Truyện kiếm hiệp
 

Thừa nhận đi, cậu yêu tôi phải không ? (chương 74)

Lượt xem chương này: 1901

Chuơng 74: Có gian nan, sống mới an nhàn

-Cậu chủ! Tôi đã cho người phong toả hết mọi lối ra của khách sạn, kể cả cửa sổ lẫn sân thượng!_Sau khi chỉ tay loạn xạ khắp mọi ngõ nghếch ra lệnh cho đám người lẽo nhẽo như đàn vịt đằng sau, tên thư kí kiêm quân sư trung thành nhất của vị khách mang trong mình luồng khí chất ngạo mạn, ngông cuồng ngút ngàn nhanh chóng bước đến cạnh chủ nhân, rành rọt thông báo những thông tin cần thiết.

Ko đáp lại ngay tức thì lời nói của người kia, vị khách lạ dựa người vào thành inoc bao quanh lan can tầng trên của đại sảnh, bàn tay cầm khẩu súng đen lông ngông dạo khuấy đảo, chốc chốc lại hướng tia ngắm của nồng súng lên khuôn mặt trắng bệch của một vị khách cao qúy nào đó phía dưới, đôi mắt tối mịt như biển sâu, thâm tàng như đầm lầy pha chút giận giữ tù túng tung hoành đảo lướt hầu khắp đại sảnh rộng lớn, qua loa, chán chường hỏi với giọng âm trầm đầy bất mãn:

-Có thật đây là vụ buôn người trá hình ko vậy?

-Cậu chủ! Chúng ta đã đến đúng địa điểm gián điệp nằm vùng bên nhà Kuroyuki hồi báo, hắn còn nhấn mạnh rằng, bọn chúng ko chỉ cho người bảo kê bữa tiệc này mà kẻ cầm đầu Natsuo Kuroyuki, ông ta cũng tham gia, chứng tỏ bữa tiệc này ko tầm thường đâu, cậu chủ!_Trả lời đều đều như học sinh cấp 1 lắc đầu đọc bài, tên thư kí khẽ đưa tay đẩy gọng kính đang trễ xuống, ánh mắt dò xét đảo lên đám khách dường như hơi bình tĩnh trước sự có mặt của họ_Tôi thấy, bữa tiệc này có gì đó ko giống lắm. Bọn họ quá bình tĩnh, cứ như thể đã đoán trước sự xuất hiện của chúng ta, hoặc là, đã quá quen đến nỗi trơ mặt chai lì. Người bình thường thì đã la hét í
ó như lợn chọc tiết, nước mắt nước mũi tèm lem rồi. Điều đó cho thấy, bọn họ ko bình thường.

Qủa thật, đám người đó rất bình tĩnh, nhưng, ko phải vì chai lì hay biết trước. Điểm mấu chốt ẩn sâu trong những khuôn mặt bình thản đến ghê rợn đó là…não họ đã bị dọa cho chết trân nên thông cảm…họ ko thể la ó hay khóc tèm lem được.

Thế nên, ông anh thư kí, ném mắt ra mà coi khuôn mắt trắng bệch tái nhợt như gặp ma của bọn họ rồi hãy đưa ra kết luận chớ.

-Mặc kệ bọn họ, trước tiên hãy sai người đi tìm và đem Hàn Tử Di về đây cho tôi, trước khi cô ấy bị bán đi!_Phớt lờ những lời cảnh báo thấm đẫm chất xám của tên thư kí, Khải Phong bất nhẫn ra lệnh, có chút ko vui trước sự rề rà của đám bầy tôi mình bỏ tiền ra bao ăn bao ở.

Rề rà! Đám bầy tôi trung thành cậu ngày đêm cầm roi quất mông đào tạo thành tài chưa bao giờ để cậu thất vọng, làm việc gì cũng hết sức gọn lẹ, nhanh chóng. Vậy mà, hôm nay, bọn chúng bỗng dưng chậm chạp, ì ạch hẳn.

Ngay sau khi nhận được bức ảnh có khuôn mặt quen thuộc của Tử Di chễm chệ nằm một góc từ tay tay thám tử theo dõi động tĩnh bọn Yakuza Nhật phe đối đầu kia, ko hiểu sao, mọi thứ xung quanh Khải Phong như chóng bè giữa dòng nước lũ, trôi chậm chạp, rề rà đến đáng sợ.

