Truyện kiếm hiệp
 

Thừa nhận đi, cậu yêu tôi phải không ? (chương 7.3)

Lượt xem chương này: 2166

Nhác thấy bóng dáng của 4 người chúng tôi đang lang thang trong căn phòng to tướng đầy ắp người của Hội Quán, đội trưởng Hạ Kì Thiên đưa tay lên ra hiệu “ở đây” rồi nở nụ cười thường ngày chào đón. Đảo mắt nhìn những thành viên còn lại mỗi người một tư thế khác nhau, người thì say sưa gõ tách tách trên bàn phím laptop, tán tỉnh mấy cô nhân viên gợi cảm sung xuân, kẻ lại thả thây xuống sôfa đánh một giấc thay cho bữa trưa hay đơn giản gặm nhấm một quyển sách nào đó, dường như mọi người khá nhàn nhạ và ko có nét gì nghiêm trọng, vì thế, tâm trạng bồn chồn lo lắng chuyện ko hay xảy ra lúc bị triệu tập trong tôi cũng giảm hẳn.

Sau khi ổn định chỗ ngồi, tôi và Kì Như hồn nhiên như cây cỏ gọi đồ uống mình thích, vô lo vô liệu nghe “đại ca” club bóng rổ cất lời vàng ngọc ko biết khen hay mỉa mai:

-Cuối cùng tôi cũng được thấy mọi người tụ tập đông đủ, chờ đợi cũng đáng

-”Đại ca”, dù sao cũng chẳng thiếu tên nào nữa, cần gì phải áp đảo tinh thần mọi người thế chứ?_Nguyễn Thành Vũ-người được mệnh danh “Lovely Angle” với khuôn mặt cực kì dễ thương-to gan vỗ vai “Đại ca” như chiễn hữu, cứu nguy bầu ko khí đang dần trầm xuống.

-Tôi chỉ khen thôi mà, làm gì cảnh giác gớm vậy._Lắc đầu nguầy nguậy, Hạ Kì Thiên đau xót chữa cháy cho mình, ko quên liếc mắt đưa tình với tôi_Đừng để người mới có ấn tượng ko tốt với anh chứ?

-Ghê quá “Đại ca”_Đỗ Tuấn Kiệt-tay ném bóng siêu chuẩn xác nhờ tỉ lệ may mắn khủng với biệt danh già trước tuổi-đùa cợt, tay lăm le chiếc điện thoại ko buông_”Đại ca” triệu tập bọn em có chuyện gì quan trọng ko? Hay muốn quậy tưng bừng một bữa

-Rất quan trọng là đằng khác, tôi muốn mọi người xem cái này_Vừa nói, Hạ Kì Thiên bình thản đặt trước mặt bàn một bức thư đỏ chói in to tướng dòng chữ “Fighting” vàng rực rồi ngồi dựa vào ghế, đan tay chờ đợi phản ứng của mọi người.

5 phút trôi qua trong yên lặng, bầu ko khí nghiêm trọng như một kẻ vô gia cư dần dần gặm nhấm vàp da thịt của chúng tôi, chiếm lĩnh mọi tâm trí, nếu tôi đoán ko nhầm, bức thư đó là Huyết Thư

Huyết thư, nói theo cách giang hồ, nó là bức thư thách đấu giữa các chính nhân quân tử được vận chuyển theo nhiều cách thức đa dạng như phóng phi tiêu bay vèo vèo trúng ai thì trúng hay nhẹ nhàng hơn là gửi bằng chim bồ câu cho nó phiêu phiêu vài vòng trên ko trung rồi hạ cánh an toàn tại kẻ thù của mình; còn hiểu theo cách nói của các học sinh trong trường, nó là giấy báo tử của 2 club có hiềm khích lớn đến mức ko thể giải quyết qua loa bằng việc thuê mafia đánh cho vài trận hay đơn giản hơn chỉ là ngứa mắt muốn thủ tiêu một đối thủ trong sự nghiệp dành chỗ trên top 5 bảng vàng. Đối với club gửi huyết thư, đó là thành quả của một quá trình suy nghĩ kĩ càng mới đưa ra quyết định, còn với club bị huyết thư chiếu tướng lại là kẻ bị dồn vào đường chết ko còn cách nào khác ngoài chấp nhận số phận-thách đấu-vì theo luật định, nếu từ chối, thành tích của club đó sau bao năm tháng gầy dựng sẽ theo nước sông trôi đi, tức trở lại vạch xuất phát ban đầu cùng thứ bậc chót bét thảm hại trong bảng vàng và có nguy cơ bị tan rã nếu thành tích sau này ko khả quan hơn. Khi thủ tục thách đầu được hoàn thành,qua trận quyết đấu do hai bên thống nhất địa điểm và cách thức đấu, bên thắng, nếu cấp bậc chót bẹp sẽ nghiễm nhiên lấy thêm thứ bậc của bên thua để củng cố địa vị của mình đồng thời ngân khố cũng sẽ được dồi dào khi có tài sản của bên thua bồi đắp vào như phù sa mùa lũ, đổi lại bên thua, giải tán, các thành viên lọt vào danh sách đen bị “truy nã” của các club khác và giáo viên, mất địa vị, tiền bạc, quyền lợi chính là cái giá phải trả cho sự liều lĩnh và xui xẻo. Vì mức độ xử phạt quá nghiêm trọng của huyết thư, nên hầu như các trận đấu dưới sự dám sát của nó thường rất hiếm và khi diễn ra nó dường như trở thành tâm điểm của toàn trường và thu hút khối lượng lớn khán giả cũng như sức ép của fan hâm mộ hai club. Và giờ, chúng tôi đang đối mặt với vực sâu thăm thẳm đang mở ra dưới chân, hai quyết định mà cùng một số phận.

