Truyện kiếm hiệp
 

Thừa nhận đi, cậu yêu tôi phải không ? (chương 44)

Lượt xem chương này: 758

Chương 44: “hồng nhan” bạc mệnh

-Thằng qủy! Hãy xem cú đá lốc xoáy của ta đây!_Gằn mạnh từng chữ với độđay nghiến cao, Tử Di hét lên một tiếng khí thế rồi xoay người đưa chân đá một cú long trời lở đất được cấu thành từ sự tức giận sôi sục cùng sức lực vốn có của mình vào chiếc gối ôm vô tội có dán ảnh thằng em bị treo lủng lẳng giữa ko trung nhằm xả hận, khiến nóquay lia lịa 3, 4 vòng đến choáng_Đồ ngàn lần vạn lần đáng chết,giờ ngươi thử chườm cái mặt thấy ghét đó ra trước mặt ta thử coi, tasẻ vặt lông lột da ngươi, chặt ngươi thành từng khúc, băm vằm ngươithành ngàn mảnh, hừ, đừng mong ta nể tình máu mủ chừa cho ngươiđường sống nhé, Tử Di lúc trước đã chết rồi, khưa khưa.

Bẻ tay rắc rắc, Tử Di một lòng đã quyết, nhanh chóng lấy dao kéo ra,ngùn ngụt sát khí may búp bê nguyền rủa. -Cốc!Cốc!_Tiếng gõ cửa vang lên dè dặt.

-Hừ!_Lầmlữ liếc xéo cánh cửa gỗ tội nghiệp, Tử Di ko màng mở cửa, tiếp tục nhét vải vào cái bụng vải đã phình to lên cho hình nộm của thằng em thêm đa dạng.

-Cốc,cốc!_Tiếng gõ cửa ban nãy lại luồn lách qua lớp ko khí, xông thẳng vào tai Tử Di.

-Tên nào dám làm phiền Hàn Tử Di ta tu luyện hả?_Vặn nắm cửa, Tử Di chườm cái mặt u uất cùng điệu bộ copy y chang hồn ma nữ chết oan để tiếp vị khách ko mời, điệu bộ cực hách dịch_Là…ngươi..

-Rầm!_Chưakịp để cho Tử Di có cơ hội nói hết câu, vị khách ko mời vừa gây cho cô một nỗi kinh ngạc đã luống cuống kéo cửa đóng mạnh, đến một từ dễ như ăn kẹo như “hi” hay “goodbye” cũng ko thèm nói, một đòn trút thêm cơn giận cho cô.

Ngớ người đứng lặng một chốc,Tử Di mở cửa miệng thở hắt, tay phe phẩy lên mặt xua tan cơn nóng đang toả nhiệt, ánh mắt xung tia lửa điện như muốn đốt cháy cánh cửa trước mặt, lòng ko nghĩ ra nổi thằng em mình đang bày trò gì nữa.

-Cốc!Cốc!_Ngay khi Tử Di vừa đặt mông xuống đất nạy khoét mấy con mắt cho hình nộm thì tiếng gõ cửa ai oán kia lại vang lên, vẫn dè dặt và khô khốc. Đoán biết kẻ ngoài cửa là ai, Tử Di lồm cồm bò dậy, tay cầm sẵn con dao thái định bụng chọc tiết kẻ mà ai cũng biết là ai đấy.

-Muốn…chết…Lịch sử tái diễn, cái mặt thù lù như oan hồn của thằng em vừa đập thẳng vào mặt cô thì cũng với vận tốc ánh sáng như lúc xuất hiện, cánh cửa tàn tệ lại ngang nhiên đóng rầm, chính thức khai ngòi cho thế chiến thứ 3 bùng nổ.

Nhắm mắt nuốt cơn uất hận vào bụng, Tử Di quyết định ngừng ngay công việc dang dở, cơ thể dần chuyển sang thế cố thủ chờ đợi quân địch.

Như 1 lực chạm vào nút khởi động của rôbốt, tiếng gõ cửa quen thuộc vang lên, Tử Di sức mạnh đã dồn đủ, tức khắc xoay người vận cú đá tủ của mình “chào đón” kẻ bên ngoài.-Bộp!_Cú đá xé gió sung mãn chưa kịp đả thương 1 con muỗi vừa bay ngang qua thì đã bị bàn tay to tướng của thằng em túm lấy, để chưng hửng giữa ko trung.

-Ngươi làm gì thế hả? Thả ra!_Cố rút chân ra khỏi thằng em, Tử Di nhăn mũi, nhe răng nhe vuốt đe dọa tinh thần đối thủ_Ngươi mà ko thả ra thì biết tay ta đó nha.

-Cảm…cảm ơn!_Gia Minh lúng túng nhìn Tử Di, dúi vào tay cô 2 gói bim bim túi lớn rồi gỏn lọn dập tắt cơn giận của cô chỉ với 2 chữ, đơn giản, ko ngọt ngào nhưng lại chất chứa nhiều ý nghĩa.

