Truyện kiếm hiệp
 

Thừa nhận đi, cậu yêu tôi phải không ? (chương 7)

Lượt xem chương này: 2323

Chương 7: Quyết đấu

-Tử Di_Giọng nói nhẹ nhàng như gió thoảng của ai đó vi vu bên cạnh tai tôi cùng lúc cơ thể tôi nghiêng qua nghiêng lại như cái cây trước bão, từ từ phá tan giấc mơ tuyệt đẹp vừa hiện hữu trong đầu

-Ưm…_Tôi cố chấp nhắm mắt, cố nối lại những hình ảnh thoáng qua, tiếp tục chìm đắm vào công việc đại sự dang dở

-Ko muồn vào nhà hả? Thế anh đưa em vào khách sạn nhé?

“Nhà? Khách sạn” Tôi lơ tơ mơ nghĩ về mấy từ ít ỏi vừa lượn qua trong não, mơ màng một chút mới phản ứng lại. Bừng mắt tỉnh giấc, tôi hét lên rõ to:

-Khách sạn? Ko được.

-Giờ mới tỉnh hả?_Hạ Kì Thiên đứng trước mặt tôi hiện ra như ma, bàn tay to bự của anh ta vuốt nhẹ lên mái tóc tuyệt đẹp thơm phức dầu gội đầu của tôi. Đừng nói anh ta vừa ăn gì đó ko có chỗ lau nên mượn tạm nhé

-Làm gì thế?_Tránh khỏi hơi ấm từ bàn tay đó, để phòng cái chuyển điên rồ phía trên, tôi nghi ngờ nhìn Hạ Kì Thiên, nụ cười lừa tình của anh ta thật công hiệu, nếu ko phải tôi có lí trí cực tốt thì chắc chưa đầy 1 giây đã ngã xuống mê mệt vì bị hút hồn rồi.

-Ngủ nhiều thành heo đấy_Anh ta thích thú đùa giỡn mà ko hề biết mình vừa to gan chạm vào lòng tự trọng của tôi. Hình như tôi đã cảnh báo rồi thì phải, kẻ nào dám nhắc đến họ hàng nhà lợn trước mặt tôi, chết ko thấy xác đừng hòng oán nhá. Mà chờ đã, câu này nghe quen quá, giống y chang cái tên chưởi tôi ở phòng giám thị…

-…_Mặt tôi tối sầm lại, im lặng luyện công. Ko ngờ lại nhận ra người quen ở đây.

-Ồ! Ai thế kia?_Đương lúc tôi chuẩn bị xuất chiêu Phượng Hoàng Cướp Mồi cho Hạ Kì Thiên biết thế nào là lễ độ thì một chất giọng cực quen đến chai cả tai gai cả mắt như quả mìn nổ đoàng đoàng bên màng nhĩ của tôi. Như đã lập trình sẵn, tôi quay phắt người, truy tìm chỗ ẩn nấp của thủ phạm, mặt gằn lên như hổ đói thấy kẻ thù

-Gia Minh đấy à?_Hạ Kì Thiên ko thấy nguy hiếm nở nụ cười tươi nhất của mình ngây thơ chào đón thằng quỷ sứ, dịu dàng cất lời vàng ngọc_Tử Thần cũng đến chơi à?

“Đến chơi? Nghe cứ như chỗ này là nhà anh ta vậy” Tôi bĩu môi thầm nghĩ, chẳng lẽ anh ta định tham gia việc chia gia tài của chị em bọn tôi sao? Thật lố bịch

-Anh ko biết sao?_Gia Minh vờ ngạc nhiên, cái mặt nó bình thường đã ngây ngô đến nỗi nhiều người ko kìm lòng được chạy đến cướp giật rồi mà giờ còn cả gan trưng cái điệu “hiền lành” ko tả nổi đó ra nữa, chắc nó muốn bị chặn đường đánh hội đồng ăn vạ đây. Mưu mô y chang tôi, đúng là cùng một bụng mà ra_Tử Thần mới chuyển đến cạnh nhà em ạ

“Lễ phép kinh” Tôi ngớ người, sao cứ tôn người ngoài như tôn vua trong khi chị mình đứng sờ sờ đây thì một tiếng ngươi một tiếng ta. Nói một câu là nó liền đớp lại hai câu, em với chả út, nuôi ong tay áo.

-Thế sao?_Hạ Kì Thiên nhướn mày ngạc nhiên rồi đưa mặt đảo nhìn tôi một cái, ko cảm xúc.

