Truyện kiếm hiệp
 

Thừa nhận đi, cậu yêu tôi phải không ? (chương 5)

Lượt xem chương này: 2293

Chương 5: Hàng xóm…

-Đây! Của ngươi nè!_Kì Như đặt trên bàn tôi một đống truyện to đùng trước khi về chỗ cất cặp, mắt nó ko ngừng nháy nháy tạo dáng cùng bờ môi căng mọng cười rõ tươi, làm như thể ban phát ân hụệ cho trẻ em đói nghèo ấy_Bồi thường chuyện hôm qua cho ngươi đó

-Vậy sao?_Tôi bĩu môi, đã cố quên cái chuyện nhục như con cá nục ngày hôm qua rồi, vậy mà con bạn vô tâm này lại dám tàn nhẫn lấy que cời lò khơi ra khiến cơn bực được chôn sâu dưới đáy dạ dày trào lên ko nhân nhượng phong tỏa toàn thân làm tôi bức bối khó chịu vô cùng. Quay mặt đi chỗ khác, tôi làm vẻ trịch thượng_Ngươi nghĩ ta là ai chứ hả? Dám lấy chỗ này mua chuộc ta ư? Ngươi xem thường ta quá đấy, Hạ Kì Như!

-Thôi mà! Dù gì cũng đâu thiệt, chỉ là cùng lúc gặp 2 oan gia, nhà ngươi còn may chán_Kì Như đưa tay đập lên vai tôi một phát chấn đông trời đất, giờ thì tôi đã hiểu tại sao mình lại lùn thêm chứ ko hề nhích lên nửa phân rồi, ăn tiếp vài quả của nó nữa, chắc tôi sẽ thành người lùn trong truyện cổ tích mất, nổi tiếng ko tốn sức tốn của

-Ko phải 2, là 3_Tôi hùng hồn tuyên bố, tay chìa ra ba ngón dí sát vào mặt Kì Như để đôi mắt vừa loạn vừa cận của nó nhìn cho rõ

-Sao 3?_Nó hất tay tôi, ra chiều khó hiểu

-Hàn Gia Minh, Hạ Kì Thiên và Lăng Tử Thần, cả 3 đều là oan gia chui chung một xó, ko đội trời chung với Hàn Tử Di ta, _Đương lúc tôi đang đập bàn, khẩu khí hùng hồn tuyên bố, thì cái tên oan-gia-3 ko biết từ lỗ nào chui lên đã đứng sừng sững trước mặt tôi. Liếc tôi một cái rõ ớn, hắn lạnh nhạt lách vào chỗ của mình, đặt cặp xuống bàn rồi mở đường máu ra khỏi lớp.

-Hắn sao thế?_Kì Như kéo tay tôi, nhỏ nhẹ hỏi như thể nếu tên hung thần ấy nghe thấy chắc chắn sẽ lấy dao chọc tiết nó vậy

-Để vài bữa ta đi học khóa tâm lí học rồi về nói cho ngươi nhá_Tôi khoanh tay chép miệng hứa hẹn, xem cái bộ dạng đi đứng khó khắn của Lăng Tử Thần mà trong lòng ko khỏi ko để ý “Hắn bị sao thế nhỉ”
***
-Này!_Tôi bé miệng giọng như con kiến gọi Lăng Tử Thần, vô thức kéo kéo tay áo hắn

-…_Ko thèm trả lời tôi một tiếng, hắn im lặng cúi đầu đọc sách ra vẻ thư sinh, mắt cũng chẳng đảo nhìn tôi lấy một cái

-Này!_Bực bội, tôi kéo mạnh tay hắn, thực sự rất muốn hắn nhìn tôi, chỉ một cái thôi, để biết trong hắn tôi vẫn còn tồn tại, dù chỉ là cái bóng

-Tránh ra!_Hắn hất tay tôi, quát, nhỏ nhưng lạnh lẽo, ánh mắt giận dữ cứ nhằm hướng tôi mà đả kích vô tình rồi bỏ đi, đến quyển sách trên bàn cũng ko thèm gấp lại.

