Truyện kiếm hiệp
 

Thừa nhận đi, cậu yêu tôi phải không ? (chương 45)

Lượt xem chương này: 1742

Chương 45: Sức mạnh từ kẻ thù

-Á!_Giật mạnh tay như phải bỏng khi vô ý để lưỡi dao sắc nhọn cứa vào lớp da mỏng đầu ngón tay, Tử Di mếu mặt nhìn những giọt máu đỏ tươi rướm ra từ vết cứa dài, chảy theo dáng ngón tay, vài giọt nhuốm vào miếng thịt luộc thơm phức nằm trên thớt. Vội vàng theo phản xạ của cơ thể, cô đưa tay lên môi, nhẹ mút đi bậm máu quanh vết thương, vị sắt vương quanh khuôn miệng thật đậm.

Song, Tử Di lại ko hề thấy đau, bởi tâm trí cô giờ đang hồi tưởng về chuyện diễn ra tối hôm qua. Vui có, ray rứt có, chút buồn bã và hối hận cũng có, xen lẫn vào nhau. Đầu óc cô cũng chính vì thế mà quay cuồng, rối bời.

-Cậu đúng là vẫn giữ được sự vụng về, bất cẩn như lúc trước nhỉ?_Phá tan dòng suy tưởng của Tử Di, một cô gái điệu đà trong bộ đồng phục áo sơ mi trắng váy caro tím sẫm đặc trưng của học sinh P&P ban B, khẽ nhếch khoé môi cười “dịu dàng”.

Giật mình lần hai trước giọng nói quen thuộc đã in sâu vào bộ não của mình giờ lại ùa về cùng nhưng quá khứ muốn quên lãng đi, Tử Di vô ý chạm phải cốc nước lạnh đặt bên cạnh, khiến nó rơi thẳng xuống mặt sàn lát đá, vỡ tung toé.

-Luôn thế, trong 3 người chúng ta, cậu là kẻ vụng về nhất, hay tôi nên nói giả nai nhất nhỉ? Nghe có vẻ hợp hơn nhiều_Khoanh tay trước ngực, Tịnh Nhu khẽ lắc đầu bất lực, ánh thoả ý bỡn cợt trước hành động lúng túng của ai kia, chất giọng thất vọng pha chút mỉa mai như thể đang nói với người bạn mà mình đã hiểu quá rõ.

Đứng yên chăm chăm vào những mảnh vỡ trong suốt rơi *** giữa sàn 1 lúc lâu mà vẫn ko thấy có sự thay đổi nào ngoài hành động sững sờ của Tử Di, Tịnh Nhu ra vẻ ta đây, mặt vênh lên hợp phương thẳng đứng 120 độ, hất hàm ra lệnh:

- Còn làm gì nữa mà không lo dọn đi, hay muốn tôi giúp cậu dọn sạch đống đồ bẩn thỉu, dơ dáy này?

-Dọn ư?_Tử Di đưa đôi mắt khinh bỉ xoi mói con người trước mặt, lòng cay đắng “Cô nghĩ tôi là người thế nào mà dám ra lệnh cho tôi phải cúi đầu trước mặt cô để dọn đống đồ đó. Đúng là tôi làm vỡ, đúng là tôi phải dọn, nhưng, nếu là trước mặt cô thì ko. 3 năm, 3 năm ròng rã chứ đâu phải ít, dù cô có ko thật lòng chơi thân với tôi đi nữa, ít nhất cô cũng có não để tự hiểu niềm kiêu hãnh, lòng tự tôn từ thuở cha sinh mẹ đẻ của tôi đầu dễ dàng cho phép tôi cúi đầu trước kẻ mà tôi luôn khinh thường”. Cô bật cười kinh ngạc trước sự ngu dốt hiếm có của đối phương, phần nào lấy lại được sự bình tĩnh sau cơn choáng váng khi có “diễm phúc” “diện kiến” vị khách ko mời kia. Nguỵ tạo cho mình một chiếc mặt nạ y hệt đối phương, mặt dày, khinh khỉnh và đậm nét trịch thượng, Tử Di hắng giọng_Tôi vụng về? Đúng, nhưng tôi ko phải loại dùng tiền để đi mua bạn bè như cô, mọi người yêu quý tôi, vì chính con người của tôi, đâu như ai kia…

Cứng họng trước sự đả kích của đối phương-1 điều mà cô biết cô ko cách nào phủ nhận, Tịnh Nhu chọn cách phớt lờ, ngẩng cao đầu, đảo 2 con ngươi bao hàm sự khinh miệt quan sát một vòng quanh căn bếp-nơi Tử Di đang đứng. Cô hiên ngang bước đến gần chỗ Tử Di, đăm đăm vào vệt máu nhạt vương trên miếng thịt luộc, nhăn mặt kinh tởm một cách lộ liễu:

-Eo ~~~!, Kinh quá! Máu cậu dính hết vào thức ăn rồi kìa. Mà thôi, người ta bảo ở bẩn sống lâu mà, thường dân hạ đẳng như cậu, ăn thế cũng cao sang lắm rồi.