Hay vì, cậu quá khẩn trương nên thấy gì cũng thật chậm?

Mông lung phiêu bạt trong vô vàn băn khoăn đổ dồn về, Khải Phong vô tình đưa đáy mắt hờ hững rọi lên khán đài của đại sảnh. Và từ hờ hững, thờ ơ, đôi mắt cậu đột ngột loé sáng như đèn pha ô tô, dừng hẳn, ngự trên một điểm.

Thân ảnh cậu đã từng bỏ mặc, thân ảnh cậu đã từng ngờ nghệch đau khổ khóc tang, thân ảnh cậu đang tìm kiếm giờ đã xuất hiện. Bàn đầu, dưới ánh đèn sáng trưng gay gắt, cô mờ nhạt đến xa vời, xa vời đến mong manh khiến cậu ko khỏi ngờ ngợ rằng mình bị quáng gà. Nhưng, càng nhìn, càng chú tâm quan sát, thật lâu, trên bờ môi bóng chút son tàn vương nếp rượu, trên mái tóc buộc kiêu kì ko kém phần nhí nhảnh, trên thân thể mỏng manh hơi gầy ẩn hiện sau chiếc váy dễ thương trắng muốt, cậu có thể hoàn toàn khẵng định rằng…

Cậu thực sự là một thiên tài…

Và định mệnh, luôn nằm trong tay những thiên tài xuất chúng như cậu.

Cơ mà…đám buôn người này cũng thật có lương tâm và óc thẩm mĩ. Tiền tài đâu ra mà sắm cho người ta ăn mặc đẹp thế nhỉ? Mà cũng phải, người ta thường cho gà ăn no trước khi cho nó biết nước sôi 100 độ nóng cỡ nào mà, ko trách được.

Ầy…

Tuy thế, cậu vẫn cảm thấy sốc, thực sự sốc.

Sao trước đây cậu lại ko nhận ra điều đó sớm, rằng Tử Di rất đẹp, rất dễ thương nhỉ?

À! Phải rồi, do hồi ấy, cậu bị dị ứng với tràng cười khả ố như sấm rền bên tai, với những động tác mê đắm thái quá sến súa thể hiện tình cảm với đống truyện tranh tạp nham của cô, nên đâm ra ghét, ko thèm nhìn!

Mà thôi! Ko nghĩ nhằng nghĩ cuội nữa, giờ mà ko hành động thì đợi đến khi nào. Trước khi thằng cháu đáng đánh chết kia biết chuyện và xơm xơm chen vào, cậu phải cứu Tử Di ngay lập tức! Mĩ nhân ko để anh hùng cứu mà để tiểu nhân ra tay thì đúng là một điều sỉ nhục!

“Tuyệt đối, tôi sẽ ko để cho kẻ dám làm trái tim tôi phải than oán “cha ơi con bị cảm” như cậu chạy mất, một lần đã quá đủ” Nắm chặt khẩu súng đen ngòm trong tay đầy khí thế, Khải Phong mạng miệng lẩm bẩm tuyên thệ với chính mình rồi ko chút do dự, cậu sải bước dài nhanh như chạy xuống phía dưới đại sảnh-nơi hàng nghìn con mắt đang hướng về mình đầy ý vị.

Như một con rắn vảy bạc đem thứ ánh sáng huy hoàng hoà lẫn vào đám người đã rộn lên những tiếng xì xào, bàn tán, Khải Phong dần dần thu hẹp khoảng cách với mục tiêu…

Vận tốc cậu tăng dần, người tựa mũi dáo lao vụt đi, mang theo mùi hương x-men nam tính.

Khi đoạn đường cậu cần chạy chỉ còn vẻn vẹn 3 mét, một cánh tay dài thẳng thừng chắn ngang trước đường đi của cậu. May sao, cậu thần thông quảng đại, tinh tường võ nghệ kịp thời thắng phanh gấp, nếu ko, cậu đã bị cánh tay kia pặp một pặp vào cổ, le lưỡi “ửaaaaa!”…”rầm!”…”pipòpipòpipò”…và cuối cùng…”Văn tế đại ca xã hội đen”…=_=!!

-Tử Thần?_Thở phào nhẹ nhõm vì viễn cảnh thê thảm kia chỉ là sản phẩn của trí tưởng tượng phi thực tế, Khải Phong sau khi bình ổn lại tâm trí, nhận dạng được kẻ thù trước mặt là ai liền nhíu mày, ko khỏi ngạc nhiên trước sự xuất hiện của Tào Tháo.