-Mà nè, sao hai người về cùng nhau thế? Hay là…_Thằng quỷ song sinh khoác vai Lăng Tử Thần, miệng cười gian ta ẩn ý nhìn Hạ Kì Thiên rồi lắc đầu_Khẩu vị anh kém quá, đội trưởng

-Hàn-Gia-Minh!_Tôi gằn giọng, vất hết hình tượng thục nữ thường ngày đi, xăn tay áo lên định chiến một trận nhừ tử với thằng em. Ở đây toàn người lớn, một thằng oắt vắt mũi chưa sạch như nó đâu tới lượt xen vào mà dám to miệng phán xét tôi chứ. Nãy giờ vì nể thể diện cho nó trước mắt người ngoài, tôi đã cố nhịn vậy mà càng nhịn nó càng lấn tới. Hôm nay ko dạy nó một trận nên thân thì tôi ko đáng mặt làm chị của nó

-Anh Kì Thiên, cứu em_Nhanh chân vọt lẹ, Hàn Gia Minh để mặc Lăng Tử Thần đứng một mình trơ trọi, chạy đến núp sau lưng Hạ Kì Thiến, lấy anh ta làm bàn đỡ. Nói thật, ko gặp nạn thì ko biết lòng người, ngày nào tên quỷ con này chả mang cây kiếm hồi cấp một ra phi lên phi xuống cầu thang múa máy với mấy con cún, còn lớn tiếng xưng mình là đệ nhất anh hùng kiếm, vậy mà giờ, xem kìa, xấu mặt chưa kìa, gặp nạn lại núp sau một người “yếu liễu đào tơ” như Hạ Kì Thiên, chẳng còn mặt mà mất nữa. Sau này ai mà hỏi nó có phải là em tôi ko thì bảo ko phải dùm tôi nhé.

-Nhục hơn con cá nục_Tôi bĩu môi, thẳng thắn như ruột ngựa

-Vẫn còn đỡ hơn họ hàng lợn nhà chị đấy_Hàn Gia Minh ko biết chừng mực, thêm một lần nữa xát muối trái tim đang ứa máu của tôi_Anh Thiên, chị ấy giờ nặng hơn lần trước nhiều, anh nên nghĩ kĩ trước khi tự sa chân vào vũng bùn

-Mày…_Tôi điên tiếc nhưng chợt nghĩ có gì đó ko đúng, liền tại chiến địa thắc mắc quân địch_Khoan, lần trước là sao?

Rõ ràng tôi chỉ mới gặp Hạ Kì Thiên mấy ngày trước thôi mà, sao lại lòi ra cái lần trước chứ. Nặng? Chẳng nhẽ anh ta tự tiện xem lí lịch tự bạch của tôi nên mới biết tôi nặng. Mà nặng cái gì chứ, 46 cân chơ mấy, còn nhẹ chán

-Bộ chị quên cá vụ bị ngất xỉu tại chỗ vì ăn nguyên quả bóng à?_Tỏ vẻ ngạc nhiên, Hàn Gia Minh từ từ giảng giải, xong một câu mới tự dưng nổi đóa đưa tay đập cái bốp vào trán mình như thế có con muỗi xấu số nào đang thăm quan làn da mịn màng gần đấy vậy_Quên mất, lúc đó chị ngủ say như chết mà, có rựt tóc ngoáy mũi cũng ko tỉnh chứ đừng nói đến chuyện này

-Ngươi nói rõ xem nào?_Bực bội vì thẳng quỷ con cứ úp úp mở mở, tôi quát thị uy

Vỗ nhè nhẹ lên vai Hạ Kì Thiên an ủi, Hàn Gia Minh tiếc nuối như thể tôi vừa cướp mất đời trai của đội trưởng nó:

-Thì lân trước, chị bị ngất nằm chỏng vó dưới đất, anh Kì Thiên đã can tâm tình nguyện cắn rắng vác chị về nhà. Lúc đó chị có biết em đây xót xa thế nào ko, thấy mồ hôi ảnh chạy đầm đìa ướt hết cả áo mà em thấy tội nghiệp ghê rợn, lòng ruột đau như cắt, nước mắt đầm đìa…

-Vứt ngay mấy câu trong Hịch tướng sĩ đi_Tôi nén giận, bình tĩnh khuyên nhủ trước khi nó bị đánh gãy rằng vì tội ăn cắp bản quyền

Thì ra, kẻ cho tôi ăn quả bóng to tổ bố ấy, khiến tôi ko phản ứng kịp mà lăn quay ra đất, nửa đêm gọi điện đến kêu nhà phàn nàn vệ cân nặng khiêm tốn của tôi lại là Hạ Kì Thiên, anh trai duy nhất cũng là kẻ thù ko đôi chung trời, dẫm chung đất của tôi. Ông trời thật trớ trêu, cũng may tôi chưa nói lời cảm ơn với anh ta, nếu ko chẳng hóa phơi sự khù khờ dại dột của mình ra cho anh ta tiêu khiển. Giờ những khúc mắc về kẻ thù bí hiểm đã rõ, từ này về sau, tôi và anh, Hạ Kì Thiên, chính thức đứng giữa ranh giới thù hận, đừng có trách tôi vì những gì sắp xảy ra nhé.