Một lần nữa, nụ cười lại hiện trên môi Tử Di, nhưng giờ đây nó mang nghĩa ngán ngẩm nhiều hơn là kinh ngạc. Cô đã quá quen với thói tiểu thư đỏng đánh khinh người của Tịnh Nhu. Đáp lại câu nói kia bằng 1 sự im lặng, Tử Di đã cho Tịnh Nhu thấy một đẳng cấp mới của sự khinh bỉ, ko cần nhiều lời, chỉ bằng ánh mắt, thế mới gọi là cao thủ.

Đặt con dao đang nắm chặt xuống rồi rửa sạch bàn tay dây mỡ của mình, Tử Di quay gót bước ra khỏi căn bếp bề bộn.

Nhận thấy đối thủ muốn di chuyển căn cứ, Tịnh Nhu liền nhanh tay túm lấy cổ tay ai kia, ánh mắt hả hê:

-Sợ à? Sợ tôi đến mức phải đi trốn thế sao? Đúng là chỉ được cái mạnh mồm, cho mình là ngon lắm, bên trong thì lại hèn nhạt đến thối rữa.
Nghe hết câu, sự khát máu trong Tử Di bùng cháy như núi lửa. Cô quay phắt, chụp lấy con dao to tướng với cái lưỡi sắc nhọn lia một phát theo hình vòng cung, hạ thủ kẻ thù trong chớp mắt. Máu, phun ra, nhuộm đỏ cả chiếc tạp dề cô đang mặc, lộ rõ bản chất thực sự của một con người, huyết nhân.

Nghĩ thì phiêu thật, sướng thật, song Tử Di đâu ngốc đến mức đi làm cái chuyện tài đình đó để ăn cơm tù cả đời, con người văn minh hơn loài vô tri vô giác ở cái gì? Đó là sự kiềm chế.

-Cô ko có não sao? Đây là nhà tôi chứ đâu phải nhà cô, mắc mớ gì tôi phải trốn. Cỡ như cô, tôi chỉ cần đằng hắng một cái là bị đá ra khỏi cái nhà này ngay. Muốn đàng hoàng mà nói chuyện thì đi theo tôi.

Kéo mạnh Tịnh Nhu lên cầu thang, Tử Di thoáng thì thầm với ông quản gia vô tình nhìn thấy:

-Ông cứ để đống đồ đấy cho cháu, xong việc cháu sẽ xuống dọn ngay.

Tử Di biết, đây vốn chẳng phải là nhà cô, dù có thân thích một tẹo thì đây vẫn là nhà của người ngoài và cô vẫn đang là kẻ ở nhờ. Cô ko muốn chuyện cãi cọ ồn ào đáng xấu hổ của mình lại diễn ra trong nhà và ngay trước mặt người lạ. Hơn nữa chuyện này cũng chẳng có gì to tát, chuyện trẻ con, tát vài tát, dụi nhau vài dụi là xong, người lớn can thiệp chỉ thêm rách việc.
Đóng sập cánh cửa, khoá chặt như muốn ngăn những gì sắp xảy ra trong phòng cô gây ảnh hưởng ra bên ngoài, Tử Di quay đầu, tàn nhẫn hất bàn tay mình đang cầm ra, đưa mắt chệch về một nơi vô định.

-Được rồi, muốn nói gì nói đi? Hôm nay cậu đến đây làm gì?

-Lạ nhỉ, tôi đến thăm cậu ko được sao?_Mở to khuôn miệng và căng tròn đôi mắt, Tịnh Nhu giả bộ ngạc nhiên_Dù sao trước đây, tôi, cậu, và Kì Như là bạn thân của nhau suốt 3 năm trung học, thấy cậu gặp nạn thì tìm đến hỏi thăm thôi. Hay là cậu đã quên cô bạn cùng chung sở thích, cùng chung phong cách, thậm chí cùng đơn phương 1 người này rồi?

