Truyện kiếm hiệp
 

Thừa nhận đi, cậu yêu tôi phải không ? (chương 7.2)

Lượt xem chương này: 1196

Như thường lệ, sáng hôm nay tôi đến trường khá sớm với đôi mắt thầm quầng, ko phải vì tôi thực đêm nên thành con gấu trúc sắp bị tuyệt chủng như thế, đơn giản là vì có sự xuất hiện của cái tên Lăng Tử Thần đáng ghét sáng gà chưa gáy đã náo loạn giấc ngủ của tôi. Với nhiệm vụ cao cả kèm cặp tôi do mama đại nhân bổ nhiệm, từ sáng tinh mơ trời còn ám hơi sương, hắn đã trơ trẽn lò mò sang phòng con gái chưa chồng, cả gan chiêm ngưỡng tư thế ngủ cực đẹp mà chưa ai có diễm phúc được xem trừ mama đại nhân: hai chân dốc thẳng dựa lên tường, người nằm ngang chia giường thành đôi với dòng nước dãi trắng xóa trên mép, chưa kể quần áo xộc xệch nữa mới điên. Dùng hết mọi thủ đoạn lôi tôi dậy, cụ tỉ như tắt quạt làm tăng nhiệt độ, bóp nghẹt mũi ko cho tôi thở, lấy nước lạnh rắc lên mặt hay thì thầm bên tai “Anh yêu em”, hắn rủ rê mama đại nhân bắt tôi chạy bộ tập thể dục quanh công viên với hắn, sau đó ra uy ỷ quyền bảo đại tiểu thư tôi cái chén cũng ko đụng lăn vào bếp làm bữa sáng cho cả nhà, tất nhiên ko thiếu phần của hắn. Nói thật nhé, tôi ko tâm thần đến nỗi suốt ngày răm rắp làm theo lời hắn đâu, chỉ là vì bị mama đại nhân đem tiền tiêu vặt ra đe dọa nên tôi mới bất đắc dĩ nhẫn nhịn, lùi 1 bước biển rộng trời cao, sau này đủ lông đủ cánh tìm cơ hội rồi ********* cũng chưa muộn. Quả là thời thế thử thách anh hùng.

Quyết tâm ăn ngủ đợi ngày báo thù, tôi đặt cặp xuống chỗ ngồi của mình, lấy di động ra xem tin nhắn vừa gửi đến. Chưa kịp xem nội dung thế nào thì di động trong tay tôi đã bị cái tên Lăng Tử Thần mặt dày kia từ xó nào chui ra tàn nhẫn giật lấy, bấm bấm cái gì đó loạn xị cả lên rồi tịt thu chiến lợi phẩm, cất vào túi quần:

-Từ nay về sau, ở trong lớp, tôi sẽ tạm thời giữ di động của cậu để tránh hiện tượng sao nhãng việc học

-Nhưng…khoan đã, sao thế được, cậu lấy quyền gì mà giữ di động của tôi chứ?_Thoáng chút ngỡ ngàng vì chưa hiểu chuyện gì, tôi gân cổ lên cãi. Đâu ra cái lí đó chứ, xao nhãng việc học? Thật lố bịch, lí do cao hơn mục đích, rõ ràng muốn lầy việc công trả thù riêng, ra oai với tôi đấy mà

-Tôi có quyền làm thế_Lăng Tử Thần lạnh lùng nhìn thái độ bất mãn của tôi. Đừng nói hắn lấy cái quyền điên rồ từ mama đại nhân nhé, thật là một suy nghĩ trẻ con, hắn ko có nơron sao. Nếu ko phải vì nể mama, thì với một người ko hề có danh vị vẻ vang gì mà dám bắt tôi nghe theo này nọ quả nực cười.

-Lăng Tử Thần, cậu nghĩ tôi sẽ ngoan ngoãn nghe theo lời cậu như mấy cô nàng suốt ngày bám lấy cậu như cái đuôi, hở tí là 1 tiếng anh Tử Thần 2 tiếng anh Tử Thần sao? Rất tiếc phải nói điều này nhưng đối với tôi, cậu ko quan trọng đến mức tôi phải vất bỏ lòng tự trọng để làm thế đâu_ Tôi bĩu môi mỉa mai, cố khai sáng đầu óc chuyên nghĩ mình là trung tâm vũ trụ của hắn.

-Tùy cậu thôi, tôi đâu ép buộc cậu làm theo lời tôi, cứ làm những gì cậu muốn, sau này đừng trách tôi là được_Bình tĩnh như ko, Lăng Tử Thần mấp máy môi đe dọa ngầm. Loại người như hắn, dịu dàng 1 tí chắc cũng đủ để hắn nôn oẹ mà chết hay sao ấy, chưa lần nào chịu nhượng bộ tôi cả.

-Được thôi, tôi cũng rất muốn xem cậu sẽ làm gì tôi đấy. Giờ thì đưa điện thoại tôi đây_Tinh thần bấn loạn, tôi theo bản năng đốp lại, lòng vừa sợ mẹ sẽ cắt tiền ăn vặt lại vừa ko muốn mình bị lép vế trước kẻ thù.

