Truyện kiếm hiệp
 

Thừa nhận đi, cậu yêu tôi phải không ? (chương 5.1)

Lượt xem chương này: 2299

Người ta nói “thiên tài thường hay làm nhiều chuyện ngu ngốc”, lúc đầu tôi cũng chẳng mấy tin cho lắm vì nghĩ rằng đó là suy nghĩ của những người bình thường ghen ghét nên áp đặt thế thôi, nhưng giờ thì tôi hoàn toàn gật đầu ủng hộ cái chính kiến đó rồi. Điển hình là hội đồng thiên tài lớp 10C8 tôi đây, nhân lúc thầy cô cho nghỉ một tiết tự học, bọn chúng đã ko ngần ngài tổ chức ngay đại hội ORO toàn lớp làm thú tiêu khiển đốt thời gian. Thể lệ cuộc thi thật chẳng công bằng tẹo nào, thí sinh tham gia phải được kiểm nghiệm chính xác về giới tính, đàn ông 100%, qua các vòng đấu loại trực tiếp 1 chọi 1 chưa kể có người ngoài ngứa ngay ra tay giúp đỡ để tìm ra người thắng cuộc cuối cùng, phần thưởng là một hộp kem lạnh to đùng ở căngteen do các thành viên thua cuộc còn lại chung tiền mua và một phần quà đặc biệt cực bí mật chút nữa sẽ bật mí. Đại hội Oro vừa mới phát động đã có hàng loạt cánh tay của các nam nhân 100% trong lớp đăng kí dự thi. Với tôi mà nói, điều này chính là sự sỉ nhục của các chị em phụ nữ, xã hội hiện đại ko phân biệt đàn ông, đàn bà, vậy mà trong cái lớp nữ nhiều hơn nam này, quy củ đó vẫn được đề cao. Tức mình nhưng chẳng thể làm gì, tôi tài năng có hạn nhưng thủ đoạn thì vô biên, mở đôi mắt to tròn liếc nhìn tấm bảng ghi danh sách người thi, cố tìm ra tên nào có thể đổ trước vẻ đẹp khuynh thành của tôi, rủ rê hòng chiếm đoạt hộp kem lạnh lôi cuốn kia. Nhưng nói thật, chả có tên nào xứng đáng để tôi nhọc công dùng mĩ nam kế cả, toàn một lũ xí trai mà kiêu ngất trời, chỉ còn mỗi một người duy nhất đáng để tôi làm điều đó thì lại là oan gia thứ 3, Lăng Tử Thần, cái trên dù có động đất hay núi lửa phun trào vẫn thản nhiên đọc sách tỉnh bơ.

-Này!_Tôi nhỏ nhẹ khều khều hắn, đành phải thử một lần mới được, ko vào hang cọp làm sao bắt được cọp con,vì đại nghiệp được thưởng thức hương vị mê li của hộp kem tôi đã nhỏ dãi thèm từ lâu, liều cũng chẳng chết ai

-Chuyện gì?_Hắn lần này ko để tôi đợi lâu nữa, lạnh lùng hỏi mà mắt cứ dán vào mấy trang sách đang ghét kia, làm tôi thiếu tí nữa xé tám đời tổ tông nhà họ sách rồi

-Chơi đi_Tôi hí hửng, nói lời ngon tiếng ngọt dụ dỗ hắn, ko quên nháy mắt đưa tình_Trò này vui mà, vừa nâng cao trí tụê nè, lại vừa có phần thưởng cực hấp dẫn nữa chứ, cậu là đàn ông 100%, ko tham gia người ngoài nghi ngờ thì phiền lắm á

-Vậy cậu là người trong?_Hắn rời mắt khỏi trang sách, nhìn tôi hồ nghi, nụ cười cực đểu hoàn hảo trên môi hắn y như chất độc ko mùi ko màu ko vị thâm nhập vào tứ chi lục giác của tôi, đờ người toàn tập.

