Truyện kiếm hiệp
 

Thừa nhận đi, cậu yêu tôi phải không ? (chương 53)

Lượt xem chương này: 1615

Chương 53: Nút đó quyết định

-Đừng cười ko như vậy, nói đi! Điều kiện là gì?_Khó chịu trước sự lề mề của người kia, Tử Di nhăn mặt, khẽ nhấm nháp chút mùi vị đắng nguội của tách cafe trong lòng bàn tay.

-Nóng lòng như thế làm gì, tôi chỉ sợ cậu ko có khả năng thực hiện bây giờ thôi!_Vẫn nở nụ cười “tự sướng” trên môi, Khải Phong khẽ lắc đầu bất lực, đưa ngón mạ ga lăng quệt lên vết cafe còn bám thừa trên khoé miệng Tử Di, ánh nhìn dịu dàng, châm chọc_Con nít như cậu, tự lo liệu e ko ổn đâu nhỉ?

Bất ngờ trước cử chỉ hiếm hoi ấy, Tử Di thoáng ngớ người liếc mắt nhìn ngón tay của người nọ vùng vẫy trên khuôn môi mình. Sự tiếp xúc da thịt khiến cô lại run bắn người, mặt mũi đỏ ửng cả lên, đầu ngẩn ngơ vừa muốn né lại vừa muốn để yên.

-Mặt cậu ngố tàu thấy sợ_Phì cười với cái mục đích đã được thoả mãn, Khải Phong ko nhịn nổi cười sổ sàng, kéo tọt Tử Di từ chính mây xanh về với thực tại.

Biết mình bị hớ một cách trắng trợn, Tử Di mặt từ đỏ ửng chuyển sang đỏ thói, cơn giận chực trào như vạch trần rõ bộ mặt thật con người kia, khiến cô chẳng còn tâm trạng mà suy tưởng viễn vong được nữa.

-Tôi tự biết mình có khả năng hay ko. Cậu cứ nói đi.Trầm ngâm nhìn khuôn mặt mĩ miều nhăn lại cáu bẩn của Tử Di 1 hồi, Khải Phong ngồi thằng người, hai tay đan vào nhau tự tôn đặt lên vùng bụng:

-Chắc cậu vẫn đua mô tô được như lúc trước nhỉ? Tôi muốn chúng ta đua một ván.

-Đua môtô?_Tròn mắt nhìn kẻ đối diện như muốn chắc chắn những gì mình vừa nghe thấy là sự thật, Tử Di khó hiểu trước nụ cười ko rõ cảm xúc gì cùng cái gật nhẹ của người kia, kinh ngạc đến mức bật cả nỗi lòng thành tiếng_Chỉ thế thôi ư?

-Vậy cậu muốn gì? Một điều kiện nữa à?_Nghênh nhẹ đầu sang một bên, Khải Phong nheo mắt_Cậu sẽ phải hối hận đấy.

-Cậu đùa à? Làm bao nhiêu chuyện chỉ để đổi bằng 1 cuộc đua xe? Rối cuộc cậu còn có âm mưu gì nữa?_Tử Di nghi hoặc đáp trả, giọng điệu hách dịch như tra hỏi phạm nhân_Chúng ta đang giao dịch đấy, làm ơn nghiêm túc đi, tôi ko có thời gian đùa giỡn với cậu đâu.

-Tôi vốn rất nghiêm túc rồi, điều kiện của tôi chính là…_Chồm người về phía Tử Di, Khải Phong 1 tay quang lên gáy cô, một tay hững hờ chạm lên đầu, luồn qua những sợi tóc đen dài, mượt của cô, khuôn môi vương nụ cười nhẹ lấp liếm_…cậu phải làm tôi hài lòng trong cuộc đua này như…1năm về trước.

-Cậu điên thật rồi_Lạnh băng cả tóc gáy, Tử Di thất thần thốt lên 1 tiếng, cơ người dường như ko còn nằm trong sự kiểm soát của cô nữa, run lên.Đáp lại sự sợ hãi của con mồi đang nằm trong tay mình, Khải Phong nhướn mày khó chịu, khoé môi lãng tử như muốn nuốt trọn đôi môi kia. Song, Tử Di đã tránh kịp, cô luống cuống đẩy người kia ra, vụng về rời khỏi ghế:

-Tôi sẽ đua, ngay bây giờ để kết thúc sự dây dưa lằng nhằng này.

-Rất tốt! Chúng ta đi!_Hớ hồi lâu, Khải Phong cười trừ, thuận tay với lấy chiếc áo khoác trên giường rồi theo người kia ra khỏi khách sạn.