-Đội trưởng nhắn đến bảo sau giờ học đến Hội Quán có chuyện cần bàn_Ko buồn trả lại điện thoại cho tôi, Lăng Tử Thần truyền thánh dụ rồi ko nhanh ko chậm bước ra ngoài

-Lăng Tử Thần, đứng lại cho tôi!_Ko ý thức được bản thân, tôi hét lớn ra lệnh, nhưng kẻ ngoảnh lại đáp trả lời tôi ko phải là vị bí thư đáng kính mà là ánh mắt của hầu hết các thành viên trong lớp và một vài kẻ đi ngang qua. Lỡ lời, tôi quay mặt làm ngơ trốn tránh kẻo lỡ chườm cái mặt gangxto ra, thể nào cũng bị đánh hội đồng đến tàn tạ ko một mảnh giáp che thân cho coi.
***
Cả buổi học hôm ấy, tôi ra sức cướp lại điện thoại của mình, nhưng khổ nỗi, mĩ nhân kế ko xong, dùng thủ đoạn lại càng ko được. Cái tên bí thư bí thọt đó, ko biết bói thầy nào, cứ khư khư cất dế yêu của tôi trong túi quần, báo hại tôi nhiều lần xông phá trận mạc cứu con tin đều bị hiểu nhầm có dụng ý xấu với hắn. Càng giải thích càng loạn, càng loạn càng bị hiểu nhầm, càng bị hiểu nhầm thì đời tôi sau này càng khổ. Tiếng xấu thường bay xa vạn dặm, chưa đầy 1 ngày, danh tiếng của tôi đã bay xa vạn dặm, nổi lên cứ như diều gặp gió với biệt danh dù tôi có nhảy xuống sông hoàng hà cũng ko rửa nổi “Cuồng trai” =”= báo hại tôi ko dám ló mặt ra khỏi lớp, ngồi một chỗ đến liệt cả mông.

Khó khắn lắm mới trườn qua nổi tiết 5, tôi ỉu xìu tuôn hết clo đi mượn tạm áo khoác nắng của bọn bạn ngụy trang, nhưng hết lần này đến lần khác chúng đều có lí do mực cao cả “Mày lấy bọn tao lấy gì che nhan sắc”. Loay hoay mãi mới quyết tâm phó mặc số phận, tôi rón rén như mấy tên trốn tù bị truy nã, hết nấp chỗ này đến lăn bò chỗ khác, y chang điểm viên. Sức người có hạn thì dù thủ đoạn có vô biên cũng đành chịu, được một lúc, tôi rã rời chân tay nuốt nước bọt trơ mặt dày, phóng hết vận tốc đến chỗ hẹn với Kì Như ở cổng trường. Người chưa kịp nhích 1 xentimét thì đã bị ai đó giữ lại, ấn mạnh vào tường.

Nếu là mấy tên khác tôi còn nghĩ chúng mê vẻ đẹp có 1 ko 2 của tôi nên liều mạng làm vậy chứ với tên Lăng Tử Thần này thì,100% có dụng ý xấu. Hắn thực sự muốn tôi bị đám fan cuồng của hắn nhổ lông tước da đây mà, sao lại có loại người ác hiểm từ trên xuống dưới thế nhỉ.

-Gì thế?_Tôi xoa xoa cánh tay ban nãy bị hắn đả thương, mặt mày nhăn nhó như khỉ ngậm ớt

-Mặc cái này vào rồi ra_Vừa nói, Lăng Tử Thần vừa lấy áo khoác trường của hắn tự tiện choàng lên người tôi, ko biết moi từ đâu ra cái bịt miệng cũng đeo lên mặt tôi nốt khiến tôi suýt nữa chao đảo vì sự dịu dàng bất thường của hắn.

-Cậu ko bỏ sâu hay rắn tít vào đây chứ?_Phòng bệnh hơn chữa bệnh, tôi nghi hoặc nhìn sắc mặt dù động đất cũng ko thay đổi của oan gia họ Lăng, miệng nói thế nhưng tay vẫn giữ chặt mấy thứ hắn đưa cho, đề phòng có người đổi ý giật lại thì tôi

-Nếu bỏ tôi sẽ ko dư hơi mà bỏ lên mấy tứ này đâu, có bỏ thì bỏ vào miệng cậu luôn, đỡ tốn công_Tay này chống tường, tay kia từ từ chạm khẽ vào cằm tôi, Lăng Tử Thần nhếch khóe môi buông lời cời cợt.

-…_Trong khoảng khắc dường như ngưng đọng ấy, Hàn Tử Di tâm hồn thanh khiết tôi chỉ biết nín thin mê muội nhìn con người trước mặt, bộ não ngây ngốc nhất thời ngừng hoạt động, cùng các vị bô lão hồn chiến ngồi xem mấy cảnh lãng mạn trong những bộ phim hay những quyển truyện mê li tôi từng đọc, vô thức chảy nước dãi =”=.