“Chẳng nhẽ mình đã làm gì khiến hắn giận?” Ý nghĩ trong tôi cứ gọi là như nước biển, nhiều vô kể nhưng tóm lại đều cùng chung một chủ đề chính “Tại sao Lăng Tử Thần lại có thái độ như vậy với tôi”. Bản tính tò mò cộng với rảnh rỗi ko có gì làm, tôi quyết định thêm một lần nữa hành nghề thám tử, lì lợm bước theo cái bóng cao lớn đang ngả xuống hành lang, vừa đi vừa xem xét cảnh vật xung quanh. Được một lúc, Lăng Tử Thần dừng lại trước một căn phòng, hắn lạnh lùng mở cửa rồi đưa cả thân thể lọt vào trong, còn chẳng quên đóng cửa lại. Điều này khiến hồ nghi trong tôi đã nhiều càng thêm nhiều.

Chạy đến thật nhanh, ngước nhìn lên bảng tên “Phòng y tế” to đùng, tôi mơ hồ nghĩ ngợi “Hắn đến phòng y tế làm gì? Chẳng nhẽ bị bệnh?” Sốt ruột, tôi đánh liều xâm phạm quyền riêng tư của người khác, đưa tai áp sát cánh cửa trắng muốt, cố gắng dùng nội lực thâm hậu của mình thu nhận thông tin từ bên trong theo các phân tử gỗ truyền ra ngoài.

Chậc! Khá im ắng, thậm chí cả một tiếng nói cũng chẳng có, đầu óc siêng liên tưởng bậy bạ của tôi lại bắt đầu dựng lên những câu chuyện có thể xảy ra, mức độ nhạy cảm của nó cũng theo thời gian mà tăng lên vùn vụt.

-A…đừng mà…đừng mà_Sặc! Tôi vừa nghe thấy gì thế này!

Ko tin nổi vào những gì mình nghe được, tôi mở căng tai hết cỡ, cố tập trung đầu óc để nghe cho thật rõ, xác nhận nguồn thông tin vừa truyền vào màng nhĩ của mình.

-A…đừng mà…đừng mà…

Rõ…rõ ràng là cái tiếng này, ko sai vào đâu được. khuôn mặt xinh đẹp của tôi bắt đầu biến sắc một cách vô tôi vạ, từ bình thương chuyển sang đỏ lựng như cà chua chín, cuối cùng được thể tái mép như người bị si đa. Chưa bao giờ tôi được nghe mấy cái từ đó một cách chân thực ko qua chỉnh sửa bởi công nghệ thông tin như thế, nên vừa có chút xấu hổ, lại vừa có chút rùng mình gai cả lông gà, lông vịt. Điều tôi ko ngờ đến, chính là ở ngôi trường luật lệ, quy tắc thừa thãi này, tình trạng đồi bại, trái đạo lí luân thường lại có thể lộng hành ngang trắng trợn như thế, cảm giác thất vọng về một môi trường học tập trong sáng lành mạnh áp đảo lòng tin bấy lâu nay, khiến tôi có chút buồn buồn.

“Khoan đã, chẳng phải Lăng Tử Thần vừa vào đó sao?” Một dòng suy nghĩ nữa lại vô tình chạy qua trên đầu tôi. Khái niệm mặc kệ lúc nãy còn chiếm ưu thế giờ đã bị tôi chủ động chuyển sang phản đối kịch liệt. Nếu là người khác, tôi còn có thể chấp nhận mà lơ đi cho họ muốn làm gì thì làm, dù nếu ko có họ thì dân số thể giới vẫn bùng nổ như cơm bữa nhưng người ở trong lại là Lăng Tử Thần, bí thư “hoàn hảo” của lớp tôi. Hắn ô nhục thanh danh tôi ko lo làm gì, vấn đề cốt yếu là việc làm của hắn lại một bước bôi nhọ danh tiếng nứt trời nứt đất mà bọn lớp tôi kiệt sức lắm mới gầy dựng được thì tôi nhất định phải ngăn cản trước khi mọi chuyện ko hay bị vỡ lở. Vì lớp 10C8 thân yêu mên yêu, hi sinh một mình tôi nào có xá chi.