-Cô thấy vẻ vang khi nhắc lại chuyện cũ lắm à? Không thấy ngượng miệng sao? Còn tôi chỉ muốn quên đi!_Đưa ánh mắt khinh bỉ thoáng chút đau đớn nhìn kẻ 1 năm trước đã chia sẻ với cô biết bao kỉ niệm, Tử Di thấy tim mình như đau quặn, vết thương lòng cũ chưa lành hẳn nay lại hé miệng, tê buốt.

-Ko được, những khoảnh khắc tôi ko thể quên được đó, tôi phải để cậu cùng nhớ đến nó với tôi. Chắc cậu vẫn còn nuôi ý định lớn lên sẽ xây một ngôi nhà cho bọn thú cưng bẩn thỉu như lúc xưa cùng bàn với tôi chứ hay bộ cánh màu phấn quê mùa tôi và cậu cùng mua, cũng như tình cảm với Khải Phong, cậu vẫn giữ, đúng ko?
-Đừng nói nữa!_Lấy hai tay ôm đầu, Tử Di đau đớn hét lên. Cô ghét điều này, ghét việc mình đang tỏ ra yếu đuối trước mặt Tịnh Nhu, ghét tất cả những kí ức vốn rất đẹp đẽ nay lại trở thành công cụ để Tịnh Nhu bỡn cợt cô.

-Cậu nghĩ tôi muốn nhắc lại lắm chắc? Quãng thời gian đó, đối với tôi chẳng khác gì địa ngục trần ai khi phải kết bạn với những kẻ không cùng đẳng cấp. Giờ ngẫm lại mới thấy gai người. Tôi đã phải cười ngô nghê khi nghe những câu chuyện dở hơi mà mấy người kể, phải giả vờ thích thú với những sở thích quái dị, gì mà manga, gì mà anime, vớ vẩn. Bọn điên rồ. May sao, giờ tôi đã có thể thoát khỏi mối quan hệ trẻ con, rườm rà nhạt nhẽo đó_Dựa người vào tường, Tịnh Nhu khoái chí thể hiện sự vui mừng của mình, ánh mắt xăm xỉa vẫn “chung thuỷ” nhìn về một hướng_Còn cậu, chỉ vì nó mà gây ra đại tội trong P&P, thật quá dại khờ.

-Gì chứ? Đừng tưởng tôi ko biết đó là trò của cô_Buông lỏng hai bàn tay, Tử Di đưa ánh nhìn kết tội trừng trừng về phía Tịnh Nhu, cơ hồ ko thể giữ nổi bình tĩnh được nữa.

-Bày trò? Cậu đang nói cái quái gì vậy?_Kinh ngạc nhìn Tử Di một cách vô tội, Tịnh Nhu làm mặt buồn_Sao cậu có thể đổ lỗi cho người khác một cách trắng trợn như vậy? Mình đâu giảo hoạt như cậu mà có thể làm ra cái trò kinh thiên động địa đó, ngậm máu phun người cũng vừa vừa thôi chứ.

-TRƯƠNG TỊNH NHU, CẬU…

-Mình biết cậu ghét mình, ko ưa mình chỉ vì trong 2 chúng ta, mình mới là người chiếm được trái tim của Khải Phong. Anh ấy yêu mình, bọn mình đến với nhau là tự nguyện, sao cậu có thể vì ghen tị, hận thù mà nói mình bày mưu hại cậu chứ. Cậu đâu phải là loại người ngu ngốc đến mức 1 cái bẫy mà ko biết phân biệt được để tránh chứ, mình đâu dám múa rìu qua mắt thợ._Nhanh nhảu cắt ngang lời Tử Di, Tịnh Nhu tự biên tự diễn trong vai một cô gái ngây thơ, trong trắng mang trong mình mối hàm oan muốn tỏnhưng lại ko dám ngỏ lời_Xem bộ dạng cậu kìa, thật tàn tệ, đây là bộ dạng của kẻ chấp nhận hi sinh vì bạn mình đây ư? Chỉ gói gọn 2 chữ “thảm hại”

-Thảm hại? Cậu mùà hay quáng gà? Ko lẽ lại bị lé hay đục thuỷ tinh thể? Tôi đang rất hạnh phúc và sung sướng với kì nghỉ trời ban của mình đấy_Nuốt cục tức xuống bụng, Tử Di dặn lòng ko được kém cỏi như trước nữa, có tức cũng phải dìm hàng đối thủ trước đã,chết cùng chết, chết một mình cô đơn lắm.

