Truyện kiếm hiệp
 

Thừa nhận đi, cậu yêu tôi phải không ? (chương 62)

Lượt xem chương này: 1688

Chương 62: 3 phát súng

Như một ngọn nến sáng rực bị lưỡi kiếm vô tình làm tắt phụt, căn phòng chờ đột ngột rơi vào tĩnh lặng đến khó thở. Thời gian giãn dài, dang dải, kéo lê thê, 1 phút trôi qua mà tựa như cả ngàn năm trời đằng đẵng. Bầu ko khí xung quanh như lắng dần, khô hanh đến nghẹt thở.

Đám người xung quanh đồng loạt hít mạnh một hơi, thanh âm tựa như hít phải một luồng lãnh khí. Họ cả kinh người như phỗng, trên mặt vẫn duy trì cùng một loại mặt ngây thơ vô tội nhưng phảng phất sự kinh hãi như đang xem một loạt phim kinh dị.

Họ ko ai nói gì hay phát biểu cảm tưởng của mình sau khi được tận tai nghe thấy đoạn hội thoại ngắn. Những con người nán lại xung quanh, họ nín thở, mà đúng hơn là ko dám phả dài 1 tiếng, hay lui đi bảo toàn tính mạng, bởi họ sợ, chỉ cần một cử động nhẹ của mình sẽ bị con người đang mang ngút ngàn lửa giận kia phát giác, cho vào tầm ngắm trả thù về sau theo cái cách mà “giang hồ” đồn đại: giận cá chém thớt.

Màu trời lạnh lẽo, hanh khô đến kì dị, hệt y như có mùi chết chốc từ căn nhà xác của bệnh viện vẳng đến, đeo bám ko rời.

Một con ruồi hăng hái bay đến “nhập tiệc” rồi thả người rơi độp xuống sàn nhà lạnh với bệnh án đột tử mà chết, âu cũng là cái số chung của những kẻ ngoại lai ko phận sự sa chân lỡ bước. Chỉ cần biết gió chiều nào, ngã chiều ấy thì may ra tính mạng còn vẹn nguyên.

Trái với cái cảnh lửa giận bừng bừng sát khí đùng đùng rút súng nả đoàng đoàng mà hầu hết kẻ ngoài cuộc phỏng đoán, Hàn lão gia chỉ đưa đôi mắt ẩn hiện làn sương qủy quái nhìn thẳng vào khuôn mặt đang tái dần và bối rối của ông bác sĩ khi ý thức được nguy hiểm cận kề, cằm hếch nhẹ lên cao đầy trịch thượng.

-Ý ông, con gái tôi sẽ ko thể sinh con?_Trầm tĩnh đưa ra một câu hỏi dường như chẳng mang một ý nghĩa nào, thậm chí còn làm người khác ngờ vực về IQ của bậc đế vương giới thượng lưu thế giớ, Hàn lão gia cơ mặt vẫn lãnh đạm, khẩu súng ngắn trong lòng áo vẫn chẳng buồn rút ra.

-Chỉ là có khả năng thôi, thưa ngài. Hiện giờ cần phải theo dõi mới biết được_Ông bác sĩ bình tĩnh trả lời, ko biết tại sao nhưng ông có dự cảm rằng mình sẽ ko bị nguy hại.

-Thế sao?_Cong môi cười giễu thần trí người, Hàn lão gia trở người, đưa nhãn thần ngự lên tấm thân già trơ lì đang cố gắng đứng dậy của lão quản lí. Sải chân ông bước dài.

-Ông đã biết, đúng chứ?_Thật khác với sự tàn nhẫn, coi mạng người như cỏ rác thường ngày, Hàn lão gia chất vấn.

-Vâng! Tôi đã biết!_Ông quản lí qùy sụp xuống ngay khi vừa đứng vững trên đôi chân nhũn mềm của mình, khoé môi khô ráp mấp máy như phải bùa, dường như ông ta đã ko thể giữ nổi sự trâng tráo, chai lì, già dặn như thường ngày được nữa. Sự hoảng sợ trước cái chết như kết cục có sẵn mà bản thân ông ta đang phải đếm từng khắc chờ đợi, sự choáng ngợp trước thế lực đằng sau một học sinh ban C mà ông ko bao giờ ngờ tới bỗng chốc chiếm lĩnh mọi thớ thịt đang run lên lạnh toát.

Sự hối hận ngập tràn.

Con người, ai mà ko sợ chết.

Ko để chồng phải đơn phương độc mã trên chiến trường lâu hơn nữa, Hàn phu nhân sau một hồi rã rời chân tay, dựa vào lòng con trai mình lấy chút sinh khí để có thể thở, để làm động lực chỗng đỡ thể xác sắp qụy ngã chậm rãi rời khỏi vị trí đã bén rêu, bước về phía ông quản lí.