Dưới thân phận của tên thư kí, Khải Phong có thể náu mình được 1 thời gian dài nhưng có lẽ đã đến lúc cậu phải đem “chiến lợi phẩm” đi khoe mẽ trước mặt những kẻ thao tháo suốt 1 đêm đi tìm kiếm mới được. Chúng sẽ rất vui với mớ thông tin hiếm hoi ấy.

Cách đó hàng vạn km trên một con đường quốc lộ lớn, đoàn ô tô đen bóng lên dưới ánh nắng yếu ớt của mặt trời với huy hiệu Sư tử mạ vàng đặt trước mui đặc trưng của Lăng Gia nối đuôi nhau đi về phía trước, tiếng động cơ giòn tai vang lên ko kém phần rộn rã, nhưng nó ko phải tượng trưng cho niềm vui đang hiện hữu, mà nó phản ánh bầu ko khí mệt mỏi, thất vọng đang bao trùm.

-Cậu chủ! Chúng ta đã tìm cả ngày trời rồi…

-Tít!_Tiếng kêu the thé của ipad trong tay Tử Thần vang lên, chặn ngay họng của tên tài xế, khiến hắn ko thể nói gì thêm mà nuốt đắng trong im lặng.

-Cố gắng giùm ta đi_Trấn an lòng người bằng câu nói lạnh băng nhưng phảng phất sự cầu xin bên trong, Tử Thần mở Ipad, kết nối internet.Bỗng, chễm chệ trên màn hình ipad, 1 đoạn video bất thình lình xuất hiện. Một đoạn đười ximăng dài hiện ra, rộng và lớn, tít tắt. Giữa mặt đường cô quạnh ấy, bóng hai chiếc mô tô 1 đen 1 đỏ đổ xuống, loáng lên chói loà bởi màu sơn mới.

Toan tắt nó đi vì nghĩ rằng đó là 1 clip bậy bạ thì đập vào mắt Tử Thần, một bóng hình nhỏ nhắn quen thuộc với khuôn mặt dễ thương tuyệt trần. Cô gái đó ôm chặt chiếc mũ bảo hiểm, tay còn lại mân mê mặt dây chuyền hình nanh sói.

-Cậu có thể suy nghĩ lại trước khi cuộc đua diễn ra_Dặn dò xong đám đàn em của mình, Khải Phong bước đến gần người con gái trong bộ đồ đen gần như bó sát cơ thể đang soi 1 lượt chiếc mô tô kiểu cách tinh xảo, phóng khoáng đề nghị

-Rồi tôi và Gia Minh sẽ phải cuốn gói khỏi P & P chứ gi?_Nhếch môi cười giả tảng, Tử Di giễu. Cũng may đầu cô ko còn nặng nề như hôm qua nữa, nếu ko sẽ phải như thế thật cũng nên.-Làm như tôi độc ác lắm ấy!_Khải Phong cười nhạt.

-Đua thôi!_Cài mũ bảo hiểm vào đầu, Tử Di khởi động mô tô, tạo nên những tiếng ồn vồn vã nhưng đối với những tay đua, đó như là màn phô trương khí thế trước khi ra trận vậy.

-Bình tĩnh đi! Tôi còn chưa nói luật chơi mà_ Nhổ khoá xe của Tử Di, Khải Phong đưa tay trỏ vào nút đỏ trên xe mình, giảng giải_Đây ko phải cuộc đua bình thường có thắng có thua, tôi cũng ko cần cậu phải thắng mà chỉ cần cậu làm tôi cảm thấy hài lòng. Dòng xe này là dòng xe đời mới nhất, trên đầu lái của chúng có 1 chiếc nút đỏ, đó là nút phá xe, ko cẩn thận nhấn vào sẽ đi tông đấy.

-Vậy lấy xe này đua làm gì?

-Vì tôi cần cái nút đỏ ấy. Đường đua của chúng ta dài 5 km, trên quãng đường đua đó cậu muốn là gì thì tùy nhưng nếu 1 trong 2 chúng ta về đích trước mà người còn lại ko nhấn nút hoại xe, cả 2 sẽ đồng loạt bị hoại cùng lúc. Đấy là luật.

-Gì chứ? Ý cậu là hoặc tôi hoặc cậu phải tự động hoại xe, nếu ko cả hai sẽ bị hoại hả?_Bật cười khó tin, Tử Di thở dài, ánh nhìn đầy xoi mói_Cậu điên rồi.