-Hạnh phúc?_Trợn mắt nhìn biểu hiện hơi quá lố của Tử Di, Tịnh Nhu phóng tia dò xét lên từng biểu hiện ấy, ngụ ý chẳng thể tin nổi.-Dĩ nhiên rồi, tôi được nghỉ học những mấy ngày liền cơ mà, suốt ngày được làm những việc mình thích, nào là ăn, ngủ, xem phim, đi dạo, được đóng cửa nghiền những quyển truyện mới cóng yêu qúy, lại ko cần làm bài tập, vùi đầu học để chuẩn bị cho những kì thi sát hạch, nghĩ kĩ mới thấy biết ơn người mưu mô, xảo trá như cô đấy, Tịnh Nhu thân mến à.

-Ừ nhỉ, loại người tầm thường như cô thì cần gì phải học hành cũng có khối việc làm được, nào là rửa bát, làm lao công, phục vụ,…Hèn gì cô hạnh phúc đến thế_Thấy rõ cái kịch trong nụ cười hạnh phúc Tử Di trưng ra, Tịnh Nhu bâng quơ vừa nói vừa tiến sâu hơn vào bên trong căn phòng, mắt đặt lên đống truyện nằm ngổn ngang trên bàn rồi cầm lấy chúng, ném xạch xuống đất_Nếu như tôi ko nhầm thì đây là những quyển truyện hôi hám, cũ rích của đứa bán nam bán nữ đó đem tới cho cô, phải ko?

-Cô…_Dán mắt vào đống truyện của mình đang nằm ngổn ngang trên sàn nhà, nhiều trang nhàu gấp thành nếp, Tử Di ko kìm nổi mà run bắn người, ko phải vì sợ sự cay nghiệt phòng ra từ khuôn môi ác độc ấy, cô run vì giận, vì sự khinh miệt đến muốn ói cô dành cho người trước mặt.

-Ay, xin lỗi đã vô ý làm rơi đồ của cậu nhé, chị tại tôi nghĩ hoài mà chẳng thể giải thích nổi tại sao trên đời này, bọn kì dị cứ thích chơi riêng với nhau. Cậu biết ko, giải thích dùm tôi đi, dù sao cậu cũng thuộc loại đó nên dễ hiểu hơn người ngoài như tôi mà_Xuýt xoa tỏ vẻ có lỗi, Tịnh Nhu dẻo miệng tiếp lời, thói tiểu thư, kênh kiệu yếu đuối cũng được cô vận dụng nhuần nhuyễn.

-Kì dị? Bọn tôi kì dị đấy, thế mà mấy năm trước lại có kẻ làm bạn với mấy đứa kì dì này đó_Vẫn dán mắt vào đống truyện, Tử Di nghiến răng, đầu cúi xuống thẫt thấp.-Bạn ư? Nói hoài thế rồi mà cậu ko hiểu sao? Tôi thì làm gì có hạng bạn bè như mấy người, thật mất mặt. Thay vì làm bạn, cậu nên nói là lợi dụng mới chính xác hơn đấy_Nhíu mày, Tịnh Nhu cong môi khỉnh bỉ, vẻ mặt đắc thắng khi thấy đối phương đang đuối dần

Lườm cái mặt đáng ghét của Tịnh Nhu một cái, tưởng niệm một hồi về quãng thời gian vui vẻ của 3 người trước đây, Tử Di nắm chặt cơ tay, mặc cho những chiếc móng dài nhọn bấm sâu vào da thịt đến phát đau, quyết định ko thể nhẫn nhịnh con người bội bạc đó nữa. Từ thế cúi gằm mặt, cô đột ngột ngẩng mặt lên, đôi mắt chớp chớp lia lịa như chực rơi lệ, tay liến thoắng chụp lấy tay Tịnh Nhu đặt lên gò má phụng phịu của mình, giọng nói nũng nịu:

-Tịnh Nhu, sao cậu nỡ nói những lời cay đắng như thế với tớ được chứ, tình bạn thân thiết của chúng ta bao năm sao cậu lại phũ phàng rũ bỏ như thế. Cậu thật quá đáng.

-Thôi đi, một Hạ Kì Như đã đủ để tôi ghê tởm rồi, thêm cô nữa thế giới này sẽ càng thêm nhơ bẩn thôi_Hất tay Tử Di, Tịnh Nhu vội vã lùi ra sau vài bước. Cô ta nhanh chóng lấy khắn lau lau lên bộ phần đã bị Tử Di chạm vào, ánh mắt trừng lên giận dữ_Phát ói, đúng là đồ thần kinh.