-Cậu đang làm gì ở đây?_Đem khuôn mẫu chất vấn tội phạm với tông giọng thấp trầm nhưng có đủ 10 phần bức người áp lên khuôn mặt “nhan sắc” cũng vào loại hàng hiếm sắp tuyệt chủng của ông cậu trẻ lâu rồi mới có dịp tái ngộ của mình, Tử Thần ko câu nệ tỏ rõ thái độ chán chường ko muốn tiếp cho ai kia thấy.

-Ra…cháu…đã biết chuyện này!_Ngớ người một chút trước áp khí đè nằng vô hình kia, Khải Phong đảo mắt nhìn Tử Di đang đứng trên bục nhìn mình rồi dán ánh mắt lên khuôn mặt của kẻ dám chặn đường, khoé môi cong lên đầy giễu cợt.

-Thì cậu cũng đã biết đấy thôi!_Chú ý đến từng cử chỉ của ông cậu, Tử Thần phần nào có chút lí giải được ý nghĩa trong câu nói đầy khinh giễu kia, vẻ mặt thoáng não nề. Cuối cùng, dù có bày mưu sắm kế giấu nhẹm mọi chuyện, Khải Phong vẫn biết Gia Băng còn sống. Điều này có nghĩa là, lại thêm một kì đà vượt hoang mạc đến ngáng đường cậu rồi. Đời cách mạng của cậu sao mà dài lê thê quá!

-Đồ khốn!_Thằng cháu mình vào hùa với bọn buôn người làm chuyện trái luân lí đạo người, cũng tốt, nhân cách của nó vốn tệ hại thế rồi, thêm nữa cũng chỉ làm chiến công của nó thêm hiển hách thôi, nhưng nó dám cả gan đem bán người của chú mình như một món đồ mà ko thèm xin phép, điều đó như một chuỗi calo phỉ nhổ vào thanh danh khó khăn lắm mới tạo dựng được của Khải Phong, khiến cậu ko thể nào nén cơn tức giận sục sôi xuống dạ dày được nữa.

Mạnh bạo vung tay xé gió, Khải Phong giáng một đấm tràn ngập thù mới nợ cũ vào khuôn mặt đẹp trai của Tử Thần, một công đôi việc hủy hoại luôn dung nhan đối thủ.

Bất ngờ lãnh trọn cú đấm từ trên trời rơi xuống, Tử Thần ko khỏi choáng váng, đất trời trong tầm mắt cậu bỗng nhiên chao đảo dữ dội như đứng trên biển rộng.

Ôm nỗi kinh ngạc quá đỗi, cùng sự buồn bực ko xua đuổi được, Tử Thần mất đà, thiếu điều ngã xuống mặt đá lạnh.

Sau khi mở đường máu cho mình, Khải Phong bước lẹ lên bục. Dưới hàng trăm hàng vạn ánh nhìn dò xét bủa vây, cậu đưa đôi mắt đen sâu rạo rực vui sướng trùm lên tấm thân nhỏ nhắn quen đối diện.

Ko phải là ảo giác, ko phải là giấc mơ. Người đứng trước mặt cậu ko ai khác là Tử Di. Chỉ có điều, cô nàng này, nãy giờ hồ như chưa thoát khỏi kinh ngạc, đôi mắt cô to tròn trố lên nhìn cậu ko chớp.

Cũng phải, trên đời, có mấy ai thấy chàng trai tuấn lãng ko tiếc mạng lao vào vòng nguy hiểm, xả thân cứu mình mà ko rưng rưng nước mắt cảm động, vui sướng đến nghẹn ngào cơ chứ, chẳng qua, cũng vì thẹn quá, ko biết xử sao cho phải nên thường tình, kẻ được cứu hay trơ cứng toàn thân, não bộ nhất thời ngưng hoạt động mà thôi. Tử Di cũng ko phải là người ngoại lệ.

Nghĩ vậy, Khải Phong dịu dàng bỏ qua cho phản ứng ngu ngốc nhưng được cái dễ thương của người kia, hai tay dang rộng gay gắt đưa cả cơ thể mảnh mai của Gia Băng ủ trọn vào lòng ngực vững chãi.