Thả chân cô chị ra khỏi tay mình, Gia Minh dường như ko thể nán lại lâu hơn để chiêm ngưỡng vẻ mặt thộn ra ngây ngốc của Tử Di được nữa. Cậu vội vàng giúp đóng cửa phòng lại rồi phi nhanh qua phòng mình, đóng cửa rầm và gặm nhấm sự thư thái đang ngự trị. Xin lỗi thì cậu ko thể làm được, nhưng một lời cảm ơn cũng ko gây khó dễ gì, dù sao, điều người chị song sinh của cậu cần cũng như điều cậu cần, một lời cảm ơn, còn có sức mạnh động viên lớn hơn một câu xin lỗi vô vị.

-Họ đã làm lành rồi, thưa cậu chủ, ngài cứ yên tâm làm việc của mình đi ạ!_Mỉm cười nhẹ đức độ sau khi chứng kiến sự do dự của Gia Minh và cuối cùng là một kết thúc viên mãn của cuộc cãi vã vốn được xem rất nghiêm trọng hồi chiều, ông quản gia cẩn trọng báo cáo lại mọi việc cho người đầu dây bằng giọng nói khẽ khàng như ko muốn để ai phát giác hành tung của mình dù đang ở nơi bóng tối bủa vây_À, tôi đã gửi cho ngài cookies chocolate bí do chính Tử Di tiểu thư xắn tay làm, ngài đã nhận được chưa ạ?

-Ukm, phiền ông quá!_Nhai nhồm nhoàm mấy cái bánh vừa cứng vừa lạnh trong gói bưu phẩm mình vừa nhận được, Tử Thần đưa tay áp lên má, cơ mặt coi bộ nhăn nhó_Trong này có đá ko sao cứng quá vậy?

-Dạ? Đâu có, tôi đã kiểm tra rất kĩ nguyên liệu làm bánh rồi mà_Vận não hồi tưởng lại quá khứ, ông quản gia hãi hùng cả người khi thấy tiếng dai dòn tan từ đầu dây bên kia, mô hôi lạnh toàn thân ông ta cũng bắt đầu chảy_Thôi ngài đừng ăn nữa, lỡ gãy răng thì khổ?

-Được rồi_Thở dài một cái, Tử Thần cười dịu dàng rồi xa xăm đặt mắt lên khung cảnh thu nhỏ đầy ánh điện đủ màu sắc của thành phố Seul_Ông hãy chuẩn bị đi, theo ta đoán, ngài mai sẽ có một vị khách ko mời đến thăm đấy.

-Một vị khách ko mời?-Đúng vậy, dù có thích hay ko, dù cô ta là ai cũng phải mở cử cho cô ta vào, có lẽ đó là yếu tố quyết định khiến Tử Di nếm trải được vị đắt thực sự của cuộc đời cũng như nhận ra ham muốn quyền lực của chính mình. Mong ông sẽ ko can thiệt vào bất cứ chuyện gì của họ, kể cả việc họ có lăn xổ vào đánh nhau, hiểu chứ?
***
Ngày hôm sau là một ngày khá bận rộn và khốc liệt, ko phải với Tử Di vì cô vẫn thực hiện đều đặn lịch trình của mình: ngủ, ăn, xem ti vi và đi dạo; mà là với các thành viên của club bóng rổ-những con người nhiệt tình, hăng hái với mọi việc và xử lí mọi tình huống cũng theo cách đặc biệt của riêng mình.Như hẹn, sau giờ lên lớp ở P & P, các thành viên club bóng rổ giành thời gian vào buổi chiều của mình mua đường sữa đến bệnh viện tư trên đường Nguyễn Huệ-nơi 10 tên ko biết ăn ở thất đức ra sao mà xui xẻo bị 1 cô gái chân yếu tay mềm 16 tuổi đánh chơi tơi bời thể xác phải vào an dưỡng-một là do thám tình hình, hai là tìm mọi cách moi thông tin từ chúng.

Dàn thành hàng ngay dài, 6 chàng trai nổi trội nhất club bóng rổ oai vệ trong 6 cái kính tổ bố chiếm gần nửa khuôn mặt, trịnh trọng đổ bộ vào phòng bệnh gần nhất và lập tức oành tạc
ngay tại đó.

-Nói mau! Chuyện này do các ngươi bày trò, phải ko hả?_Đập mạnh tay xuống mặt bàn đựng đồ dùng của bệnh nhân một cách hùng hổ, Tuấn Kiệt vừa kêu đau trong lòng vừa cố ra mặt ngầu, hắng giọng oang oang tra khảo cái tên ko biết hôn mê đến giờ vẫn bất tỉnh nhân sự hay đang giả vờ nhắm mắt ngủ, chẳng thèm để ý người nhà của bệnh nhân đằng đằng sát khí đứng ở cửa từ bao giờ.

-Cái tên cứng đầu này, dám làm lơ lục đại thiếu gia đây hả? Ngươi có tỉnh dậy ko thì bảo?_Túm lấy cổ áo bệnh nhân lay mạnh dù cổ của hắn vẫn còn quấn băng, Lâm Chấn bức xúc thay cho anh bạn bị lơ đẹp của mình, răng nghiến ken két uy lực cảnh cáo_Chú mày mà ko mở mắt ra, coi chừng mạch máu ở cổ bị đứt luôn đấy nhá. Anh đây đã nói thì ko bao giờ rút lại lời mình đâu, khôn hồn thì biết điều chút đi.