Lòng yêu lớp bốc lên trong tôi ngùn ngùn như khói tỏa ra mỗi khi bà tôi den lửa nấu nước, trở thần động lực hòa cùng nội công thâm hậu đẩy toàn bộ sức mạnh lên hai chân, 1 cước tung đòn lên ko đạp mạnh cánh cửa phía trước, tạo thành âm thanh vang dội chấn động tất cả nghi phạm đang ở trong, khiến chúng mặt mày cứng đơ, chỉ biết trợn mắt há hốc mồm nhìn dáng võ tựa phượng hoàng múa của tôi.

Vênh mặt lên trời, tôi lấy ngón trỏ vuốt mũi một cái rồi đưa mắt nhìn “đôi gian phu dâm phụ”, vài phút sau cũng há hốc mồm trợn mắt nhìn bức tranh bên trong căn phòng. Trời ạ! Lăng Tử Thần trần truồng khoe phần trên của mình thì tôi ko ngạc nhiên mấy, thứ làm tôi ngạc nhiên chính là người đang ngồi lên cạnh, tay đang xoa phần bụng hắn giấu chân của hắn lại là một bà bác sĩ già tóc đã phất phơ chút bạc. Ko lẽ, “đôi gian phu dâm phụ” lúc nãy là Lăng Tử Thần và bà già ngoài 50 tuổi. Thất vọng tràn trề, tôi nuốt nước mắt vào trong, oán trách Lăng Tử Thần con gái đã ko buông, giờ ngay cả một bà già cũng ko tha. Thế giới đúng là có nhiều điều bí ẩn cần khám phá, hix.

-A…đừng mà…đừng mà…_Cái tiếng nhạy cảm ban nãy từ đâu đó phát ra phá tan bầu ko khi tĩnh lặng, đưa mắt tìm kiếm mới biết được nó bắt nguồn từ cái mỏ nhọn hoắt của con vẹt trong lồng trên của số phát ra. Vậy là, những gì tôi căng tai nghe được…lại hóa tiếng của con vẹt đang tập nói sao? Tổ tông ơi, gì mà như hài kịch thế kỉ XX thế này

-Cậu tới đây làm gì?_Lăng Tử Thần-kẻ đáng chết hàng vạn lần-lên tiếng, ném ánh mắt dò xét về phía tôi.

-Hơ? Tôi…tôi_Tôi giật mình như kẻ trộm bị bắt quả tang, ấp úng một lúc mới tìm được đề tài để chuyển, chứ nếu hắn mà biết tôi xông vào vì hiểu lầm chẳng hóa tôi từ đào đất chôn mình à_A! Sao cậu lại ăn mặc kiểu đó trước thanh thiên bạch nhật thế hả?

-Hỏi làm gì? Mà tôi đóng của lại rồi, chính cậu xông vào đấy chứ_Hắn cợt nhả, khóe miệng cong nhẹ

-…Tôi…_Lí lẽ quá sắc bén, đúng là mặt dày, tôi hoàn toàn chẳng biết làm gì ngoài việc im lặng là vàng

-Thôi thôi! Đừng cái nhau nữa_Bà bác sĩ già cười hiền, ánh mắt dịu dàng hết nhìn Lăng Tử Thần rồi nhìn tôi một lượt, vừa bước chân ra cửa vừa để lại câu “trăng trối”_Hai em cứ từ từ nói chuyện đi nhé, cãi nhau hoài tình cảm dễ sứt mẻ lắm

“Sứt mẻ tình cảm? TÌnh cảm đâu mà sứt chứ?”_Tiểu tinh linh bé nhỏ chui ra từ đầu tôi, đặt mông lên vai thể xác nó vừa rời khỏi, ngả người mắng mỏ, cái đuôi cứ lượn qua lượn lại thấy ghét

-Mặc…mặc áo vào cho tôi!_Chỉ tay về phía hắn, tôi ấp úng mặc cho trái tim phản đối kịch liệt

“Đã ngắm đâu mà bắt người ta đóng lại chứ!”

“Người gì óc não như quả nho thế, người ta mặc áo vào lấy đâu mà chiêm ngưỡng, mất cả hứng”

Hội đồng bô lão hồn chiến ra sức ********* mắng mỏ trắng trợn chủ thể là tôi, quả thật, tôi cũng muốn thế chứ bộ, nhưng ko thể để hắn nghĩ tôi là kẻ hám zai được, mất mặt thấy mồ.

