Truyện kiếm hiệp
 

Thừa nhận đi, cậu yêu tôi phải không ? (chương 67)

Lượt xem chương này: 2132

Chương 67: Yêu, cậu ư? Đáng à?

Đưa điện thoại áp lên vành tai phải đeo khuyên mặt ngọc trai đen, Gia Lâm lướt mắt nhìn 2 người kia lần cuối, đôi bàn chân nhỏ bé vội vàng rời đi, ko tạo bất kì 1 tiếng động nào, nhẹ như hoa bồ công anh bay trong gió.

Chẳng thèm để tâm đến bất cứ thứ gì xung quanh hay cho chúng chút vị thế nằm trong 2 con ngươi sâu mê hoặc của mình, Tử Thần tuyệt nhiên khó có thể dứt khỏi sự ngọt ngào trống vắng bấy lâu thèm khát. Giờ đây, cậu tựa như một con mãnh thú hài lòng với con mồi bé nhỏ của tay, nhưng với cơn đói quấy nhiễu trong dạ dày, nó ko có tâm trạng đùa bỡn, vờn mồi lệ thường nữa, ra sức mà chiếm đoạt, gồng người lên mà vồ lấy.

Tàn nhẫn túm gọn lấy đôi tay đang yếu ớt chống cự, Tử Thần gọn lẹ chế ngự chúng trong lòng bàn tay nóng bừng của mình. Rồi, đôi môi lạnh lẽo nồng nhiệt chất chứa thứ vị ngòn ngọt cướp đoạt từ đôi môi kia cũng biết đến thứ gọi là chừng mực, rời khỏi “vùng lãnh thổ” mình vừa chiếm được.

Dân tư bản đế quốc có cái tính tham lam hết chỗ chê, chiếm được nơi này lại sinh lòng muốn đoạt nơi kia, cho đến khi hết tấc đất, tấc vàng mới chịu buông tay an phận. Có lẽ, Tử Thần, từ nhỏ đã sống ở hòn đảo Hawai nồng nhiệt của đế quốc Mĩ nên bản chất cũng thấm nhuần cái tư tưởng tư bản này thì phải, hết hôn môi rồi lại ra sức đặt môi lên mắt, lên mũi và đỉnh điểm là cổ của con em đất Việt chúng ta mà xiết nợ, làm tinh thần con em ta suy sụp tại chỗ, dấu hiệu kháng cự bỗng tan nhanh như bị axit ăn mòn, thay vào đó là sự kinh ngạc có chút xuôi xuôi.

Mở to đôi mắt tròn đong đầy nước nhìn tên tư bản háo sắc dám ngang nhiên bức con cái nhà lành ban đêm sáng đèn, Gia Băng lòng “yêu nước” dâng lên ngùn ngụt như máu nóng đang thiêu đốt toàn bộ thân thể, cô *** sức thôi ko vùng vẫy mà thêm phần lả lướt trên tấm lưng rộng của đối phương, chiều ý tư bản một chút tạo đà cho anh em tứ chi mở đòn chí mạng.

Nhân lúc tinh thần quân địch dục sắc dâng cao, Gia Băng đánh liều một phen, cá cược cái mạng vàng của mình với Thượng đế gia gia. Cô thổi phù phả hơi vào nắm tay lấy khí thế, rồi dâng cao đầu khuỷa tay, nhắm vào gáy Tử Thần mà giáng một phát mãnh lực cuồn cuộn, nhuệ khí ngất trời.

Theo đúng cái kế hoạch trăm trận trăm thắng anh em cách mạng đã thì thầm to nhỏ trong hầm tối vạch ra, Bộ trưởng bộ quân sự Mĩ tại Việt Nam Lăng Tử Thần sẽ nảy người lên 1 cái tạo dáng Bomerang cực chuẩn như cá trên thớt, đưa ánh mắt bặm trợn đỏ ngầu hệt dracula uất hận nhìn mật vụ nằm vùng Hàn Gia Băng của chúng ta lần cuối, máu tươi trào ra từ miệng tạo viễn cảnh hảo hán tuấn mĩ gặp nạn, chết ko kịp ngáp rồi ngã lăn ra đất chờ lễ truy điệu tiễn hồn. Đó là anh em cách mạng ta nghĩ thế, liên tưởng, ảo tưởng thế chứ họ đã tính sai một li và dẫn em mật vụ nằm vùng đi những một dặm, đó là, cách mạng ta ko nghĩ đến chuyện Bộ trưởng cũng học Như lai
thần chưởng, Bọ ngựa quyền,…để phòng thân, nên dù hắn có bị lột hết vũ kí quẳng tủm tủm xuống sông thì đời em mật vụ ta cũng chẳng thay đổi được gì, đã
vậy còn mất cả chì lẫn chài.