-Vậy cậu ko đua chứ gì?_Ngồi lên xe, Khải Phong mỉm cười hỏi thật dịu dàng, hai con ngươi long lên rõ ràng đang muốn thách thức cô_Nên nhớ, ko chỉ có cậu mà Hàn Gia Minh cũng gặp rắc rối đấy. Tôi cho cậu 3 phút để quyết định. Tôi ko phải là kẻ rộng lượng đâu…

Gió nổi lên, bầu trời dần u âm một màu đen kịch bởi những đám mây xám to tướng. Tử Thần cơ tay nắm chặt sau khi thin lặng nghe đoạn hội thoại trong màn hình, gấp gáp ra lệnh:

-Cho người lái trực thăng tìm kiếm đường đua đấy cho ta, nhanh!

-Vâng!_Tên vệ sĩ thân thuộc nhận lệnh rồi kết nối với trụ sở vũ trang của Lăng Gia, truyền chiếu chỉ, gấp gáp ko kém Tử Thần trong khi cậu dán chặt mắt vào màn hình, cầu mong người con gái bên trong bày mưu trì hoãn.Nhưng, Tử Di lại ko hề muốn vậy…

-Tôi đồng ý!_Đáp một cách cương quyết, Tử Di nhìn vào đáy mắt Khải Phong, cố tìm kiếm cảm xúc thật của cậu.

Vô vọng, vẫn ánh mắt đắc ý, thách thức ấy, như thể, cậu ta sẽ ko thay đổi ý định vậy.

-Được! Yên tâm đi, nếu bị thương cũng ko đến nỗi sống thực vật đâu_Ném chìa khoá cho Tử Di, Khải Phong dắt xe đến vạch xuất phát rồi rèo lên, rú ga khí thế.

“Noi gương” đối thủ, Tử Di cũng đem xe đến vạch xuất phát, chuẩn bị kĩ càng trước khi vào cuộc cũng như làm quen trước với anh bạn sẽ vào sinh ra tử cùng mình.

Pằng! Tiếng súng vang trời vẳng lên, chính thức mở màn cho hai tay đua vừa tái xuất giang hồ.

Lái xe thật chậm, Tử Di còn vụng khi điều khiển chiếc xe quá khổ, chấp nhận đi sau chiếc xe màu đen háo thắng kia.

Cô ko chỉ lái xe mà còn chuyên tâm suy nghĩ, luật cuả cuộc chơi cho phép cô có thể làm thế.Khải Phong thực sự có mục đích gì khi bày trò chơi mà cuối cùng, người thiệt thòi nhất vẫn là cậu ta. Cậu ta sẽ thu được gì qua vụ đua xe phí tiền phí của này? Nếu Tử Di đoán được, có lẽ cô ko phải dè chừng như thế.Mà thôi! Tử Di phải gạt bỏ đi những suy nghĩ đó ngay. Vì điều quan trọng nhất bây giờ cô cần chú tâm bây giờ là cái nút đỏ thói mà chỉ cô chạm tay, ấn mạnh, tất cả sẽ kết thúc.

Khải Phong bảo cô phải làm cậu hài lòng, tức theo suy đoán của Tử Di cậu sẽ ko bấm. Chung quy người quyết định vẫn là cô: 1 là cả hai cùng chết, 2 là cô ra đi cậu ta ở lại.
Song song với tâm trạng bát nháo, rối loạn của những kẻ trên đường đua là tâm trạng điên cuồng, như ngồi trên đống lửa của Tử Thần, cậu hầu như chẳng thể chịu nổi việc ngồi nhìn cô vợ tương lai nặng tình dần vác xác đến chỗ chết được nữa, tay liến thoắng lắp đạn vào khẩu súng nặng trịch dài chừng 50cm.

Nếu cậu đoán ko nhầm, người sẽ kết thúc trò chơi, ko ai khác là…

-Cậu chủ! Tìm được vị trí đường đua đó rồi!_Tên vệ sĩ mừng quýnh thông báo.

-Huy động hết mọi lực lượng hiện có đến đấy, nhanh_Như lấy lại được nhuệ khí đã mất, Tử Thần ra lệnh_Chúng ta phải ngăn chặn điều đáng tiếc nhất xảy ra.

 

Đọc tiếp

Các tập/chương/hồi khác của Thừa nhận đi, cậu yêu tôi phải không ?

Mục lục truyện

Nếu thấy trang web hữu ích với bạn, hãy click Like ủng hộ chúng tôi !