-…

-Đừng nhìn tôi kiểu đó, nếu ko tôi sẽ hiểu nhầm cậu mê tôi đấy

-Mơ đi_Tôi-có thể nói là người có phản xạ cực kì nhanh nhạy trong những trường hợp bị nói trúng tim đen-ko biết từ lúc nào, tay đã lăm le cuốn vở nháp nặng trịch, lí trí chưa kịp ngăn cản thì đã thuận theo trời đất lấy vũ khí đập cái bốp lên khuôn mắt đẹp zai rực rỡ trong nắng trưa của Lăng Tử Thần, vầng hào quang trong quanh hắn cũng từ đó mà tắt ngấm, u muội ko còn nhưng cảm giác sợ hãi và hối hận một lúc ùa về khiến tôi đau đớn. Thế đấy, giờ thì kể cả cái vỏ hộp kem cũng đừng mong hắn rộng lượng cho tôi huống hồ là cả hộp kem.=”=

-Lăng Tử Thần_Tiếng lớp trưởng-kẻ dẫn đầu một lũ thiên tài bất bình thường- lên tiếng, như vị cứu tinh từ phương xa đến giúp tôi thoát khỏi móng vuốt yêu quái của Lăng Tử Thần, cười tươi như hoa nở_Chơi ko?

-Sao lại ko?_Ko chần chừ do dự, Lăng Tử Thần đưa từng ngón tay mảnh dẻ của mình giật quyển vở nháp ra khỏi mặt, 1 lần phi thẳng người bạn thân yêu thuở cắp sách đến trường của tôi lên phía bục giảng mà ko thèm ngó mặt chủ xin phép, làm máu nóng trong tôi sôi lên ngùn ngụt

-Được rồi! Tôi xin tuyên bố với tất cả các thí sinh và người ngoài cuộc, đại chiến ORO toàn quốc lần thứ nhất chính thức mở màn.

Đầu xỏ vừa cất lời tuyên bố, hàng loạt thí sinh dự thi bắt đầu vác bút đi chiến, Lăng Tử Thần cũng vậy, trước khi ra đi hắn còn dám liếc nhìn tôi một cái thể muốn bảo rằng “Nhìn anh đây nè” khiến tôi thiếu điều phụt máu mũi vì cử chỉ đó của hắn quá ư menly nhưng đáng tiếc, mối thù hắn gây ra cho tôi còn lớn hơn cả vẻ đẹp hút hồn của hắn cho nên đừng mong tôi sẽ để hắn yên giật giải quán quân nhé…

Khi vào một trận đấu nào đó, 2 thứ bạn cần phải có chính là trí tụệ và sự tập trung cao độ, Lăng Tử Thần cũng là con người nên dĩ nhiên ko thể thiếu những thứ quan trong đó. Ăn ko được thì đạp đổ, để hắn ko có cơ hội lấy hộp kem đó phe phẩy trước mặt, tôi quyết định vượt rừng ko mai danh ẩn tích nữa, nhảy vào cuộc khuấy đảo sự tập trung của hắn. Với vỏ bọc giúp đỡ “bạn cùng bàn”, tôi chăm chú xem thế trận hắn và địch bày ra, chốc chốc lại nhiệt tình chỉ trỏ vào mảnh giấy tội nghiệp chằng chịt o với x, hăng say mở đường cho Lăng Tử Thần, luôn tiện cố tình làm hắn phân tâm mà thua thảm bại

-Đây nè!

-Trời ạ! Đã bảo là chỗ này mà, thấy chưa?

-Cậu ngốc thế, lỡ nó ăn thì sao?

Phá hoài mà khí thế của hắn chẳng hề thấy giảm đi tẹo nào, tôi đâm ra chán nản mệt mỏi, clo trong miệng từ lúc nào biến thành hơi nước bay lên ko trung làm cổ họng khát khô cháy rát, nên đành từ chức ngoan ngoãn làm dân tình xem hắn đánh. Được một lúc, cơn hăng lại lên nồng, tay chân ngứa ngáy ko ngừng lại liều mạng nhảy vào cuộc với thành ý hết sức rõ ràng mà quên mất tiêu động cơ chính, tích cực làm cánh tay đắc lực cho hắn. Vì thể lệ cuộc thi ko cấm trợ tá giúp đỡ nên đương nhiên hắn có quyền đi tiếp vào vòng trong và cuối cùng giật giải. Thay vì tức giận tự trách bản thân, tôi lại cho phép mình vui vì thắng lợi của hắn, tất nhiên ko quên cầu hắn nể tình tôi có công có sức mà chia tôi một nửa, như thế mới là hợp tác đôi bên cùng có lợi chứ.