Cậu tình tứ đặt chiếc cằm nhọn nam tính dựa lên bờ vai gầy của ai kia,
nhẹ nhàng mà hít hà, nhẹ nhàng mà tham lam muốn lượm lặt thu hồi hết toàn bộ mùi hương toát ra từ cơ thể Gia Băng.

Đã lâu ko gặp, mùi hương trên người Gia Băng vẫn như vậy, ko có chút gì thay đổi. Mùi hương ngầy ngậy của sữa khơi gợi nhung nhớ hoà quyện cùng mùi rượu quyến rũ thoang thoảng từ từ len lỏi vào từng chiếc lông mũi của Khải Phong, ngay lập tức phong toả toàn bộ tâm trí vui sướng của cậu.

Nhớ! Cậu thực sự rất nhớ mùi hương luôn
có mãnh lực khuấy đảo cuộc sống của cậu này! Nhớ đến mức muốn
ngạt thở chết đi cho trái tim ngừng rên rỉ, đến mức muốn xử bắn bất cứ ai dám lảng vảng đem mùi hương khác làm lũng loạn thính giác thiếu thốn của cậu.

Ông trời may ra cũng có lương tâm, ko đem
cậu vứt bỏ xuống địa ngục mà còn mở thêm cánh cửa thiên đường cho cậu dung nạp.

Quá đột ngột vì cái ôm nồng nàn ngập đến bất ngờ, Gia Băng sau cú đơ người phủ phục đã dần lấy lại được ý thức. Cô như con chim hoàng yến bị nhốt trong chiếc lồng sắt, ra sức dãy dụa, cố thoát khỏi vòng tay trơ trẽn của ai đó, ánh mắt thấp thỏm lo lắng ko yên ko ngừng dè dặt tìm cớ liếc trộm khuôn mặt đen như ống khói của kẻ bên dưới, ai oán nhăn mặt méo miệng.

Rada dò tìm boom ngầm gửi tối hậu thư về gỏn lọn một chữ: “Dangerous” và ra sức thúc giục chủ thể thu dọn hành lí chẩu.

Thôi xong! Cô đã nói với ai rằng Lăng Tử Thần lúc giận…

…rất đẹp trai chưa nhỉ?

Mà phật nói, muốn ngắm trai đẹp thì tất nhiên, phải trả giá đắt trước đã.

-Xin lỗi! Tôi đến muộn!_Tăng thêm lực siết lên vòng tay nhằm chế ngự sự phản kháng yếu ớt của đối phương, Khải Phong trầm ấm
thì thầm bên vành tai đỏ lựng của Gia Băng những câu từ ngập tràn ngọt ngào khiến dòng tưởng tượng của cô
phụt tắt như ti vi mất điện, ánh mắt dịu xuống rất đỗi trìu mến.

Qua đây mới thấy, hạnh phúc của con người,
rất chi là tầm thường…

Luật trời rành rành định rằng, bất cứ cảnh tái ngộ cả cười cả khóc nào, luôn luôn ko thiếu đất diễn của những kẻ phá hoại, cũng giống như bức tranh trùng phùng hạnh phúc lúc trước của Gia Băng và Tử Thần, lần này cũng ko thiếu kẻ vô duyên
phá chuyện người. Và, kẻ có diễm phúc được phân loại vai dễ hốt
gạch và cà chua của khán giả nhất ko ai khác vẫn là Hàn lão gia tôn
nghiêm, cao quý lẫy lừng.

Bởi lẽ, đã đứng thu lu một bên chứng kiến
tất cả diễn biến sự việc từ rất lâu, song, Hàn lão gia cư nhiên bị ai đó cự tuyệt sự hiện diện, trực tiếp bị lơ đẹp trước mắt toàn thể bá quan văn võ, điều này có
thể nhịn khi ông quy cho rằng, Khải Phong là người khiếm thị.

Nhưng, dù dối lòng cách mấy đi nữa, sự thật bị lơ đẹp vẫn như chiếc bàn ủi ủi thẳng từ người đến
chân ông, khiến ông ko thể nào nhẫn nhịn được nữa. Đỉnh điểm nhất và cũng là giọt nước làm tràn li, thôi thúc ông ko thể đứng yên trơ mắt nhìn ngó chính là cái cử chỉ ôm eo hết sức thân mật đến lỗ mãn của thằng oắt trước mặt. Con gái của ông, ông chưa có cơ hội ôm nó một lần nào, vậy mà, hết tiểu tử họ Lăng rồi
đến thằng oắt miệng hôi mùi sữa trước mặt ko câu nệ thay nhau ôm, thế thì chẳng
khác gì trêu ngươi ông cả.