-Ư…ư…_Như hiểu được lời truyền đạt sặc mùi chết chóc của những kẻ lạ mặt đến thăm bệnh, tên bệnh nhân vẫn gan lì nhắm mắt, rên ư ử vào tiếng rồi quơ đại tay đánh bốp vào gò má của Lâm Chấn khiến vùng da ngăm đen của cậu ta nổi đỏ lên hình bàn tay cực đẹp, xem chừng, cú quơ tay ấy ko dễ gì là vô tình.

-Nó tát tớ, đại ca!_Sốc nặng vì lần đầu tiên kẻ dám tát mình một cú giáng trời ko phải là bố mẹ mà là một tên ko quen biết, Lâm Chấn mếu máo nhìn Kì Thiên bằng đôi mắt nhạt nhào, thui lủi lùi ra sau lưng Kì Thiên khụt khịt một mình, đồng thời để lại việc “báo thù” cho Tuấn Kiệt gánh.

-Tên này ko phải hạng tầm thường à nha_Lấy tay đấm bốp vào bụng bệnh nhân, Liễu Giai Tuyền bề ngoài yếu ớt nhưng sức mạnh nội lực thì có thừa, đưa những ngón tay lả lơ vuốt vốn lên mặt bệnh nhân khiến hắn như muốn khóc_Ta thích rồi đấy, ngó bộ phải sử dụng biện pháp mạnh, anh chàng mới chừa được ha, Tuấn Kiệt, ra tay đi!

Nhường đường cho bạn mình hành nghề, Giai Tuyền lấy chiếc gương mini trong túi ra soi soi cái mụn vô duyên mới mọc hồi sáng trên mũi, chốc chốc lại xuýt xoa than oán. Đương lúc còn mê mẩn bởi vẻ đẹp của chính mình, bỗng một người đàn bà béo phợ, tay cầm cán chổi, mặt mũi giận dữ thù lù hiện ra trong gương khiến cậu chàng thiếu điều ngất xỉu. Song khi nhận rõ được vấn đề mình đang gặp phải, Giai Tuyền mới ngửi thấy mùi tàn khốc đầy rẫy nguy hiểm đang lan tỏa trong căn phòng mình đang đứng thông qua hành động cẩn trọng từ từ nhích lại gần cửa, tay với lấy nắm cửa như đang mưu tính chuyện gì đó của bà ta.

-Đại ca, ko ổn rồi_Liễu Gia Tuyền run lẩy bẩy vỗ vai Kì Thiên, mắt đến lé vì phải theo dõi nhất cử nhất động của lão bà kia.

-Đừng có vỗ vai người khác chứ, lùn bây giờ_Tàn nhẫn hất tay Gia Tuyền, Kì Thiên vẫn chăm chú xem “đàn em” thọc lét tên nằm ì trên giường hài ko chịu tỉnh, đổi lúc lại trảm phong vài câu, đót đót vài câu cho hình ảnh mình khỏi mờ nhạt trong phòng.

-Đại ca, ko đùa đâu, có…

-Nhóc, định báo tin à?_Ko để cho Giai Tuyền truyền đạt hết thông tin cho đồng đội, người đàn bà theo cậu đoán có thể nặng tới mấy trăm kí cười hắc ám, bàn tay to béo bóp mạnh xương vai cậu

-Ko…ko ạ!_Cười như khóc, Giai Tuyền chẳng còn lấy nổi can đảm được nữa, lập tức giả vờ xỉu xuống đất để bảo toàn tính mạng, có bị chê là hèn nhát đi cũng được, còn đỡ hơn là anh hùng mà chưa đánh đã chết rũ xương.

-Còn đám này, tính sao đây?_Dội dội cán chổi trong lòng bàn tay, người đàn bà hếch mặt lên trời, hách dịch hỏi

-Bà là ai thế?_Trố mắt quay lại nhìn, 5 anh chàng hùng dũng “ngây thơ” hỏi han danh tính của bà ta

-Là ai sao? Hohohohohohoho_Bẻ nguyên cái cán chổi thành 2 mảnh, người đàn bà há miệng to cười nham nhở_Đố các ngươi biết ta là ai đấy?

-Người dọn vệ sinh!_5 tên kia ngu ngơ đồng thanh trả lời, ngạc nhiên hơn, “Ngân khố đại nhân” cũng nằm trong số đó

-Người dọn vệ sinh? Hohohohoho_Điệu cười ban nãy lại được vận dụng triệt để, người đàn bà dang rộng hai chân đúng kiểu của mấy võ sĩ “nặng kí” của xứ xở hoa anh đào, ánh nhìn đầy thách thức_Ta là người được Diêm vương phái đến để đón các ngươi…về âm tào địa phủ, hohohoho.

 

Đọc tiếp

Các tập/chương/hồi khác của Thừa nhận đi, cậu yêu tôi phải không ?

Mục lục truyện

Nếu thấy trang web hữu ích với bạn, hãy click Like ủng hộ chúng tôi !