Bà ngước nhìn khuôn mặt u tối của chồng 1 lát rồi đưa 2 lòng bàn tay lạnh toát cứng ngắc áp lên đôi gò má đẫm mồ hôi đối diện, chỉnh khuôn mặt trắng bệch cùng đôi mắt đen trốn tránh nhìn thẳng vào mình.

Khuôn mặt bà dãn ra đôn hậu, hệt như đức mẹ Maria xứ Tây người.

-Nếu ông đã biết điều đó, tại sao ông vẫn để con gái tôi phẫu thuật?_Giọng nói bà toát ra từ khuôn miệng diễm lệ, thanh âm như được ướp liều thuốc mê loại nặng, khơi gợi những kẻ vô tình nghe thấy hoặc trực diện nghe được những cảm xúc âu sầu đẫm buồn, xen lẫn cả sự thức tỉnh về tâm hồn lẫn thể xác. Như liều thuốc để người ta phải dừng lại, đắn đo và hoài nghi về những điều mình đã và đang thực hiện.

-Tôi…tôi xin lỗi_Ông quản lí cụp mắt, yếu ớt đáp, trái tim ông như thấm đẫm nỗi đau mà con người đang chạm vào da thịt mình phải chịu.

-Ông đã ép nó, phải ko?_Lời chất vấn tiếp theo tuôn ra thật nhẹ, tựa làn gió độc nhưng mang hơi ấm ủ ấp cơ thể người.

-Vâng, tôi đã làm_Ông quản lí ngoan ngoãn nhận tội_Tôi đã cầu xin cô ấy giúp đỡ, nhưng lại ko cho cô ấy biết sự thật. Tôi đúng thực đáng tội, rất đáng tội.

-Đúng, đáng nhẽ ông phải tự kết liễu bản thân nhơ nhuốc, bẩn thỉu của mình từ sớm mới đúng!_Hàn phu nhân gật nhẹ đầu đồng tình, bàn tay vương chút ẩm uớt từ da mặt nhờn đẫm mồ hôi nhanh chóng rời đi, trở về với chủ thể.

-Vâng, đáng nhẽ tôi phải chết đi sớm hơn_Ông quản lí thuận theo đáp như bị thôi miên, đáy mắt thu lại nụ cười tà mị của người đàn bà đang lấy khăn lau đi những vết bẩn trong lòng bàn tay.

-Vậy thì giờ là lúc ông thực hiện những gì đã nói!_Ngay khi nhận được lời đáp đúng ý mình, Hàn lão gia rút từ áo khoác ra một khẩu súng ống ngắn, đen đặc, chĩa nòng vào trán ông quản lí.

Mùi súng nồng chết chóc bắn vào mũi kẻ bị ngắm, đánh thức thần trí đang mê muội.

Ông quản lí giật thót người, tròng mắt hồng với đồng tử đỏ sậm căng to nhìn lỗ súng đen ngòm. Ông ta nghẹt thở, người cứng như khúc gỗ mục.

Hàn lão gia nghiêng đầu, nhắm qua nòng súng. Thanh âm trầm thấp như đang suy xét.

-Có vẻ như ông đang rất sợ thì phải. Hay ta cho ông cơ hội bày tỏ lòng trung thành trước khi chết, cũng như cho ông trở thành người hùng của Lăng gia nhé.

-Ý…ý ngài là?_Ông quản lí ấp úng.

-Chúng ta chơi trò kiểu Ý đi_Hàn lão gia đăm chiêu nghĩ ngợi_Ta sẽ bắn 3 phát vào người ông, nếu cả 3 phát đều ko có đạn, chuyện ông bắt cóc đại tiểu thư Hàn gia sẽ coi như ko có, và Lăng gia cũng sẽ ko gặp rắc rối gì sau này. Ngược lại, nếu trong 3 phát có 1 viên đạn găm vào đầu ông, hoặc ông ko có gan thử, Lăng Gia sẽ gặp hoạ.

Thấy người kia vẫn im thin thít ko đáp, Hàn lão gia tiếp lời.

-Nghe đồn ông rất trung thành với Lăng Gia, chắc chuyện bé như mắt muỗi này ko làm khó được ông, đúng chứ?

Nhưng, mắt muỗi ko to được thế.

-Vâng, nếu được, xin ngài cứ việc_Nuốt nước bọt đắng ngắt xuống cổ họng một cách khó khăn nhất, ông quản lí hít sâu chấp thuận.

Ông ta khép dần mí mắt, chuẩn bị sẵn tinh thần chờ đợi. Tâm trạng ông giờ như tên hề cheo leo trên không, ơn chúa ông sống, ơn qủy ông chết.

Khoé môi Hàn lão gia nhích khẽ.

Ngón tay ông cong lại, bóp còi.

-Pằng!