-Mọi người đều biết đây là cái gì, đúng ko?_Khi ko khí đã ngưng đọng đến mức nghẹt thở, đội trưởng của club bị Huyết Thư chiếu tướng mới lên tiếng. vẻ mặt bình tĩnh như ko vẫn cứ ngự trị trên mặt anh ta.

-Huyết thư? Sao cậu có nó?_Chuyển mắt rời khỏi bức Huyết Thư đáng sợ, kẻ ko biết đến gì ngoài tiền bạc đồng thời cũng giữ chức quản lí ngân khố club, nghiêm khắc và keo kiệt hơi tôi-Lương Tuấn Vĩnh-cuối cùng cũng chịu mở lò bát quái, “ngắm” “đại ca” bằng cặp mắt dò xét như thể chính anh ta đã gây thù với kẻ địch khiến chúng liều mạng gửi Huyết Thư đến vậy.

-Đừng nói có bọn điên rồ nào đó muốn khiêu chiến với chúng ta nhé?_Ko thôi chu môi trêu đùa với con chim cưng xanh lè trong lồng của mình, Lữ Giai Tuyền-Mĩ nhân độc nhất vô nhị với một bảo tàng chiêu thức lừa tình lừa tiền vô khối độc đinh của các đại gia bạc tỉ-lười biếng góp ý cái điều đến con nít cũng biết khiến bầu ko khí đã căng thẳng lại như giây chão chăng.

-Của club bóng rổ ban B, địa điểm ở Water World, 8:00 sáng chủ nhật_Hạ Kì Thiên uống ngụm nước rồi đều đều “khai” nội dung của Huyết Thư, ko có chút gì lo lắng trong gương mặt của anh ta.

-Anh…chấp nhận?_Gia Minh ngồi cạnh Kì Như, sau một hồi hết nghĩ ngợi rồi lại lén liếc sang cô nàng trong mộng của nó, giờ mới chịu bắn tiếng thắc mắc. Trời ạ! Sao nó ko tranh thủ nịn anh vợ tương lai luôn đi, trắng trợn đến thế là cùng.

“Khoan đã, Water World? Đó chẳng phải là hồ nước ở công viên trung tâm? Chỗ ngày nào cũng có mấy đôi tình nhân tự kỉ đạp vịt đó sao?” Tôi ngây ngốc nghĩ ngợi, nếu là mấy nơi khác còn nghe được, nhưng đó là hồ nước, chẳng nhẽ chơi bóng rổ dưới nước? Ôi trời, nghĩ đến việc thằng em song sinh biết độc mỗi chiêu bơi ếch mà đánh bóng chắc tôi cười vỡ bụng mất.

