng kìm được, thiếu chút nữa đâm sầm vào vách tường tóe máu lên gõ cửa ông trời. Cũng may, có cánh tay ai đó đã kịp ôm eo tôi lại, trong tình hình cấp bách, tôi tạm phá lệ cho hắn ta lợi dụng, nể tình hắn cứu tôi mà ko tính toán chuyện sau này. Choáng váng trước nguy cơ đột tử hơn 99% lúc này, sức lực cạn kiệt, cả người rũ ra như con chim chết ỉu tựa vào tay ai đó mà thần thái biến sắc, dạ dày lồng lộn như vừa ngồi tàu tốc hành tưởng chừng như sắp nôn ra cái bánh sandwitch mới thanh lí hồi sáng. Đau ở chỗ khi tôi đang còn mơ màng thì chiếc kính xinh đẹp đã ra đi ở đâu đó vĩnh viễn ko quay trở lại, để tôi hiện nguyên hình cực thê thảm trước bàn dân thiên hạ.

Kì Như thấy tôi thế, ko những ko hỏi han, còn đem cả thùng dầu ném vào lửa:

-Ôi! Ta cứ nghĩ ngươi chuồn đi đâu, té ra ngươi ko chịu được nên đến trước hả?

-…._”Ko chịu được cái con khỉ ấy, ngươi nghĩ ta ra nông nổi này là vì cái lí do điên rồ đó hả” Ko còn sức để nói, tôi ********* trong ý n ghĩ

-Chậc! Thích quá còn giả vờ_Nó vố lưng tôi cái bốp rõ đau_Lại còn bay thẳng vào tay anh ta nữa cơ chứ, coi bộ mặt lù đù vác cái lu mà chạy, ghê thật.

-…_Máu trong huyết quản cùng acid trong dạ dày tôi sôi lên sùng sục, tôi thề tôi mà ko tự tay xẻo cái lưỡi hay suy diễn của nó thì tôi ko làm người, chỉ làm human

Khi tôi đang cố đứng thẳng người dậy, ko muốn làm phiền người anh em một lò mà ra của nó, thì Hạ Kì Như, đã như một thằng cha trọng tài vô duyên trong trận boxing, cầm lấy tay tôi, giơ lên cao xác nhận kết quả trận đấu, hét lớn đến inh tai nhức óc:

-Xin giới thiệu với các bạn, đây là người quản lí mới của club bóng rổ, nắm trong hay hàng trăm công thức nấu ăn tuyệt đỉnh

“Hơ, ngươi muốn nói thức ăn cho người hay động vật thế?” Ko còn sức lực phản đối, tôi phóng điện truyền suy nghĩ đang nằm chềnh ềnh trong đầu bằng mắt sang nó. Thế nhưng, cái miệng phát thanh vàn dặm của nó vẫn cứ thế phát huy, lôi kéo sự chú ý của hàng trăm hàng ngàn con mắt đổ dồn về.

-”Thông minh vốn sẵn tính trời; Pha nghề thi họa đủ mùi ca ngâm. Cung thương lầu bậc ngũ âm; Nghề riêng ăn đứt hồ cầm một trương”_Thường thì nó học văn rất tệ hại, sao giờ xuất khẩu thành thơ, hở chút là lại đem truyện Kiều ra ngâm, ra chế thế này.

Vừa nghe xong cái câu giả dối 100% đó, tất cả các mĩ nam trong club đều đưa mắt nhìn tôi đầy kì vọng, dĩ nhiên trừ 3 tên ko biết trời cao đất dày là gì, trong khi lũ hám trai lại nả ánh mắt hình viên đạn như súng hòng giết người diệt khẩu, làm tôi vừa vui vừa thấp thỏm ko biết tận số khi nào.

- Đặc biệt, có thâm niên 2 lần làm ** em, được cấp bằng thế giới với cách thức chăm nom mới lạ, sáng tạo, hiện đại và cực chu đáo tận tình, Hàn….Tử…Di_Đang cao hứng nghe Hạ Kì Như yêu quý tâng mình lên chín tầng mây, chợt thêm một tiếng phụt nước mạnh mất đà đâm sầm vào tai tôi, làm tôi bất giác ngoảch đầu, bắt gặp ánh mắt như lòi cả ra của thằng em_chị gái yêu quý của Hàn Gia Minh, hohohohohoho

Nghe đến đây, những ánh mắt hình viên đạn đáng sợ kia ko biết từ khi nào đã dịu đi hẳn, ái mộ nhìn tôi, hóa ra, cái tiếng chị gái của Hàn Gia Minh cũng được giá đấy chứ, thôi thì tạm thời nhận máu mủ với nó vậy, chẳng thiệt gì.

-Nào, chào mọi người đi cưng_Kì Như vỗ bộp bộp lên vai tôi, đau à nha

Thoáng nhìn thấy những ánh mắt trìu mến thân thiện của các mĩ nam dành cho mình, tôi e lệ, làm mặt ngượng ngùng cúi đầu vẫy tay

-Chào mọi người

“Yeah! Cuối cùng mình cũng có club rồi! Hehe! Khoan đã! Chẳng phải Lăng Tử Thần bảo tôi vào club nào, 1 tuần sau sẽ đeo túi nải giải tán sao. Thế chẳng hóa club trai đẹp này sẽ giải tán à, đến lúc đó thì…biết ngắm zai ở đâu trời”.

 

Đọc tiếp

Các tập/chương/hồi khác của Thừa nhận đi, cậu yêu tôi phải không ?

Mục lục truyện

Nếu thấy trang web hữu ích với bạn, hãy click Like ủng hộ chúng tôi !