Truyện kiếm hiệp
 

Thừa nhận đi, cậu yêu tôi phải không ? (chương 7.4)

Lượt xem chương này: 2121

-Có chuyện gì vậy?_Sau tiếng thét thất thanh đúng kiểu phim kinh dị đang dậy sóng thời nay của tôi, một chùm trai đẹp từ phòng game xông ra nháo nhào như nhà có trộm.

-Ma…ma!_Hoảng loạn, tôi lặp đi lặp lại tên của vị khách ko mời, nước mắt nước mũi xuýt nữa trào ra ko ngưng được. Như người chết đuối vớ được cọc, tôi lấy hết vận tốc chen vào giữa đám người, tìm sự trú ẩn an toàn. Trước khi bị con ma ko nhà đó túm được, ít nhất cũng phải có vài người đi trước tôi cái đã, đó là quy luật sinh tồn của con người.

-Ma? Trên đời này làm gì có ma chứ? Rõ mê tính dị đoan_Ngáp cái rõ dài như muốn trách móc tôi đã phá vỡ giấc ngủ yên bình của mình, Lâm Chấn chán nản, miệng thì nói đều đều nhưng lòng dạ thâm ý vô cùng. Quanh đi quẩn lại cũng là chưởi tôi to đầu rồi mà gan bé hơn óc chim sẻ, nửa đem nửa hôm ko ngủ rảnh hơi đi phá người khác.

-Nhưng…nhưng em thấy thật mà, nó ở trong đó, còn nói chuyện với em nữa_Bám chặt cánh tay người bên cạnh, tôi run rẩy biện minh, tay giơ ngón trỏ về phía Washington City. Hàn Tử Di tôi cả đời nói gì cũng đúng, chẳng nhẽ giờ lại đi vu khống cho mấy oan hồn bơ vơ kia, nếu nói tôi mộng du vừa đi vừa mớ thì nghe còn được nhưng tôi tự hào đến giờ vẫn chưa một lần mắc vào trường hợp chỉ có người bình thường mới bị đó nhé.

Theo sự chỉ dẫn của tôi, một vài người gan dạ nói thẳng ra ko biêt trời ko biết đất từ từ tiếp cận đối tượng, xoay ba bốn vòng điệu nghệ mà ko lăn quay vì chóng mặt, 2 chàng gan to mỗi người một bên, tay lăm le hai khẩu súng lục ko biết moi từ đâu, vẻ mặt hình sự thấy ớn. Nháy mắt với nhau ra hiệu, họ đếm từ 3 đến 1 rồi quay thêm một vòng chĩa súng vào trong Washington City, dành vài tít tắc quan sát. Lúc ra đi hùng dũng bấy nhiêu, lúc trở về điên tiếc bấy nhiêu, nhìn tôi bằng cặp mắt hết sức “ái mộ”, 1 tên chĩa khẩu súng vào đầu tôi, ko an ủi lại còn đe dọa trắng trợn:

-Viết di chúc trước khi chơi người khác nhé, nếu ko hối hận lắm đấy

-Được rồi, Việt Văn, chắc em nó bị mớ ngủ thôi, xem nó bám chặt tay áo tôi nè, chắc sợ phải biết_Đưa cái giọng điệu đã chảy nước che chở cho tôi, Hạ Kì Thiên cúi người nhìn khuôn mặt khổ sở vì sởn cả gai ốc trên thân hình bé nhỏ gió thổi nhẹ là bay của tôi, mỉm cười dịu dàng rồi đưa tay nâng cằm tôi, ép buộc tôi dù ko muốn nhìn cái mặt trơ tráo của anh ta cũng phải cắn răng mà nhìn_Anh ru em ngủ lại nhé, còn bé, thức khuya ko tốt cho sức khỏe, lại hại cho da, tinh thần ko phấn chấn, làm việc cũng ko có hiệu quả đâu_Nếu sau này anh ta hỏi tôi nên đi trường nào, nhất định tôi sẽ khuyên anh ta vào trường y, với mấy lời như vừa rồi, đảm bảo ko cần thuốc mê bệnh nhân cũng tự động ngất xỉu cho coi.