Nhìn Hạ Kì Thiên lần cuối, tôi mỉm cười hiền hòa giả tạo, ko nói ko răng quay phắt bỏ vào nhà. Trước khi cơn hận tràn vào thấm nhuần từng thớ thịt trên người làm tôi nổi khùng nhặt dao chém người, tốt nhất tôi nên lên phòng, đóng sập cửa lại, chuẩn bị đồ nghề tiến hành làm con rối nguyền rủa.

Tít! Đồng hồ đeo tay của tôi khẽ vang lên một tiếng, báo hiệu sắp đến lúc dùng bữa tối cùng gia đình. Lắc đầu cho đỡ mỏi, tôi bẻ tay rắc rắc rồi nhìn con rối tuyệt đẹp hoàn thành phân nửa nằm dưới đất, cẩn thận đặt nó vào học bàn. Đưa bộ dạng hắc ám nhất, tôi rón rén nhón chân đột nhập vào căn phòng rừng rậm amazon-đúng chất con trai-của thằng em, lục tìm ảnh của Hạ Kì Thiên trong album để làm mặt cho hình nhân. Tỉ mẩn xem xét từng tấm ảnh, chợt tôi nhận ra một bức thật quen thuộc. Tấm ảnh tôi và Kì Như chụp vào cuối năm lớp 9 sau một thời gian mất tích, giờ lại nằm chễm chệ nguyên một trang trong album của quỷ con. Tệ hơn, phần ảnh có khuôn mặt diễm lệ của tôi lại chẳng thấy đâu, mà chỉ có phần của Kì Như đơn phương độc mã nằm trơ trọi. Tên em tệ bạc đáng ghét, nó dám lấy ảnh của tôi, lại còn dám cắt phăng tôi rồi vất xó nào ko biết, đúng là đáng đánh mà.

Toan hắng giọng gọi thằng em lên mắng, bỗng dưng tôi khựng lại. Bộ não phi thường của tôi hoạt động hết công suất, suy nghĩ. Hàn Gia Minh và Hạ Kì Như, rõ ràng hai người họ ko cùng lớp với nhau, hơn nữa trước giờ chỉ nói chuyện được hai ba câu, sao thằng quỷ này lại giữ ảnh của Kì Như làm gì? Nếu như có lí do, chắc chắn chỉ có một, đó là…

-Chị làm gì thế hả?_Hạ Kì Thiên đứng trước cửa phòng, nghi hoặc nhìn tôi rồi đến cuốn album.

-…_Tôi im lặng hết ngắm Kì Như trong ảnh rồi lại ngắm Gia Minh, hoàn toàn ko tin vào những gì mình vừa nghĩ

-Sao lại lấy đồ của người khác?_Nghĩ ngợi gì đó, Hàn Gia Minh phóng như bay về phía tôi, giật mạnh cuốn album, hét lên giận giữ_Chị ra ngoài cho tôi

-Có tật giật mình_Tôi cười khẩy, đau khổ. Sao cái chuyện ko tưởng này lại xảy ra thế ko biết

-Chị ra ngay_Nó lôi tôi đi, đẩy mạnh khiến tôi ngã nhào ra ngoài rồi đống rầm cửa, để lại tôi chỉ biết ngớ người nhìn hành động của nó

Dù nó có hận tôi vì tôi ra sớm trước nó vài phút, vì tôi luôn miệng đấu khẩu với nó, vì tôi thương xuyên gây chuyện khiến nó bị mắng nhưng chưa bao giờ, nó đẩy ngã hay làm đau tôi. Việc làm vừa nãy của nó, tôi hoàn toàn sốc, sốc bởi suy nghĩ trong tôi đã được chứng thực. Vậy là, Hàn Gia Minh, oan gia thứ nhất của tôi, đã ko coi tôi là người duy nhất nữa rồi.

 

Đọc tiếp

Các tập/chương/hồi khác của Thừa nhận đi, cậu yêu tôi phải không ?

Mục lục truyện

Nếu thấy trang web hữu ích với bạn, hãy click Like ủng hộ chúng tôi !