***

Chụp vội chiếc gia huy quen thuộc in hình nanh hổ của Lăng Gia quay tròn lấp lửng trên mặt bàn bằng kính trong suốt trước mặt mình, mặc kệ quyển sách sơ yếu lí lịch mật của P&P và ánh mắt dò xét của ông hiệu trưởng ám lên người, Tử Thần ko thèm cúi chào ông ta một cái, co chân chạy vụt ra khỏi phòng Hiểu trưởng sau cuộc nói chuyện kín.

Chính xác vào cái lúc 3 con cún của Tử Di chổng mông hì hục xử gọn đĩa thức ăn đầy ụ vào bữa sáng, Tử Thần đã được ông hiệu trưởng cân nhắc mời đến nói chuyện đầu tiên.

Ko phải ông ta nhớ cậu nên dùng cái uy hiệu trưởng gọi cậu đến hỏi thăm tình hình sức khoẻ. Mà là vì ông ta thắc mắc chiếc gia huy in hình nanh hổ có mặt ở hiện trường vụ đột nhập mấy ngày trước.

Ông ta đã đúng khi mời Tử Thần đến để đối chất.

Chiếc gia huy mạ vàng là của Lăng Gia, tức có nghĩa, những kẻ đột nhập bất cẩn ngu ngốc ấy là người do Lăng Gia phái đến.

Vì cái gì? Đó là ẩn số đối với ông hiệu trưởng luôn thích thú với chuyện người ta. Ăn cơm nhà vác tù và hàng tổng.

Vì cái gì? Mỗi mình Tử Thần biết điều đó.

Giờ thì cậu đã biết, cô gái hiến tủy là ai…

Nhanh như một ngọn gió lạnh trước bão, Tử Thần phóng đến chiếc ô tô của mình, đẩy tên lái xe và ông quản gia ra ngoài. Cậu rú ga với tốc độ nhanh đến chóng mặt, hoà vào dòng xe cộ phả khói đen ngòm trên mặt đường.

Tất nhiên, đám cảnh sát vốn chuộng những vụ phóng nhanh vượt ẩu này, mặc cái lôgô Lăng gia chói lọi ánh lên phía sau xe hắt vào mắt, họ vẫn gan lì bám dai xe Tử Thần đến sân bay, đặt lên xe 1 tờ giấy phạt đợi người lái quay lại thì túm gọn.

Song, họ ko hề biết rằng, kẻ mà họ căng mắt đợi chờ như thiếu nữ chờ chồng, đang ở trên không.

***

Âm thanh xé toạc cả bầu ko khí tĩnh lặng ảo não vang vọng.

Ko gian căng giãn theo tiếng thở trộm của đám người tim rơi lộp bộp xuống dạ dày, xèo mòn trong dung dịch đầy acid.

Súng nổ, và ông quản lí cảm thấy bỏng ráng khi viên đạn đoạt mạng xượt qua đầu ông, mém ti cạo trọc một đường tóc dài trên mái đầu dường như sói mòn của mình. Ông ta ngã về phía sau…vật lộn với nỗi sợ hãi ùa vấy.

Từ từ, ông quản lí hé mắt nhìn kẻ vừa hạ thủ, rợn người rùng mình khi 1 nụ cười thích thú loé lên gian mãnh.

Trong giây lát, ông quản lí chợt hiểu ra sự kinh khủng thực sự của tình thế.

Người đàn ông đó ko hề câu nệ nơi ông ta đang đứng là địa bàn của Lăng Gia, cũng chẳng mảy may lo nghĩ máu tanh sẽ nhấn chìm thanh danh lẫy lừng. Sự thật, đây ko phải là trò đùa rửng mỡ của đám thương lưu hết trò để thử, nó giờ là thách thức sinh tử của bản thân ông.

Có điều, Hàn lão gia đã bắn trật một phát súng và phát súng đó, suýt nữa tước bỏ sự sống nơi ông.

-Xin lỗi đã làm ông giật mình, tôi đang thử súng_Hàn lão gia cười nhạt hối lỗi.

Ko phải là một phát súng trật, Hàn lão gia cố tình làm vậy, vì điều gì?

Để thách thức và đe doạ, để bóp méo và làm lòng trung thành nơi ông bị biến dạng, có thể lắm chứ.

-Chúng ta bắt đầu nhé!

Hàn lão gia chĩa thằng nồng súng vào đầu ông quản lí, tay cong lại và…

-Khoan đã!_Ông quản lí giơ tay lên che chắn.

-Clack!_Tiếng súng rỗng đạn vang lên ngay sau đó, mang đến cả nụ cười viên mãn, thích thú lẫn sự sai lầm tai hại.

 

Đọc tiếp

Các tập/chương/hồi khác của Thừa nhận đi, cậu yêu tôi phải không ?

Mục lục truyện

Nếu thấy trang web hữu ích với bạn, hãy click Like ủng hộ chúng tôi !