-Được thôi, nếu cậu giúp tôi một chuyện_Hắn trả treo, coi cái mặt điển trai mà lòng dạ toàn rắn với rết, dám cả gan đưa đề nghị với tôi cơ đấy.

-Chuyện gì? Nói nhanh đi!

-Giúp tôi…_Hắn đứng dậy, tiến lại gần, đầu ghé sát vào tai tôi, tiếng nói cũng hơi thở phát ra bên tai thật nhẹ nhưng lại đủ để hâm nóng mặt mày tôi_…xoa bóp

-Hả?_Tôi trợn tròn mắt, hàng loạt hình ảnh ko hề trong trắng lướt qua trên đầu, trình diễn thời trang

-Xoa bóp! Hiểu chứ?

Mẹ ơi! Hắn muốn tôi xoa bóp kìa, đây là một từ khá nhiều nghĩa nha, tôi nên hiểu theo nghĩa đen hay nghĩa bóng đây

-Nghĩa…nghĩa bóng?

-Tùy cậu hiểu_Hắn cười, ko chịu xê ra lấy nửa phân

-Ko!_Tôi tức giận, hắn cho tôi là loại con gái đứng cột điện đấy hả?

-Sao lại ko?_Hắn tỏ vẻ ngạc nhiên trong khi cái mặt hắn lại biết rõ nguyên nhân “Biết rồi con giả vờ”

-Ko là ko mà!_Tim bị ép đập dữ dội, cả người theo quan niệm tự vệ, chân thêm một cước phóng về phía người hắn, nhưng chưa kịp chạm đích đã bị hắn túm chặt lại, lơ lửng giữa ko trung

“Hắn ta dám túm chân thiếu nữ!”_Tiểu tinh linh đang ngồi trên vai tôi lên tiếng báo động, hội đồng bô lão trong người vừa nhận được mật báo đã um tùm cả lên, tự động ngả mũ bán nước

“Ngón tay hắn đẹp quá, vừa thanh vừa mảnh”

“Khoảng cách này quá gần, phiêu ghê”

“Mở tiệc đê”

Tôi tự hội, bọn chúng là tinh linh của tôi hay của người nào nhâp vào xác tôi thế ko biết

-Hôm qua 2cú, giờ thêm 1, cậu muốn giết người à?_Hắn cười như ko cười, hỏi tôi, khoảng cách nhích lên lúc này vẫn là zero

-Hôm qua?_Tôi tròn mắt ngây thơ, thánh thiện như thể mình hoàn toàn vô tội

-Ko nhớ à? Nhờ cậu mà giờ tôi phải ngồi đây xoa cao, vừa mới tìm được người thích hợp thì lại bị cậu dọa cho chạy mất, chẳng nhẽ muốn phủi hết trách nhiệm

-Xoa cao? Ko phải chứ? Chỉ có 2 cú vào bụng thôi mà, đừng phóng đại_Tôi thốt lên chê bai, ko ngờ người bề ngoài thì khỏe mà lại là kẻ nhát cáy sợ đau

-Ờ, nhẹ thật đấy, nhưng thêm cú vừa nãy của cậu nữa là tôi có thể lên thiên với tổ tông rồi đấy

-Xí! Ai bảo cậu nói ko rõ nghĩa

-Ko phải ko rõ nghĩa mà do đầu óc cậu quá đen tôi, toàn thứ tầm bậy

-Cậu?…

-Nếu ko muốn bôi cao thì ra ngoài dùm đi, mặt cậu giờ đỏ hơn *** khỉ rồi đấy_Hắn trả lại tự do cho chân tôi, thôi ghé sát mà tiến lại giường bệnh, khoát tay đuổi tôi

-Cái đồ đáng chết! Bôi cao cho nhiều vào, lần sau ko phải 2 mà là 3 đấy_Tôi giận dữ, đe dọa nạn nhân trước khi phóng như bay về lớp, có chút gì đó hơi hơi thất vọng, nhưng mà quá đủ cho ngày hôm nay rồi…

 

Đọc tiếp

Các tập/chương/hồi khác của Thừa nhận đi, cậu yêu tôi phải không ?

Mục lục truyện

Nếu thấy trang web hữu ích với bạn, hãy click Like ủng hộ chúng tôi !