-Thừa nhận đi, cậu yêu tôi, phải ko???_Đương lúc tâm hồn tôi đang phiêu du mơ mộng, cái con người đáng ghét kia lại dở chứng chọc khoáy tôi, khiến tôi dù ko muốn cũng phải bừng tỉnh

-Mơ đi, dù trên đời này con trai chết hết chỉ còn mỗi cậu, tôi thà ở vậy con hơn._Cuống cuồng, tôi ném trả lại quả mìn hắn vừa biếu cho rồi ném từng bước chân mạnh gõ xuống sàn đất, chạy thật nhanh như bị chó rượt về phía cổng trường trước khi bị ai đó bắt gặp cái mặt đỏ như quả cà chua chín.
***
-Chậm như rùa!_Ko đợi tôi lấy lại hơi thở, Hạ Kì Như tàn nhẫn đưa tôi lên thớt phán xét

-Ta…ta…_Tôi vuốt ngực, chẳng còn sức mà lí do lí trấu với nó

-”Cuồng trai”, đúng là chẳng còn mặt mũi nào mà nhìn thiên hạ nữa, haiz…_”Gì thế này, cái tiếng đáng ghét này là….?”

-Hàn Gia Minh?_Tôi quay phắt người 180 độ, hét lớn như đi đường gặp ma_Ngươi…ngươi…

-Đừng bào chữa cho mệt, giờ học sinh trong trường này ko ai là ko biết ngươi đâu. Haiz, ngươi thì ko sao vì mặt ngươi vốn dày còn ta thì phải chịu nhục làm em của kẻ “cuồng trai”, điên ko chịu nổi_Hàn Gia Minh đau xót xoa ngực, mồ hổi chảy cứ như thác mà nước mắt một hạt cũng chẳng có

-Hai người đi cùng nhau?_Lờ đi câu mỉa của thằng em, tôi tròn mắt nhìn Kì Như và Gia Minh đang đứng cạnh nhau bên hai chiếc xe cùng màu. Chẳng lẽ, Kì Như cũng như Gia Minh, đều thầm mến đối phương??

-Ko lẽ đi một mình, dù sao cũng cùng khối, đi chung luôn, anh ta và mấy người khác đến trước rồi_Kì Như lấy tay quệt vầng trán đẫm mồ hôi vì nóng, nhìn tôi như nhìn kẻ thù_Vì ngươi mà ta sắp thành người quay rồi nè

-Tử Thần! Chỗ này!_Gia Minh hét lớn, đưa tay vẫy vẫy kẻ đang dần đến gần sau lưng tôi làm tôi giật thót, mặt bất giác ửng đỏ, chỉ biết chạy lẹ sang lưng Kì Như ngụy trang.

-Hay đây, bí thư, đi chung luôn_Kì Như cười tươi phóng khoáng_4 người 2 xe, quá chuẩn.

-Được được, Kì Như chở tôi, còn 2 người kia đi chung_Tôi vào đề nhanh lẹ, ko dám nhìn vào khuôn mặt đáng ghét kia. Mà cũng may, tôi đang đeo cái bịt miệng, nên ko ai biết tình trạng nửa sống nửa chết của tôi lúc này

-Đâu được!_Lên tiếng phản đối, Kì Như nhìn tôi như muốn hỏi “sao ta phải chở ngươi” rồi quay sang 2 người kia, phân chia rõ ràng_Trai chở gái, Gia Minh với Tử Di, tôi với Tử Thần, cứ thể mà làm

“Her, thế cũng được” Tôi mừng thầm vì sự sáng suốt của con bạn thân nối khố rồi liếc sang thằng em thân thương của mình, nói thật từ nhỏ đến giờ, chưa lần nào nó chịu chở tôi cả, giờ có cơ hội phải nắm lấy.

Trái với mong đợi của tôi, Hàn Gia Minh chỉ biết chăm chút vào Kì Như di chuyển đến chỗ Tử Thần, đáy mắt khẽ buồn làm tôi bất giác chột dạ. Tự cổ vũ chính mình, tôi lấy hết nội cồng dự trữ phi như chim ưng sải cánh chặn lối Kì Như:

-Ngươi đi với Gia Minh đi, nó thù ta, đi với nó có ngày ta bỏ mạng khi nào ko biết

-Nhưng ta…_Kì Như chưa tiêu hết mọi hành động nhanh lẹ của tôi, nó chỉ biết trơ cái mặt thộn đi rõ khổ của mình nhìn tôi rồi nhìn Lăng Tử Thần, cơ thể mặc cho Gia Minh kéo lê đi như xác chết.

Chờ cho cặp kia lên xe vọt đi, tôi mới gượng mình leo lên xe của Kì Như để lại cho tôi và Lăng Tử Thần vì tôi và hắn ko đi xe đạp. Lăng Tử Thần cũng hiểu ý ko để tôi nói thêm câu gì leo lên xe đưa tôi đến Hội Quán…Nắng bắt đầu nhạt…

 

Đọc tiếp

Các tập/chương/hồi khác của Thừa nhận đi, cậu yêu tôi phải không ?

Mục lục truyện

Nếu thấy trang web hữu ích với bạn, hãy click Like ủng hộ chúng tôi !