Đấy đấy, trong khoảnh khắc mật vụ Hàn Gia Băng ra tay giáng đòn sinh tử quyết định lose or win, như đoán được mình sẽ bị đánh lén bất thình lình, Bộ trưởng Lăng Tử Thần đã nhanh tay nhanh mắt túm lấy cổ tay em mật vụ, khoá chặt, đồng thời, đôi môi gian mãnh cũng ngưng kế hoạch bành trướng thế lực, rời khỏi làn da nóng rần.

Anh em cách mạng biết thế tự động rút lui êm đẹp, về nhà đúc bia tưởng niệm, lưu danh Gia Băng vào sổ sách cống hiến của nước nhà để đời sau nguyện thề ghi nhớ công lao hiển hách, giúp quân dân ta phát giác được rằng “Té ra lính tư bản cũng học võ ở Trung Quốc, đồng môn”.

-Cậu…thả tay tôi ra!_Bị phát giác ra ý đồ, Gia Băng nhất thời hoảng loạn, tâm tư chỉ biết xúi giục tứ chi ra sức vùng vẫy, cố để hai cổ tay mình ko bị bàn tay kia ép chặt đến tê buốt. Cảm giác đau đớn nhen lên như rơm bén lửa từ vết thương chưa liền khiến Gia Băng càng thêm khó chịu, cô quát lớn trong cơn đau nhức nhối_Thả tôi ra!

Chăm chăm nhìn biểu hiện biểu tình trên khuôn mặt Gia Băng bằng đôi mắt băng lãnh đầy tức giận, Tử Thần có chút chột dạ, ko hiểu sao, nhất thời lại giận đến mức quên báng đi vết thương trên tay cô. Cậu nới lỏng những ngón tay phát cáu vì bị chọc tức đang lúc cao trào, ánh mắt ân hận dịu lại như mặt biển sau cơn bão, áy náy mở miệng toan nói câu xin lỗi thì bị người kia lải nhải chặn họng:

-Đồ bạo lực, đồ bất lương, đồ ko có nhân tính, đồ máu lạnh, đồ lòng dạ lang sói, đồ bạn của Diêm Vương, sao cậu dám ra tay với người chưa lành vết thương như tôi hả?_Mếu mặt nhăn nhó kêu gào, Gia Băng ko biết lôi đâu ra hàng đống từ ngữ phân loại Tử Thần, ánh mắt nhoà nước nhìn xoáy vào phần da đỏ lên thành mảng ở cổ tay băng gạc, âm ỉ trách
oán, đôi lúc lại âm thầm lườm lườm kẻ đối diện nhưng ko dám đưa mắt nhìn thẳng. Người ta sai mà đầu cô cứ cúi xuống dè dặt như từ đầu kẻ sai là cô vậy_Đau, đau chết mất, hix, cậu có biết tôi rất sợ đau ko hả? Đồ đáng chết, đồ táng tận lương tâm, đồ vũ phu, đồ sao chổi!

-Này!_Xa xầm mặt mũi mất phân nửa nghe người ta chưởi thẳng xa xả vào mặt mình, Tử Thần khoé miệng giật giật liên tục mấy cái, thanh âm lúc trước dịu dàng bao nhiêu thì giờ đây u uất lạnh lẽo bấy nhiêu, tựa lời sấm của đế vương tại thượng cõi chết chóc_Rốt cuộc, tôi là “đồ” gì của cậu hả?

-Đồ oan gia đáng chết!_Ko chú ý sự thay đổi kinh khủng trên gương mặt tuấn mĩ khó ai có được, Gia Băng tức tối tiếp tục ca thán, đem mọi uất ức trong lòng mà kể ra tuốt tuột, thành thật quả có cái hoạ khôn lường_Hễ gặp cậu là tôi y như rằng bị sao chổi chiếu, gì gì ko trầy xước chỗ này thì cũng bị chọc cho tức điên. Sao cậu lúc nào cũng thích làm tôi đau vậy hả? Muốn tôi giảm thọ chết sơm chứ gì?

-Đau…?_Khẽ nhíu mày, Tử Thần nhếch khóe môi cong tà mị, đưa hai ngón trỏ ko mất chút lực nâng chiếc cằm nhỏ của Gia Băng lên, ánh mắt đen sẫm tựa hố sâu vô đáy nhìn chăm chăm vào đôi mắt ướt át đôi phần sửng sốt và khó hiểu của người đối diện_Đau ở đâu?