-Vậy muốn sao? Chẳng nhẽ lại từ chối để rồi trở về con số 0 sau bao tháng ngày mệt mỏi gầy dựng, anh ko làm được điều đó và anh cũng tin chắc rằng mọi người ở đây cũng sẽ ko muốn thế_”Cũng đúng, rơi xuống hạng cuối cùng thì thà để club tan rã còn đẹp mặt hơn nhiều”

-Như chơi đỏ đen thôi_Ông chúa lạnh lùng như tảng băng Lăng Tử Thần mở lời, ánh mắt ko thôi lạnh vô thức đặt ra dòng người đang đi lại bên ngoài_Được ăn cả ngã về ko

-Một là chiến đấu hết mình để sau này ko hối hận cho dù kết quả như thế nào, hai là chui rúc lẩn tránh và để mọi thành quả từ trước tới nay tan thành mây khói, trở thành con rùa rụt cổ trong ánh mắt khinh bỉ của mọi người, cái nào được hơn_Một thành viên khác trong club vừa nhắm mắt trên sôfa vừa tiếp lời, ngủ nhưng tai cũng thính ghê, hơn cả mẹ tôi, chuyên gia nghe trộm con gái nói chuyện điện thoại nữa.

-Tất nhiên cái đầu tiên rồi, nếu thắng, chúng ta chẳng phải sẽ nâng địa vị của mình lên một tầm cao mới sao, còn nếu thua, dù gì cả bọn cũng chết chung đâu phải mỗi một người, có gì đâu mà sợ, cứ chống vào lưng nhau mà đi

-Lâm Chân nói đúng, xét về thực lực, chúng ta thừa sức đánh gọn lũ tự kiêu đó

-Cứ quyết định vậy đi, “đại ca”, bọn em theo “đại ca”, sống chết có nhau

-Địa điểm là “Water World” đấy_Tạt một gáo nước lạnh vào lòng tin vừa nhen lên trong lòng mọi người, chúa keo kiệt mắt vẫn dán vào màn hình laptop, ko thèm quan tâm bộ mặt đưa đám của “những người cùng khổ”

-Chuyện đó ko cần lo, anh đã lo cả rồi!_Hạ Kì Thiên nhăn mặt nhăn mũi cười, trấn an mọi người

Đúng như điều anh ta muốn, tâm trạng ko lo gì lại kéo về như thác đổ, mỗi người ai đâu cứ nấy, tiếp tục làm việc đang dang dở, có vẻ bọn họ hơi khinh địch thì phải. Dù tôi ko biết nhiều về club ban B nhưng dù gì, bọn họ cũng có gan đưa Huyết Thư thì nhất định phải có thủ đoạn nào đó mới đặt địa điểm là Water World. Thầm nói với Kì Như suy nghĩ của mình, tôi cẩn trọng ko muốn để ai nghe thấy, dù sao cũng là người mới, tốt nhất mấy chuyện mang tính trọng đại này nên im lặng, đỡ gánh cái danh “trẻ con mà bày đặt làm người lớn” thì mệt.

Dường như hiểu được có thần giao cách cảm với tôi, Lăng Tử Thần từ phía đối diện nêu ý kiến:

-Tuy ban B thực lực yếu kém nhưng lại là cao thủ trong thủ đoạn, tốt nhất chúng ta nên cẩn trọng thì hơn, biết người biết ta trăm trận trăm thắng, trước ngày quyết đấu, có lẽ cần phải tìm hiểu một chút về tình hình hiện tại của bọn họ. Ít nhất cũng có một vài điều mở ám.

-Tuấn Vĩnh, tôi cần mọi thông tin của bọn họ_Hạ Kì Thiên lấy lại tác phong của “đại ca”, ra lệnh cho đàn em, ko quên nhìn tôi nháy mắt một cái khiến tôi thiếu điều muốn phun hết chỗ nước có ga vào mặt anh ta

-Được thôi_Tuấn Vĩnh lười nhác trả lời, ngay lập tức lấy điện thoại gọi cho ai đó

-Lâm Chấn, Tuấn Kiệt, các cậu hãy cho tôi danh sách mọi thủ đoạn ban B có thể giở ra và tôi cần sự đảm bảo tuyệt đối cho cuộc chiến sắp tới diễn ra suôn sẻ.

-Okey, “đại ca”

-Gia Minh, Tử Thần, cũng đến lúc hai cậu vứt bỏ cái mác đàng hoàng ấy đi, tôi cần mọi thủ đoạn mà 2 người biết

-Anh cứ an tâm_Hàn Gia Minh lên tiếng

“Nghe ko, bọn họ dám trắng trợn bày thủ đoạn nữa kìa? Họ ko sợ bị kỉ luật sao?” Bên ngoài hiền lành là thế, nhưng ko ngờ đến những lúc trọng đại cũng như bọn thường dân hạ đẳng, làm mọi thủ đoạn để chiến thắng. Có lẽ tôi vào nhầm club rồi.