-Mời bạn Lăng Tử Thần, nhà vô địch giải ORO toàn quốc lần thứ nhất lên bục nhận giải thưởng_Ông anh lớp trưởng quả dai sức, hét nãy giờ mà giọng vẫn chót vót lên tận mây xanh, trang trọng mời Lăng Tử Thần, nụ cười cũng chẳng hề méo đi

Theo lời mời, Lăng Tử Thần bước lên trong ánh mắt ngưỡng mộ của đồng bào 10C8, cái mặt lạnh tanh của hắn được thể cứ vênh lên khiến sự phẫn nộ ban nãy trong tôi lại ùa về. Nói đi nói lại, người giành giải đâu phải tôi chứ, ai dám chắc người như hắn sẽ phóng khoáng chia cho tôi một nửa hộp kem đó, chi chi cũng chỉ có tôi tự nuôi ảo tưởng một mình, điên khùng giúp hắn.

Xác nhận Lăng Tử Thần đã đứng đúng vị trí trung tâm, lớp trưởng mừng rỡ nhìn mọi người phía dưới, vừa nói vừa câu giờ khiến ai nấy đều căng tai hồi hộp chờ đợi

-Bây giờ, tôi sẽ công bố giải thưởng đặc biết giành cho quán quân hôm nay của chúng ta, xin các bạn cho một tràng pháo tay, để tôi có động lực nói tiếp

“Trời ạ! Sao hắn ko tặng quách hộp kem trước đã rồi muốn nói gì thì nói nhỉ, chung quy hắn tự làm khó mình chứ có ai bắt hắn phải vắt kiệt clo ra mà nói đâu, mắc gì cần động với lực, rõ là bày vẻ thừa thãi” Tôi thầm bĩu môi, nói là ko quan tâm nhưng thực ra tôi rất muốn biết món quá đặc biết ấy là gì, lỡ như còn phần thưởng to lớn nào đó nữa thì sao. Kinh tế lớp tôi chẳng phải loại giàu sang nhưng ko thể nói là thiếu thốn, mua thêm một món cũng chẳng phá sản được.

-Mời hoa khôi lớp ta, Đặng Chiêu Anh lên đây một chút_”Hoa khôi? Chẳng nhẽ…?” Tôi tròn mắt nhìn Chiêu Anh diễm lệ nhẹ nhàng bước lên bục, vai sánh vai đứng bên cạnh Lăng Tử Thần ko chút cảm xúc. Có dạo tôi nghe dân buôn dưa đồn Đặng Chiêu Anh thầm thương trộm nhớ Lăng Tử Thần, nhiều lần bày tỏ tình cảm rất rõ ràng nhưng đều bị cái tên ngu ngơ khờ khạo đó lơ đẹp đi, lại còn thêm chuyện tôi với hắn gần đây khá “thân mật” nên cô nàng nhiều lần tinh thần suy sụp, thành tích cũng kém đi nhiều, ko lẽ lại là thật. Cho nên giờ bọn lớp tôi mới thừa nước đục thả câu giúp đỡ hai người này tiến triển thêm một quan hệ mới? Lấy lại phong độ cho Đặng Chiêu Anh? Cũng phải, nếu Đặng Chiêu Anh cưa đổ Lăng Tử Thần-iceboy của P&P-chẳng hóa cô ta lên giá sao, danh tiếng cứ gọi là bay ngút ngàn

Nghĩ đến đây, lòng tôi có chút khó chịu. Đặng Chiêu Anh dù gì cũng là một cô gái tốt, công dung ngôn hạnh, cầm kì thi họa có thừa, vậy mà vệ tinh đi theo đầy rẫy ko thích lại đi tia cái tên trời đánh Lăng Tử Thần này, đúng là, phận hồng nhan bạc mệnh. Theo con mắt tinh đời của tôi, hai người này hoàn toàn ko hợp, có yêu nhau rồi cũng chia tay liền

-Hai người đẹp đôi quá nha!_Hùng “tếu” lớn tiếng khẳng định, khùng khùng tự vỗ tay bôm bốp mà ca thán

-Phải đấy, một cặp trời sinh, haha_Cái bọn siêng ăn nhác làm kia hưởng ứng theo, hết lời khen ngợi khiến tôi cũng phải ngượng thay cho 2 người đó.