Điềm đạm một cách kì dị, Hàn lão gia thận trọng đặt bàn tay to khoẻ của mình lên bờ vai Khải Phong, ánh nhìn gay gắt với cường độ phát điện lên tới hàng nghìn tỉ W.

-Này nhóc, cất cái bàn tay bẩn thỉu của cậu đi!_Giọng Hàn lão gia trầm lạnh đến rợn người, đôi môi ôn nhu hết sức có thể khẽ nở cong một nụ cười ko rõ ý vị chất chứa bên trong.

Đương lúc đang hưởng thụ mùi vị của thiên đường thì bị bàn tay đầy mãnh lực của ai đó ngấm ngầm bóp chặt cánh vai đến tê dại, Khải Phong hơi giật mình nhưng rất nhanh sau đó lấy lại bình tĩnh, khuôn mặt vui sướng rạng rỡ bỗng chốc vỡ vụn thành từng mảng rơi rớt
xuống mặt đất, thay vào đó là một lớp mặt nạ mới toanh chất chứa vô vàn tức giận và phẫn nộ, khoé môi ********* nở thêm một nụ cười khinh bỉ tà dị.

-Bẩn thỉu? Ai mới là kẻ bẩn thỉu hơn đây?

Khẽ lẩm bẩm với chính mình, Khải Phong cay đắng đặt mắt lên khuôn mặt bất mãn của
Gia Băng, lặng người khó hiểu nhìn cô một hồi.

Rõ ràng, cậu đến đây để cứu cô, vậy mà, biểu tình trên khuôn mặt như vậy là sao?

Bộ thật sự muốn bị bán sang Trung Quốc mới chịu sáng mắt ra ư?

-Tôi nói cậu, thả con bé ra!_Hàn lão gia nhẫn nhịn hảo tâm nhắc lại thêm lần nữa, hơi lạnh ngút ngàn như hàn khí từ Bắc Cực truyền đến tỏa ra.

-Thả? Được thôi!_Bắn ánh mắt tức tối lên kẻ ko đáng được chú ý kia, Khải Phong nhún vai, nhẹ nhàng quyến luyến buông lỏng vòng tay, đưa Gia Băng như con rối nóng bừng sang một bên, khóe môi ko dứt nụ cười trêu ngươi ấy.

-Đúng là tên buôn người ko biết lí lẽ.

Mở miệng đánh giá lần cuối, Khải Phong, trong
chớp mắt tựa hồ chỉ được bao trọn trong 1 giây ngắn ngủi, nắm tay của cậu ban nãy “hôn” má Tử Thần nồng nhiệt ko ngần ngại lập lại chiến tích cũ, bách phát bách trúng nhằm làn da trơn tru mềm mượt của đối phương mà nện thêm phát, thư giãn gân cốt khiến Hàn lão gia nhất
thời mất cảnh giác lĩnh trọn, cả người loạng choạng lùi về phía sau.

Cú va chạm mạnh đến nỗi, xương mu bàn tay Khải Phong bỗng nhói đau và sảng khoái hơn, một vệt máu từ khoé môi kẻ lãnh đòn từ từ ứa ra, đặc sệt.

Bần thần, kinh hoàng trước cảnh tượng ngàn năm có 1, Gia Băng thất kinh vùng người ra khỏi kẻ kia, chạy ngay về phía cha mình, đưa đôi tay hơi sưng đỏ dìu đỡ tấm thân nhất thời mất trọng tâm của ông, miệng ko ngừng thất thanh trong cơn hốt hoảng:

-Cha! Cha! Cha ko sao chứ?

Cả đại sảnh như bị hoá đá, rơi vào mịt mùng, căng thẳng đến ảo não. Tiếng thở nhè nhè, chậm rãi, cẩn trọng phát ra càng làm sự việc chấn động kia thêm phần nghiêm trọng.

Có 2 loại người có thể đánh Hàn lão gia, loại thứ nhất là loại chán sống, loại thứ hai là loại bệnh hoạn.

Siêu bão Lâm Khải Phong chắc bao gồm hai lí do trên.