-Hở?_Bị câu hỏi ngu ngốc của những kẻ tâm thần trí liệt thốt ra từ cửa miệng rõ hắc ám của Tử Thần làm cho chết não, Gia Băng vô thức thoát ý, mặt đơ như khúc gỗ non ngày_Ý cậu là gì?

-Ý tôi, cậu đau ở đâu? Tôi làm cậu đau ở đâu?_Nhắc lại câu thẩm tra rành rọt như lời bức cung tội phạm của mấy tên cảnh sát mặt ngầu ngầu nhìn chó chó đột tử nhìn gà gà rụng lông, Tử Thần loé lên ánh nhìn trông đợi.

-Bộ…cậu ko có mắt hay uống nhầm thuốc à? Tay tôi bị cậu làm đau mà ko thấy sao?_Đã lấy lại được bình tĩnh vốn có, Gia Băng hất 2 ngón trỏ của Tử Thần ra khỏi cằm mình, đưa cổ tay bi thương làm ví dụ điển hình.

-Hết?

-Có cả đau ở tâm nữa_Gia Băng được nước lấn tới, vỗ một cái khí thế vào ngực mình_Cậu gây tội nhiều lắm đó, đừng giả vờ ngây thơ.

-Thế sao?_Nét mặt của Tử Thần dãn dần, bóng tối gai người cũng dần di cư đi hết, để ánh mắt ẩn ý cười ở lại với khoé môi nửa cười nửa ko.

-Tất nhiên, tâm đau mới biết tay đau chứ! Cảm xúc con người bắn ra từ tâm mà. Tôi còn xót cho nước mắt mình nữa đấy!_Gia Băng cong môi giải thích nỗi khổ sâu thẳm của mình.

-Ko phải cái đó_Tử Thần thở dài nín nhịn, ko yên phận tra hỏi mà áp sát mặt mình vào Gia Băng_Tôi hỏi cậu lần cuối, tôi có làm cậu đau tim ko? Khi tôi vắng mặt tim cậu bình thường hay như thế nào?

-Xê ra coi!_Khó chịu vì bị nhìn ở khoảng cách gần, Gia Băng lấy tay đẩy mặt Tử Thần ra nhưng lại bị cậu túm lấy đem đi chỗ khác chơi, ko còn cách nào đành hướng mắt sang phía khác dõng dạc trả lời_Cho xin đi, cậu luôn làm tôi thót tim với đau tim thôi, ở cạnh cậu thêm vài ngày chắc tôi ko di truyền cũng suy tim, đột tử, hấp hối mà chết mất đó.

Trầm mặc một hồi, Tử Thần ban tặng cho Gia Băng nụ cười nhạt nhẽo và câu đánh giá qủy dị nhất dường như ko phù hợp với đề tài câu chuyện.

-Tốt!

Cậu đứng dậy, rời hẳn khỏi dường bệnh, quay người tung áo bước đi như tráng sĩ xuất quân một lần cũng ko ngoảnh đầu nhìn lại dưới trời hoa rụng ta tả trong gió.

Ngớ người nhìn Tử Thần lạnh lùng bước đi, Gia Băng gọi với đầy thắc mắc.

-Ế! Đi đâu vậy?

-Biến để cậu ko phải suy tim chết!_Ko thèm quay đầu như quyết tâm đã khắc trên đá, Tử Thần đáp gọn, người khuất nhanh sau cánh cửa trắng.

1 phút trôi qua với những cái chớp mắt ngờ nghệch, Gia Băng thoáng bật cười khó hiểu trước hành động trở chứng của Tử Thần. Cô bực bội nằm đặt tấm thân xuống giường của mình, cổ họng bỗng trở nên đắng nghét kì lạ.

Mùi bạc hà lành lạnh vương *** còn sót lại trên người cô, trong khuôn miệng cô nhanh chóng tan dần, hoà lẫn vào bầu ko khí ảm đạm chung quanh.

Đưa ngón mạ vuốt qua vuốt lại đôi môi mình, Gia Băng tự dưng đỏ mặt, tay vô thức vỗ nhẹ vào gò má như muốn trấn tĩnh lại bản thân, ánh mắt chốc chốc liếc đến cánh cửa trắng im ỉm mà thất vọng, tâm can càng lúc càng rối loạn.

Nhiều lần nửa muốn bật dậy ra ngoài, nửa muốn nằm ì chờ đợi làm thời gian tíc tắc trôi nhanh phát sợ.