-Chị phiền thật đấy, vào phòng ngủ đi!_Như vị cứu tinh tôi đang mỏi mắt chờ đợi, thằng em tôi từ một tên tôi ghét cay ghét đắng bỗng dưng trở thành vị ân nhân ngàn đời tôi tưởng nhớ, giải thoát tôi khỏi móng vuốt cũng như những lời dụ dỗ đường mật của Hạ Kì Như, xua đuổi tôi trở về phòng. Tuy biết ơn thì biết ơn thật, nhưng ít nhất cũng đâu cần phải đẩy như đẩy chó thế chứ, hành động thô lỗ với của nó lập tức được tôi ghi nhận, trở thành người bạn tri kỉ đánh tan mọi cảm giác yếu quý vừa nhen nhói. Liếc nhìn cái mặt phờ phạc cùng đôi mắt thâm quầng như gấu trúc Trung Quốc vào giai đoạn tuyệt chủng, tôi thầm tiếc cho bọn fan hâm mộ của nó ko được nhìn thấy cái cảnh này, để bọn họ thôi phóng đại cái hình tượng hào nhoáng khác xa bản chất thật đó đi, xem xem còn ma nào say nắng nó nữa ko. Còn tôi, với thân phận là người đã đem ngọn lửa diệt trừ tăm tối khai sáng đầu óc ngu muội của bọn họ sẽ nghiễm nhiêm được nhắc đến như một đấng cứu rỗi những linh hồn lạc lối. Tiếng tăm bay xa, ko chừng sẽ có hàng tá trai đẹp ngộ ra được vẻ đẹp tiềm ẩn trong con người bí ẩn tôi đây, từ xa lạ chuyển sang hâm mộ tôi cũng nên. Nghĩ mà sướng óc tự thưởng cho mình một cái tán thưởng bôm bốp trong đầu

“Khoan đã” Như vừa giác ngộ được điều gì đó, tôi dừng lại, vặn óc suy nghĩ thật kĩ, phân tích thật rõ rồi mưu mô tăm tối. Khẽ mở miệng nhoẻn một nụ cười rõ hiểm ác , tôi thì thầm với chính mình cũng là để cho các bô lão trong điện Diên Hồng nghe thấy:

-Đây chính là cách thức kiếm 10 triệu trong một ngày, haha, mình quả là thiên tài.

Đôi mặt lụp cụp ban nãy thôi ko ứa nước mắt vì số lần ngáp quá nhiều mà tự động mở căng, cho phép thân chủ nhìn rõ mọi thứ dù trong đêm tối. Hóa mình vào điệp viên CIA đang trong thời kì thu thập dữ liệu của kẻ thù, tôi rón rén hòa mình vào màn đêm đen kịch trong cái tổ nhỏ lúc trước còn khì khò ngủ, cẩn thận từng bước chân tiến đến nơi cất giấu máy chụp ảnh, tránh gây tiếng động đánh thức con ma ngủ Hạ Kì Như vì nếu bị đánh thức nửa vời, chắc chắn nó sẽ ko kiêng nể tôi là chị kết nghĩa của nó mà xông vào làm tiết canh. Sau một hồi mồ hôi chảy như tắm đi nhẹ nói khẽ, cuối cùng tôi cũng lấy được máy ảnh và an toàn thoát ra khỏi hang quái thú, hưng phấn rẽ lỗi đi đến hậu cung nam nhân-nơi tôi hay xả xì-trét cũng là nơi đống tiền khổng lồ đang vẫy gọi, lòng tràn trề sinh lực như vừa được sinh ra lần nữa.

Đẩy cửa bước vào, tôi thiếu điều ôm đất mẹ mà khóc vì bấp phải vật cản cả gan ngáng chân giữa đường, cùng may, tôi thân thủ thâm hậu, tránh được là chuyện dễ dàng. Ngắm nhìn chiến hữu đang thả thây rải rác từ đầu này đến đầu nọ của căn phòng mà ngủ trong khi điện thì sáng trưng trưng khiến tôi nổi lòng xót của, nguyền rủa nếu tiền địện tháng này tăng đột ngột, nhất định sẽ đến nhà từng người đòi tiền phí. Lắc đầu nguầy nguậy, tôi bước từng bước vào sâu hơn căn phòng, bọn họ mỗi người một tư thế làm dáng, mắt nhắm nhiềm ko chút cảnh giác nhưng như vậy mới thực xứng đáng hai từ Thiên Thần mà đám fan suốt ngày ca tụng.

Phi thân như gió từ chỗ này sang chỗ khác, tôi chụp lia lịa, kể cả việc bọn họ chảy nước dãi trắng xóa ở mép cũng được đặc cách cho vào khung hình, tuyển thẳng đến album tôi sắp thảo ra. Được một lúc, tôi bắt đầu thấy chán với cái tư thế chẳng hề thay đổi, đến 1 cái trở mình cũng ko có khiến máy ảnh tôi đi đi lại lại toàn mấy bức ngủ với ngủ. Bực bội, tôi quyết định làm một cuộc cách mạng, lấy hết sức voi di chuyển mấy cái xác lại gần nhau, chụp chung cho vui cửa vui nhà.