“Trời sinh ư? có mà trời diệt ấy! Đẹp đôi chỗ nào chứ, giống đôi đũa lệch hơn, một bên là mĩ nữ khuynh thành nước đổ, một bên lại là sói đội lốt cừu, càng nhìn tôi càng thấy mắt bọn bạn mình đang dần có vấn đề, thần kinh cũng càng ngày càng giảm sút trầm trọng theo năm tháng

-Được rồi!_Lớp trưởng ra oai trấn an dân tình, nhìn Lăng Tử Thần và Đặng Chiêu Anh một lượt rồi nở nụ cười hắc ám_Giải thưởng đặc biệt dành cho quán quân hôm nay là…được cùng khui hộp kem với hoa khôi lớp ta và tất nhiên, phần ăn chung là ko thể thiếu, haha.

-Bốp! bốp!_Bọn lớp tôi chỉ đợi có thế vỗ tay vang dội như sóng dậy, hò hét chờ xem kịch hay sắp diễn ra mà ko thèm nghĩ đến cảm giác của tôi lúc này: suy sụp hoàn toàn.

“Đấy, đấy, người có công giúp Lăng Tử Thần thắng lợi giật giải là tôi đây, là cái người đang nằm rũ rượi như hổ mất cánh đây nè, đáng nhẽ người khui đầu tiên, ăn đầu tiên phải là tôi mới đúng, vậy mà, Đặng Chiêu Anh, sức ko góp mà công cũng chẳng có, cớ sao lại được cơ chứ? Càng nghĩ càng thấy vô lí hết sức, thà rằng chỉ mỗi Lăng Tử Thần tự khui tự ăn còn được, đằng này…chẳng nhẽ nhan sắc của tôi ko bằng nó, ấm ức quá.”

Ném ánh mắt ăn tươi nuốt sống chiếu tướng lên Lăng Tử Thần, tôi hận mình ko thể làm nứt mảng trần nhà phía trên đầu đôi trai tài gái sắc kia, để nó rớt xuống đè bẹp bọn chúng đi cho hết ăn với uống, mất công tôi ngồi khóc hao tổn biết bao nhiêu là nước.

Dường như biết tôi đang nhìn, Lăng Tử Thần cũng quay đầu lại nhìn tôi, khóe môi nhẹ cong chất chứa sự gian tà. Hắn đang cười nhạo tôi kìa, chắc hắn vui lắm khi thấy tôi toàn thân chấn động thế này mà. Lửa giận trong tôi lại phun lên ngùn ngụt như nham thạch trong lòng núi lửa, lòng dạ cồn cào như thiêu như đốt, tôi lẩm bẩm nguyền rủa. “Lăng Tử Thần, ngươi thử ăn xem, ta thề ta sẽ lấy kéo xớp nguyên cái lưỡi của ngươi, về ngâm rượu uống cho bõ tức, có giỏi thì cứ ăn đi, đến lúc đó đừng trách ta vô tình”

-Nào, hai người, khui đi!!_Lớp trưởng đưa hộp kem dúi vào tay Đặng Chiêu Anh kèm theo cái nháy mắt tinh nghịch.

Trong tiếng reo hò như sấm dội của dân tình 10C8 và tiếng oán thán nhỏ nhoi ko có trọng lực của tôi, Lăng Tử Thần và Đặng Chiêu Anh, cặp đôi hoàn hảo, cùng nhau vai kề vai bóc vỏ khui hộp kem hết sức tình cảm, lại còn dám liếc mắt đưa tình với nhau khiến tinh thần tôi bị đả kích mạnh, tim đập thình thịch, mặt mũi nóng lên như cơm nguội bị hâm ấy.

Phần gay cấn đã đến, Đặng Chiêu Anh, lấy hai cái thìa nhựa chia một để lại cho mình, một đưa về phía Lăng Tử Thần rồi e lệ đưa hộp kem cho hắn giữ. Trong lúc tôi đang sửa soạn đồ nghề chuẩn bị làm rượu ngâm lưỡi thì hộp kem từ trên bàn tay Lăng Tử Thần vô ý rơi xuống đất, đổ hết phần kem ngon béo ngậy bên trong ra sàn nhà.