Gia Băng cho phép bản thân chờ đợi, nhưng suốt 20 phút cô im lặng nhìn kim dài dịch chuyển ấy, bên trong căn phòng vẫn chẳng có gì thay đổi, chủ nhân của 7 nụ hôn (hehe, cảm ơn pà con tận tình giúp đỡ, giờ Su sửa 5 thành 7 nhá, nếu tiếp tục ngựa quen đường cũ thì, sửa tiếp @~@) vẫn ko xuất hiện.

Ko đợi lí trí phân tích giảng giải, Gia Băng dẹp hết toàn bộ lòng tự trọng và sự kiêu hãnh của một thiếu nữ sang một bên, trái tim thôi thúc cơ thể bật người dậy, hơi do dự một chút rồi cũng để đôi chân trần mỏng manh xuống đất ra ngoài.

Lâu rồi ko tự thân vận động, nằm ì hoài trên giường khiến chân Gia Băng như nhũn mềm ra, mỗi việc đi lại cũng làm cô lận đận ko thôi, tí chút nữa còn ngã huỵch xuống đất.

Vịn tay vào tường làm gậy chống, Gia Băng thận trọng bước từng bước một ra khỏi cửa phòng. Hơi lạnh bên ngoài đột ngột bủa vây lên người cô khiến cô sởn cả da gà, người run lên bần bật.

Thì ra, trong phòng Gia Băng có lò sưởi chạy hết công suất ko kể ngày đêm nên cô hoàn toàn ko ý thức được hiện trạng thực bên ngoài, chỉ cảm thấy mát dịu như mùa thu ở Việt Nam, đã thế, còn có thể nhởn nhơ mặc bộ váy ngủ trắng mỏng thánh của thiếu nữ. Đây, cái tội tin người ngơ ngơ ngáo ngáo dẫn cô ra nông nỗi này đây, lạnh đến tê cứng người.

Nhưng, Gia Băng ko muốn sớm quay về phòng. Bởi cô ko phải ra ngoài để ngắm cảnh, thứ cô cần là tìm bóng hình đáng ghét kia cơ.

Tại sao ư?

Có lẽ cô vẫn chưa muốn rời khỏi thói quen được nhìn ngắm người đó chăng?

Nhìn tới nhìn lui, nhìn trước nhìn sau vẫn chẳng thấy bóng người nào ẩn hiện trong tầm mặt, Gia Băng co rúm người thất vọng toan trở về phòng thì bỗng, một tấm áo ấm áp choàng hẳn lên thân thể nhỏ nhắn của cô, đem hơi nồng cuồn cuộn đốt cháy sự bình lặng trong trái tim cô.

Mùi bạc hà nhanh chóng xông vào mũi Gia Băng, như tố cáo chủ nhân của nó là ai.

Gia Băng quay phắt người lại nhìn, vẫn ngạc nhiên dù đầu óc nhồi nhét qúa tải tiểu thuyết và truyện tranh đã đoán trước được.

-Cô nương, gu ăn mặc của cô nương hơi gợi cảm quá đấy!_Tử Thần người dựa hẳn vào tường trịnh trọng nhận xét, đôi môi kia cong lên như muốn mê hoặc thị giác người, đâu đó, có chút ko can tâm cho lắm.

-Vì đây là áo ngủ mà!_Nhanh chóng nướng chín mặt mình, Gia Băng quen thói gân cổ lên cãi, thoáng thót người im bặt cụp mắt cúi đầu khi người kia khẽ nhíu mày. Phản ứng này làm 16 tinh linh trên hội bàn đào súyt lòi mắt, rớt răng, ngã ghế. Và nếu chúng cầm thêm cái chén trong tay, chắc chắn sẽ có tiếng vỡ loảng xoảng phụ hoạ thêm tạo hiệu ứng.

-Sao lúc trước ở nhà tôi ko thấy cậu mặc thế?_Tử Thần giả bộ lục lọi trí nhớ_Lúc tôi ngủ cùng cậu cũng chả thấy.

-Tôi ngủ với cậu hồi nào thế?_Tròn mắt kinh ngạc như có tia sét đánh trúng đỉnh đầu mình, Gia Băng há miệng vặn nơron hồi tưởng quá khứ oanh oanh liệt liệt rồi đỏ bừng mặt hơn trước, khóc ko ra nước mắt hỏi đời sự thật sao phũ phàng thế.