-Còn 2 em, Kì Như và Tử Di, anh cần ít nhất 10 triệu tiền mặt, được chứ?_Cười hiền thánh thiện đến mức ngây ngất lòng người, Hạ Kì Thiên đầy toàn bộ mọi kì vọng trong bụng anh ta đặt lên vai tôi và con bạn thân. 10 triệu tiền mặt ư? Anh ta đùa với tôi chắc, đào đâu ra số tiền mà 16 năm tồn tại tôi cũng chưa một lần được đụng vào ấy chứ? Chẳng nhẽ anh ta bắt tôi và Kì Như lên suối đãi vàng, xuống biển mò ngọc trai bán chợ đen lấy tiền à?

-Nhiều thế?_Tôi thắc mắc, mắt chuyển sang hình $ khi nào ko rõ.

-Chúng ta cần chu cấp vật chất cho các thành viên tham gia cũng như đặt mua “một vài” cái bẫy chống chuột_Tỉnh bơ như ruồi thế kỉ XXII, Hạ Kì Thiên lại chườm nụ cười phát ớn ra cho tôi chiêm ngưỡng, nói nhẹ nhàng mà ko thấy ăn năn hối lỗi chút nào, đảm bảo chúa sẽ trừng phạt con người bỉ ổi đó cho coi

-Bẩy chuột? Ko phải chúng ta có ngân khố sao? Dùng tiền ở đó cũng được mà?_Kì Như ngạc nhiên nhìn anh trai mình, nó cũng như tôi thôi, đầu óc ngây thơ đơn giản trong trắng thế sao hiểu nổi

-Đừng hòng rút từ ngân khố ra một đồng, tôi thách em đấy_Thay vì nhận được một lời giải thích xứng đáng từ “đại ca”, chúng tôi lại nằm trong danh sách bị khủng bố về mặt tài chính của Lương Tuấn Vĩnh,

“Người là người của nhà họ Lương vậy mà chút lương tâm trong người cũng ko có, quả là hại đời.” Tôi ngán ngẩm, ko ngờ lại gặp được kẻ mê tiền hơn cả mạng sống ở cái nước Việt Nam đông hộ nghèo này, hám tiền cũng thật tai hại, từ giờ tôi sẽ cố cai nghiện bằng được.

-Vậy bọn em kiếm tiền bằng niềm tin và hi vọng sao?_Bất mãn, tôi ko ngại mình là ma mới mà lên tiếng phản đối, 10 triệu đấy, có cầm súng đến cướp pama bank mười năm nữa cũng chưa kiếm đủ chừng ấy chứ đừng nói trong 1 ngày nữa

-Đừng quên các em đang ở trong club nào, việc đó rất dễ dàng, hãy thử động não mà nghĩ cách đi, bài test đầu tiên nếu muốn tồn tại ở đây đấy_Ra hiệu nhắc nhỏ, Hạ Kì Thiên ko tiếc cái nháy mắt, cứ liên tục phóng về phía tôi, nếu tôi công phu ko thâm hậu tránh được thì chắc chắn đã bị anh ta phóng cho vài quả chết queo rồi

-…
***

Sau khi chén một bữa no nê tại Hội Quán, các thành viên đáng kính của club bắt đầu ra về. Lúc đến mỗi người một con đường lúc về mười mấy trái tim đều cùng một hướng mà đi khiến trái tim tôi ko ngừng rỉ máu kêu đau.

Chả là thế này, để đảm bảo kế hoạch thành công mĩ mãn thắng lợi trở về, theo lời của “đại ca”, bọn tôi cần phải tập trung tại một chỗ để bàn bạc thâu đêm suốt sáng, mỗi người một ý sẽ nhanh hơn một mình một ngựa vì thời gian ko còn nhiều, do đó, ngay lập tức vừa rời khỏi Hội Quán, mọi người đã quyết định cắm trại tại nhà tôi dù tôi có hét khô cả cổ moi ra hàng trăm lí do cực thuyết phục để ngăn cản. Vốn dĩ phải là nhà Kì Như mới đúng, nhưng thằng em đáng đánh đòn của tôi lại ra sức nài nỉ huynh đệ đi đống đô tại nhà nó một đêm, tức cũng tại nhà tôi, để cùng nhau bày mưu tính kế bẫy “chuột”. Đa số hơn thiểu số, tôi đành ngậm ngùi khóc không ra một giọt nước mắt đi đầu dẫn đường về đại bản doanh, khấn trời khấn phật cho papa yêu quý vượt biển từ New York về đuổi bọn tà yêu ngoại đạo này đi, nếu ko, tôi e mình sẽ ko được một giấc no mắt mất