Lớp tôi im bặt trong mấy phút, chả ai bảo ai chỉ biết liếc nhìn đôi trai tài gái sắc rồi đến hộp kem vô tội dưới đất, thâm tâm đều phảng phất chút tiếc nuối, một phần tiếc cho Đặng Chiêu Anh phần còn lại tiếc cho hộp kem chưa kịp ăn đã về với tổ tông. Còn tôi, tất nhiên là…điên đứt cả ruột: điên vì chưa có cơ hội nếm thử xem mùi vị có giống thiên đường ko, điên vì số tiền phải chi trả cho hộp kem đó ra đi vô ích nhưng tôi cũng rất vui, cuối cùng, ông trời cũng có mắt, tôi ko được ăn thì đâu đến lượt Lăng Tử Thần và hoa khôi 10C8 ăn chứ

Cười khẩy một cái nhìn Lăng Tử Thần mặt vẫn tỉnh bơ như ruồi, tôi ra vẻ tiếc nuốt thay cho hắn, ánh mắt khiêu khích “tội nghiệp chưa kìa” ko ngần ngại truyền thẳng vào ko trung cho hắn nắm bắt. Có lẽ vì vậy, hắn cũng nhếch khóe môi nhìn tôi đáp trả, vẻ đẹp cùng sự tự tin song hành ẩn hiện trong đôi mắt đen sâu thẳm kia làm tôi xuýt chút nữa nghi ngờ việc vừa rồi hoàn toàn là chủ ý của hắn. Mặc kệ, dù gì kế hoạch của tôi cũng được coi như thành công phân nửa, chăng cần gì phải tiếc nữa cả, giờ thì tôi có thể yên tâm mang bộ truyện đầu tiết Kì Như đưa cho nghiền ngẫm rồi
***
Theo lịch của nhà trường, club bóng rổ của chúng tôi được phép hoạt động vào các ngày thứ 2, 4, 6, do đó, hôm nay là thứ 5 nên tôi ko phải làm việc, tranh thủ về sớm đống cửa đi tây thiên thỉnh kinh (nói khoa trương nhưng thực ra là mở lò ngâm cứu truyện). Khi tiếng trống đầu tiên vừa cất lên, tôi đã phi thân như bay phóng ra khỏi trường chạy một mạch như bị ma đòi đến trạm đợi xe buýt gần nhất chờ xe đến. Thở hồng hộc ngồi phịch xuống ghế, tôi lơ đãng đưa mắt nhìn dòng người vội vã qua lại, mới 2 giờ mà người trên đường đã tấp nập hắn, nhưng so với giờ cao điểm thì vẫn là hạng tôm tép. Đang ngắm xem có anh trai nào đẹp giai đi qua ko, chợt tôi thấy một bóng dáng quen quen đang đến gần chỗ minh. Lăng Tử Thần với cái mũ đen bụi che gần hết khuôn mặt, hai tai đeo earphone cùng chiếc ba lô đen viên đỏ lắt lẻo một bên vai ngồi xuống hàng ghế của tôi, khoảng cách nhẩm tính lúc này chừng 1 mét.

Nghi hồ nhìn hắn hồi lâu mà chẳng thấy hắn phản ứng gì, tôi buông xuôi trở lại làm công việc đang dở dang, ngắm trai, cho tới khi chuyến xe buýt cần đến cũng đã đến. Chưa kịp leo lên xe giành chỗ, Lăng Tử Thần như quỷ nhập thân lướt qua tôi leo lên xe nhanh chóng, thoáng há hốc mồm nhìn bóng dáng cao lớn của hắn che hết tầm nhìn, tôi bực bội leo lên xe, đảo mắt tìm chỗ thích hợp. Cũng may, vì nhanh nhẹn lên xe trước nên chỗ ngồi trống cũng nhiều, toan đi về cuối xe tìm nơi có cửa sổ, chợt tay tôi bị ai đó nắm chặt kéo lại, lôi mạnh khiến cả thân thể ngả nhào lên một hàng ghế nào đó, lúc tờ mờ phát hiện kẻ vũ phu đó là Lăng Tử Thần cũng đã muộn, hàng người đi sau tôi đã chiếm hết chỗ, giờ thì, một là ngồi an phận thủ thường, hai là đứng đung đưa nhảy múa cùng xe. Hix

-Sao cậu dám…_Tôi hét nhỏ, mặt nhăn lại nghiêm trọng

-Ko ăn hả?_Lăng Tử Thần đưa về phía tôi một hộp kem nhỏ chặn họng

-Cho tôi sao?_Tôi nghi ngờ nhìn hắn, khuôn mặt điển trai thường ngày vênh lên giờ lại thánh thiện đến đáng sợ, khiến tôi có chút hối hận vì đã đề cao cảnh giác với hắn

-Ko ăn thì thôi_Hắn rụt tay lại, toan bốc ra xử hộp kem tại chỗ

-Tôi ăn_Tôi vô thức giật lại, nói thật, tương lai tôi phải nhờ Kì Như giúp bỏ hộ cái thói thấy thức ăn là sáng lên mới được, nếu ko có ngày vác họa vì nó mất