-Áo ngủ mỏng quá ko tốt…_Nghêng đầu nghiêng nghiêng đưa mắt soi mặt người như kẻ lãng tử trêu chọc, Tử Thần nhích người khỏi cửa tiến sát người Gia Băng, một tay nhẹ nhàng nâng nhúm tóc đen nhánh, hôn nhẹ rồi di môi đến vành tai ai đó thì thầm_Với tôi thì ko sao nhưng với mấy tên khác thì tuyệt đối ko được mặc, hiểu chứ?

Vô thức gật đầu một cái như bị tiểu nhân bỏ bùa, Gia Băng tiếp sau đó lắc đầu nguầy nguậy, vốn là để làm xáo trộn đống suy nghĩ bậy bạ trong đầu nhưng lại làm người kia hiểu theo cách hết sức nguy hiểm.

-Chết tiết! Sao cậu cứ chống lời tôi hoài thế?_Ngay như tức thì dồn mạnh Gia Băng vào tường, Tử Thần đưa ánh mắt tức giận đầy bất lực chiếu lên Gia Băng.

-Tôi…tôi…_Hồn Gia Băng sợ khiếp vọt ra ngoài, 16 tinh linh cũng tiện thể phóng đi lẩn tránh, người co rúm núp 1 hàng dài sau lưng chủ thể như muốn lấy thể xác cô làm bia đỡ đạn.

-Điên mất!_Cúi đầu suy nghĩ điều gì đó, Tử Thần than oán một cái.

Chiếc đồng hồ trong tay cậu sắp điểm 7:30, một tiếng rưỡi như lời hẹn sắp kết thúc.

-Giờ nói nhanh, cậu có nhớ tôi ko?_Tăng cường độ ánh nhìn lên khuôn mặt đỏ như cà chua của Gia Băng, Tử Thần gắt gao tra khảo về 1 vấn đề mới ko logic tẹo nào, câu nói sau đượm chút thành khẩn và gấp gáp_Hãy nói thật lòng.

-À!_16 tinh linh thở phào nhẹ nhõm trở về thể xác rồi cùng hô lên 1 tiếng câu giờ_Cái đó…

-Tôi…_Thanh âm Tử Thần nghe sao dịu dàng đến mê muội_…thực sự đã rất nhớ cậu, nhớ, rất nhiều.

-Tôi…_Gia Băng cắn môi nghe tiếng tim đập dữ dội như muốn bay ra khỏi lòng ngực. Một cảm giác vui mừng như trúng vé số độc đắc lâng lâng len lỏi trong người cô, trào ra cả đôi mắt đen, át đi sự hoảng sợ.

-Nói đi, cậu nhớ tôi chứ?

-Ukm_Gia Băng cúi đầu thẹn thùng, cơ tay nắm chặt_Ko phải nhớ, mà là rất nhớ.

-Vậy…thừa nhận đi, cậu yêu tôi, phải ko???_Tử Thần nâng cằm Gia Băng lên cao, hỏi tiếp làm Gia Băng bối rối hết lần này đến lần khác.

Đầu óc cô rối bong lên như thể bị thứ gì đó khuấy đảo.

Tiếng nhạc đám cười vang rền từ đâu đó hiện ra trong đầu óc chết tiệt của cô, rồi, trước mắt cô, hình ảnh tráng lệ của một lễ cưới sang trọng hiện ra cùng câu hỏi ôn tồn “Con có muốn lấy Diêm Vương làm chồng, sẽ cùng uống máu, rút sinh khí người, cùng đày đọa, đem lại sự chết chóc cho kẻ trần chứ?”. Thật đáng sợ!

-Nói đi chứ!_Diêm Vương giục.

Nếu đồng ý, Hàn Gia Băng cô sẽ trở thàn gì đây, Diêm Vương phu nhân tương lai sẽ quản lí đám Diêm Vương nhóc con kế nhiệm hở?

-Nói đi chứ, cậu yêu tôi ko?_Tiếng Tử Thần ôn nhu gấp gáp kéo hồn Gia Băng trở về.

Ra là chỉ hỏi yêu!

-Tôi…

-Yêu, cậu ư? Đáng à?_Chen vào câu trả lời của Gia Băng là lời nói ám muội tao nhã đến cực điểm, nhưng lại mang sự u trầm tài mị khiến ai cũng phải chấn động, da người tê dại.

Gia Băng và Tử Thần đồng loạt quay người nhìn chủ nhân của câu nói, ánh mắt rơi dần trên khẩu súng đen đang được lắp đạn.

 

Đọc tiếp

Các tập/chương/hồi khác của Thừa nhận đi, cậu yêu tôi phải không ?

Mục lục truyện

Nếu thấy trang web hữu ích với bạn, hãy click Like ủng hộ chúng tôi !