Nói là bàn bạc, tuyên bố trịnh trọng là vạch kế hoạch tác chiến quân địch nhưng thực chất là đến nhà tôi để quậy. Vừa vào đến nhà, chào hỏi mama đại nhân xong, bọn họ, chưa được phép của con gái chủ nhà là tôi, theo sự dẫn đường của con trai chủ nhà- Hàn Gia Minh-đổ bộ vào phòng game, mới qua 15 giây đã oanh tạc một tên chiếm cứ một xó làm việc riêng của mình, một số khác lại tụ họp dụ dỗ lẫn nhau mở máy chơi game hò hét đến đinh tai nhức óc. Mà cũng nhờ vậy tôi biết được bản chất thực sự của mỗi người.

Trước hết là “đầu xỏ” bọn “vô gia cư” này, theo trí nhớ cực chuẩn của tôi, anh ta là một kẻ cực lịch lãm với nụ cười tươi rói nhưng khi đặt từng ngón tay thanh mảnh lên bộ điều khiển game thì…mất hết cả hình tượng, cứ gầm gừ lãi nhãi mỗi lúc bị đối phương đánh lén thua tả tơi hay hét lên như fan cuồng khi thấy chữ win to đùng trên đầu nhân vật của mình y chang như mấy đứa trẻ lần đầu tiên chơi điện tử khiến mẹ tôi nhiều lần vượt dốc lên nhắc nhở “im lặng kẻo hàng xóm kêu nhà”. Người tiếp theo là Lăng Tử Thần, bề ngoài và cách cư xử thường ngày thì cực lạnh lùng, sẵn sàng lơ đẹp mọi vật xung quanh nếu nó ko liên quan đến hắn nhưng giờ thì làm mẹ tôi thất nghiệp, xắn tay áo hết rửa chén rồi lại cắt hoa quả, làm nước sinh tố, lão luyện như mấy ôsin nhiều năm lăn lộn với nghề làm tôi có chút nghi ngờ về xuất thân bần hàn của hắn. Lương Tuấn Vĩnh là kẻ tiếp theo bởi sự thay đổi chóng vánh, lúc nãy còn keo kiệt dọa nạt tôi và Kì Như nhưng khi giáp mặt với thằng út Gia Lâm kháu khỉnh dễ thương của tôi, anh ta quay phắt 180 độ đến nhà hàng ngoại mua chục cây kem loại ko rẻ dụ dỗ để thằng nhóc cho bế, còn những kẻ dám mon men tiếp cận mấy cây kem anh ta liền đưa ánh mắt cảnh cáo xua đuổi, ngay cả tôi cũng liệt vào danh sách virut ô nhiễm. Cả Lữ Giai Tuyền cũng ko tránh khỏi, từ một con người điệu đà chảy nước từng có nhiều vụ scandal ko hay về giới tính nhưng anh ta cũng đã chứng minh độ menly có thừa trong mình bằng cách khỏa thân phần trên tập tạ, hix, làm tôi và Kì Như phải trú dưới nhà một lúc lâu mới dám mò lên, nếu ko lại bị coi “cuồng trai” như lúc chiều thì…hết nói nổi…
***
12 giờ đêm, theo thói quen, tôi bò dậy khỏi giường, mở cửa phòng ngủ vào Washington CIty để giải tỏa căng thẳng. Vừa nhắm mắt mơ mộng tôi vừa đưa tay dò đường. Ngay khi nắm được núm cửa tôi liền ko do dự xong vào vội vàng chuẩn bị “đồ nghề” thì chợt có tiếng nói của con trai vang lên bên tai, lọt vào giấc mơ đang đẹp

-Có khẩn cấp đến mức nào cũng phải chở tôi ra đã chứ?

-Ra?_Tôi vô thức nhắc lại, miệng nở nụ cười vì mơ thấy một con lợn khỏa thân đang co giò chạy ra khỏi phòng tắm

-Quả cậu yêu tôi rồi!_Giọng nói ấy lại rền lên rồi có một làn gió nhẹ lạnh lướt quá người tôi, bay mất

-Yêu?_Tôi lại nhắc lại, đứng hình một chút mới chịu mở mắt,hoảng loạn nhìn xung quanh tối thui ko một bóng người, miệng hét lên ko kiềm chế_Mẹ ơi! Ma!!

 

Đọc tiếp

Các tập/chương/hồi khác của Thừa nhận đi, cậu yêu tôi phải không ?

Mục lục truyện

Nếu thấy trang web hữu ích với bạn, hãy click Like ủng hộ chúng tôi !