Chăm chú bốc vỏ hộp, tôi chẳng thèm quan tâm Lăng Tử Thần đang lấy earphone của mình áp lên tai tôi, cúi đầu cúi cổ xúc từng miếng rõ to bỏ vào miệng kẻo lỡ lịch sử vừa nãy lại tái diễn thì mệt tim lắm. Ngốn được hai ba miếng, tôi quay đầu sang phía Lăng Tử Thần, trơ mắt nhìn hắn đang từ từ dựa đầu vào vai tôi mà ngủ. Theo phản xạ, tôi định lấy tay đẩy hắn ra, nhưng nghĩ lại việc hắn cho tôi kem nên đành cho hắn lợi dụng vài phút, dù sao cũng có qua có lại. Khoan đã! Té ra, hắn để tôi ngồi đây là có dụng ý muốn tìm một người cho hắn dựa để ngủ, đúng là cao siêu, bắt tôi nhận hối lộ trước rồi mới nêu điều kiện. Hừm, quả là kẻ thù của Hàn Tử Di tôi có khác, mưu mô hơn người y chang tôi

Hơi thở của hắn đều, thật đều, phì phò phả vào phần da ở cổ tôi, khiến mỗi lúc mặt tôi ko ngớt nóng lên. Chẳng biết ma xui quỷ khiến gì, tôi lại lấy điện thoại, tự sướng một cái rồi nhìn tấm ảnh có tôi và hắn ở phía trong, lặng người đi. Từ bao giờ, Lăng Tử Thần đã trờ thành phần tử luôn hiện hữu trong tôi thế này nhỉ, dù có phủ nhận nhưng hắn đúng là ác mộng mỗi lúc đêm về của tôi.
***
Xe buýt từ từ dừng lại trước trạm kế tiếp, nhận thấy đã đến nơi, tôi nhẹ nhành để đầu Lăng Tử Thần sang phía kia dựa vào thành cửa sổ, rút earphone trên tai trả lại cho hắn rồi đeo ba lô lủng lẳng xuống xe. Cuối cùng, cái vai thân yêu của tôi nãy giờ mỏi nhừ vì hắn đã được giải thoát và cái tên đang ghét kia cũng chẳng còn lảng vảng nữa. Sung sướng hít sâu thở dài một cái, tôi vươn vai cho đỡ nhức rồi tiếp tục hành trình trở về tổ ấm thân yêu.

Những tưởng đã thoát nạn, nào ngờ cái tên đáng ghét kia vẫn cứ theo chân tôi mà bước đi, tôi quẹo trái hắn quẹo trái, tôi quẹo phải hắn cũng đưa chân quẹo phải y chang cái đuôi. Tức mình quay lại, tôi tra khảo, hai tay chống nạnh như mấy bà bán thịt heo ngoài chợ mỗi lúc cãi nhau:

-Muốn gì hả?

-Hỏi làm gì?_Hắn thờ ờ như thể việc hắn đi theo tôi là điều hiển nhiên đúng vậy

-Sao đi theo tôi?_Tôi bẻ ngón tay ko phải để ra oai đâu, chỉ là ngứa ngay nên bẻ cho vui thôi

-Tôi ko đi theo cậu_Nói xong, hắn tiến lại gần chiếc cổng gỗ trắng của nhà hàng xóm bên cạnh nhà tôi, thản nhiên lấy khóa mở rồi đi vào sân và tiếp đến là cánh cửa chính nhà nọ

-Ê, ai cho cậu tự tiện vào nhà người khác thế hả?_Tôi quát, lấy thân phận người hàng xóm thân thiện thể hiện uy lực, ăn trộm dạo này quả mạnh bạo, ban ngày ban mặt mà vẫn dám lẻn vào nhà người khác manh động kìa.

-Nhà tôi thì ko vào được à?_Xuất xong câu hỏi tu từ, người hắn lọt thỏm vào ngôi nhà đó, để tôi đứng lại trơ trọi một mình với dòng suy nghĩ ngây thơ

“Hắn vừa nói gì? Nhà hắn?”…

 

Đọc tiếp

Các tập/chương/hồi khác của Thừa nhận đi, cậu yêu tôi phải không ?

Mục lục truyện

Nếu thấy trang web hữu ích với bạn, hãy click Like ủng hộ chúng tôi !