-Ghê tởm? Nhơ bẩn? Thần kinh? Cô đang xỉ vả chính mình đấy. Tôi chỉ là đang dùng chiêu của cô thôi mà mới đó cô đã kêu kinh tởm, thế chẳng hóa cô lại tự đi chê bản thân mình sao?

-Cô…_Tắt ngấm nụ cười đểu giả trên môi, Tịnh Nhu cắn răng một chút rồi lấy lại bộ mặt nghênh ngang của mình, nhún vai tỏ vẻ ko thèm đôi co_Thôi, tôi chả thèm nói với loại người như cô nữa, dù sao hôm nay tôi đến đây để báo cho cô một tin vui. Đó là trước việc làm tày đình ko biết xấu hổ của cô, tinh thần đoàn kết của khối C đã được tăng cao rõ rệt, điển hình, bọn chúng đã ngây ngốc tham gia biểu tình để đòi nhà trường phân xử rõ vụ việc của cô và điều chỉnh lại phán quyết của nhà trường. Tiếc thật, giá mà cô ở đó nhìn thấy cái ngu ngu khù khờ đen xì của bọn chúng, chắc sẽ ko nhịn nổi mà cười phá lên ấy chứ. Haiz, đúng là bọn dân thường luôn có cách giải quyết vấn đề nhạt nhẽo, chỉ biết cúi đầu cúi cổ cầu xin sự thương hại của người khác. Ko những thế, cái club quái quỷ gì kia của cô nữa, bọn chúng như những con chó bới đất tìm xương vậy, cố gắng lặn lội chỗ này đế ngõ ngách kia tìm hiểu cặn kẽ sự tình hòng tìm ra một kẽ hỡ của 1 kế hoạch hoàn hảo do 1 con người quá thông mình dàn dựng dù biết là vô vọng. Một lũ điên.

Thế đấy, trong lúc Tử Di đang ở nhà, cô ko hề hay biết rằng mọi người đã vì cô mà làm điều gì, hành động như thế nào. Song, dù họ có nhiệt tình cỡ mấy, gian khổ bao nhiêu, điều đó càng khiến cho Tử Di thấy xấu hổ, áy náy và khó chịu. Xấu hổ vì cô đã nhiều lần chùn bước, chỉ biết dựa dẫm vào số phận để nó muốn xảy đến thế nào thì xảy đến, áy náy vì chính bản thân cô đã làm phiền mọi người, họ, dẫu thân thích nhưng vẫn chỉ là người lạ mà thôi, nhờ vả người lạ, quả thực ko giống cô chút nào. Còn khó chịu, nói ra e có vẻ ích kỉ lắm, nhưng tất cả những hành động ấy của họ, đều khiến cô cảm thấy như mình đang bị thương hại. Thương hại, cô ghét nó.

-Tôi sẽ tìm được…nhất định tôi sẽ tìm được kẽ hở trong kế hoạch ngu ngốc đó của cô_Ngấng cao đầu nhìn Tịnh Nhu, Tử Di hít một hơi thật sâu lấy hết dũng khí. Cô ko thể đứng yên một chỗ được nữa, bị kịch này là của cô, và chỉ có cô mới được phép phá tan bi kịch đó…

-Tìm ra ư? Xin lỗi nhé, tôi nghĩ tôi phải khuyên cô điều này, lửa đã cháy phừng thì đừng cố mà dập kẻo bỏng đấy, cô, tiền bạc, địa vị, quyền lực, tất cả đều ko có mà dám đối đầu với một người có tiền, địa vị, quyền lực như tôi sao? Thật ngu ngốc

-yên tâm đi, tôi, sẽ chứng minh cho cô thấy, ko có tiền, địa vị, quyền lực, tôi vẫn có thể làm được mọi thứ, kể cả việc đưa kế hoạch dơ bẩn của cô ra ánh sáng, Tịnh Nhu à!! Rất cảm ơn cô, vì đã cho tôi sức mạnh…tôi sẽ đánh bại cô.

 

Đọc tiếp

Các tập/chương/hồi khác của Thừa nhận đi, cậu yêu tôi phải không ?

Mục lục truyện

Nếu thấy trang web hữu ích với bạn, hãy click Like ủng hộ chúng tôi !