1 tiếng trôi qua thật nhanh, ngồi thụp xuống đất nhìn đống giấy tờ dày đặc chữ cũng như những mô hình con vịt dễ thương, tôi tò mò xem qua vài lượt, chôm đại vài đồ dùng cá nhân be bé như lược chải tóc, gương của Lữ Giai Tuyền, chiếc gôm hình có in hình em bé cực xinh của Tuấn Vĩnh, chiếc khắn mùi soa của Hạ Kì Thiên cùng vài sợ tóc của bộ ba oan gia để nguyền rủa…bỏ vào túi làm chiến lợi phẩm. Toan trở mình đến phòng ảnh, mắt tôi lại bắt gặp một cái túi đen xì to tổ bố đầy ắp mấy thứ ko biết là gì bên trong ở cạnh cửa khiến cơn tò mò ưa khám phá lại dâng lên đến nghẹt cả mũi. Quay đầu nhìn lại xác nhận các đối tượng vẫn còn say giấc nồng, tôi tỉ mẩn mở hết giây buộc này đến giây buộc khác của cái túi, đưa tay vào phía trong moi ra lòng gan ruột mật của nó. Tưởng là quà cáp gì, ai ngờ chỉ toàn súng nước với mấy cái đồ chơi linh tinh của bọn trẻ con nhà giàu, chút thật vọng ùa ra ngoài cùng hơi thở. Ko thể tin được đường đường là đấng mày râu 17, 18 tuổi, vậy mà bọn họ vẫn còn chơi mấy thú này, lại cả gan đem đến nhà tôi ko sợ bị chê cười nữa chứ. Điên thật.

-Cậu là hạng người gì vậy?_Lúc tôi vừa đứng vững trên hai chân của mình, giọng nói của oan gia 3 thấm thía “tình người” từ sau lưng vọt tới, đem theo cả khối khí lạnh đặc trưng

-A! Dậy rồi sao?_Tôi đánh trống lảng hỏi thăm, nhất định ko thể để hắn biết tôi chụp ảnh các chiến hữu đem đi bán thu tiền được, nếu ko đảm bảo hắn sẽ giật lại cái máy ảnh, ko thương tiếc mà nện đến vỡ vụn mất.

-Nửa đêm nửa hôm ko ngủ đến phòng con trai định làm chuyện gì mờ ảm hả?_Chẳng thèm nói một câu cảm ơn, Lăng Tử Thần lập tức nghĩ xấu cho tôi, đem thanh danh trong sáng của một khuê nữ ra dận xuỗng vũng bùn làm nhơ nhuốc

-Tôi…_Đảo mắt tìm kiếm lí do thích hợp, tôi nhớ đến mấy cái bóng đèn tội nghiệp_…tôi đến tắt đen, mấy cậu vô ý để đèn thế sẽ rất tốn, mà người trả tiền điện ko phải là mấy cậu, làm sao biết được nỗi khổ của tôi chứ

-Vậy cái bọc trên tay cậu là gì thế?

-A ha! Rác mà!_Tôi giật thót, tay vô thức đưa ra phía sau thu giấu, hoảng loạn đến lộ liễu

-Đưa tôi xem_Lăng Tử Thần quả đáng ghét, hắn ra sức cướp “túi rác” trên tay tôi, ko chịu để tôi yên trí trở về.

Cây muốn lặng mà gió chẳng ngừng, biết mình ko thể thoát khỏi việc giao nộp chiến lợi phẩm, tôi đánh liều giở võ công dù biết vô ích về phía Lăng Tử Thần khiến hắn phải liên tục tránh đòn. Nhác thấy sơ hở, 3 chân 4 cẳng như thần, tôi lao ra khỏi cửa định bụng sẽ chạy về phòng mình trấn thủ nhưng thất bại, mọi hành động của tôi đều bị Lăng Tử Thần đoán được, hắn ra đòn chắn cửa cực đẹp, làm tôi hết đường thoát. Ko chịu chấp nhận số phận để mọi thành quả rớt xuống biển cái tủm, tôi giả vỡ ngã xuống đất, moi cái máy ảnh một phát phi ra ngoài về phía Washington City rồi sẵn sàng đưa tay chịu trói.

Sau một hồi “thẩm tra”, điều tra viên họ Lăng đã tịch thu toàn bộ chiến lợi phậm của tôi và dưới sự nài nỉ hết clo của phạm nhân đã tạm chấp nhận giấu nhẹm chuyện này với 1 điều kiện bí mật hắn tạm thời chưa nghĩ ra rồi trả tôi trở về với cuộc sống hoang dã. Tuy vậy, Lăng Tử Thần ơi là Lăng Tử Thần, chuyện nãy vẫn chưa đến hồi kết.

 

Đọc tiếp

Các tập/chương/hồi khác của Thừa nhận đi, cậu yêu tôi phải không ?

Mục lục truyện

Nếu thấy trang web hữu ích với bạn, hãy click Like ủng hộ chúng tôi !