-Cha, ko phải cha bị đánh đến loạn rồi chứ?_Thấy ông bố bị đánh một phát mà thần thái vẫn thản nhiên, đã thế còn nở nụ cười hết sức lạnh lẽo chĩa thẳng về đối phương, Gia Băng ko khỏi lo lắng hỏi han, ánh nhìn bắn lên tia sợ hãi.

-Cha? Cậu vừa gọi ông ta là cha?_Thẫn thờ nhìn Gia Băng nhăn mặt hỏi han kẻ kia, Khải Phong ngây ngốc chỉ tay loạn xạ về phía Hàn lão gia hỏi, nhất thời cùng đám đông hoá đá khi nhận được đôi mắt trừng trừng và tiếng nói phẫn nộ toát ra từ khuôn môi thân thuộc.

-Chứ ko phải ông ta là kẻ buôn người à?_Ko thể tin vào những gì mình nhận được, Khải Phong lẩm bẩm như nói với bản thân mình, cố chấp hỏi tiếp.

-Cậu làm loạn đủ rồi đó!_Nhanh chóng thoát khỏi cơn chấn động, Tử Thần mang theo hàn khí chết chóc của một ma vương thực thụ bước lên bục đại sảnh góp vui, đôi mắt đen sâu tựa vực thẳm ko có đáy vững chắc khoá chặt lên lớp má hồng nhạt ấm nóng của Gia Băng, y hệt dòng nước xoát, đẹp đẽ rực rỡ nhưng tội ác. Cậu đưa tay đặt lên bả vai Khải Phong, trầm giọng.

-…_Khải Phong thót người đưa mắt gián lên người thằng cháu ruột dò xét.

Rời bàn tay thông cảm một cách khinh miệt khỏi vai Khải Phong, Tử Thần thả lỏng người, bước thêm vài bước đến trước mặt Hàn lão gia, kính cẩn cúi đầu.

-Cha, thực sự con rất lấy làm tiếc, cậu ruột của con đã có những hành động lỗ mãn với cha, mong cha nể tình con và tình thông gia hai bên bỏ qua cho. Thành thật xin lỗi cha!

Lời trần tình của Tử Thần như mật ngọt nhẹ nhàng rót vào tai hết thảy những kẻ có mặt trong đại sảnh, đặc biệt hơn, hai từ được cậu chàng lưu tâm nhấn mạnh “cha”, “thông gia” mồn một như có vảy bám víu vào trí óc người, khiến họ ko khỏi ngứa miệng lên tiếng xì xào, bàn tán.

Kết hợp với lời thông báo để lửng của Hàn lão gia và những từ ngữ đáng lưu ý nêu trên, ko ai ngu ngốc đến mức ko nhận ra, anh con rể của Hàn Gia là ai.

Xong xuôi phần phân trần với cha vợ, Tử Thần cũng ko quên bãng đi sự có mặt của đám bá quan văn võ, cũng chính là dư luận có lợi nhất cho mình lúc này. Cậu xoay người, nở nụ cười xã giao hết sức lãnh đạm, cúi nhẹ đầu tỏ rõ thành ý:

-Thực xin lỗi đã làm khuấy đọng tâm trí của mọi người, mong mọi người bỏ qua chuyện này cho cháu.

Trước thái độ thành khẩn kia, có ai lại ko động lòng cơ chứ. Mọi người đồng loạt xua tay làm ra vẻ ko có gì, tiếng đồn Hàn gia có cậu con rể báu được nước bay xa bay cao từ khuôn miệng này đến khuôn miệng khác và hoạt động tình báo nhiệt tình của đám kí giả.

Chiêu này, quả rất đang khen!!!

Buổi đại tiệc cứ thế diễn ra theo đúng kế hoạch đã định dù có một chút trục trặc trước thái độ ko mấy hợp tác của những vị khách ko mời.

Gia Băng giờ trở thành hôn thê của cháu mình, cũng là họ hàng của kẻ thù. Những bí mật này hé lộ quá sớm làm Khải Phong chỉ ngồi thu lu một góc ở đại sảnh, ôm đầu u uất ngẫm ngợi. Ánh mắt bất mãn ko phục cứ nhắm đến ai đó mà truyền nhiệt…

 

Đọc tiếp

Các tập/chương/hồi khác của Thừa nhận đi, cậu yêu tôi phải không ?

Mục lục truyện

Nếu thấy trang web hữu ích với bạn, hãy click Like ủng hộ chúng tôi !