Truyện kiếm hiệp
 

Thừa nhận đi, cậu yêu tôi phải không ? (chương 77)

Lượt xem chương này: 1949

Chương 77: “Thủ đoạn” quá hoàn hảo

Sâu hơn biển…

Sầu hơn biển mà…

6 tinh linh hiền lành, chất phác, trong trắng, thuần khiết chỉ biết chảy nước dãi mơ huyền mộng ảo trong giây phút kinh não động thân kia đã thông trí mát gan vác va li bay tán loạn ra khỏi chủ thể, oành tạc 4 phương tám hướng hướng, co ro run rẩy dưới góc cây ngọn cỏ xung quanh nhà thờ. Sau vài phút giác ngộ được hành động hèn nhát của bản thân, chúng thần giao cách cảm, tinh linh này phone cho tinh linh kia bàn kế sách đối ứng. Rồi, tựa những nghĩa sĩ lâm trận vài bước đã trúng đạn, chúng đồng loạt thoắt biến thoắt hóa ngẩng mặt lên, cùng với tiếng răng rắc của xương cốt mà oán hận nhìn bầu trời chói chang phía trên, miệng ko ngừng thét lớn đến khản như bầy sói đêm khuya heo
hoắt, trăng thanh gió mát hú gọi bạn tình tâm sự.

Chúng bất bình dậm chân đòi rửa nhục lấy lại công bằng cùng tự tôn của bản thân, chúng phẫn nộ xúi giục lí trí chủ thể quyết nợ tinh thần phải trả bằng máu, người ko vì mình trời tru đất diệt, nhanh chóng bóp cổ ra cước đá chết kẻ thù kia đi.

Nụ hôn xương máu suốt 6 năm chúng xả hồn bảo vệ, nụ hôn thuần khiết suốt 6 năm chúng tích cực mộng tưởng.

Ấy vậy mà…có kẻ dám to gan đạp đổ công sức mồ hôi của chúng. Bảo chúng ko giận thì sao chúng sinh tồn được đến bây giờ.

Ko phải chúng cổ hủ, già nua, lạc hậu, thề sống thề chết bảo vệ sự trong trắng cho đôi môi cận thiếu nữ của chủ thể mình nên giận. Điều chúng giận chính là vì nụ hôn đầu lóng ngóng khờ dại này thực tẻ nhạt, quá tầm thường, và ko có xí gì gọi là lãng mạn hay romantic cả.

Cái động tác dễ hiểu lầm này mà gọi là hôn sao? Đúng là lừa đảo! Đúng là lừa đạo thị hiếu dân chúng!

Thường thì, theo kinh nghiệm mở căng mắt từ 6h tối đến 1h sáng cùng chủ thể xem phim, hôn mà ko có ôm nhau cuộn lưỡi thắm thiết, ko có thở hốc hồng hộc, ko có đẩy nhau lên nệm nằm cho đỡ mỏi lưng thì ít nhất cũng phải như người ta, pháo hoa nổ trên đầu lùm bùm, mắt nhắm say sưa mà cắn nhau chứ! Đằng này… Pháo hoa cũng ko có thấy bóng thấy dáng mà chủ thể cứ mở to mắt cứng đờ trừng trừng nhìn người như bị trúng thuốc độc chết ko kịp há miệng ấy. Xét trên phương diện nghệ thuật thẩm mĩ, cái hôn lừa đảo này là nổi ô nhục của những cái hôn bất hủ trên thế giới, ngoài môi chạm môi, da tiếp xúc da, ngoài biểu bì đụng biểu bì, vi khuẩn chọi mặt vi khuẩn
thì chẳng có gì cả, tầm thường y như ăn một quả ổi chính mà thấy troi ngo ngoe bên trong vậy. Thậm chí, tệ hại thảm bại hơn, thời khắc kinh thiên động địa kia chỉ vẻn vẹn trong 3 giây đồng hồ, ko hơn ko kém rồi tắt phựt. Nhưng xét về ảnh hưởng thì có phần nhỉnh hơn người lớn nhiều, đám diễn viên quần chúng xung quanh cùng nữ chính-ko tình nguyện- đều đứt giây thần kinh phản ứng, đóng băng từ trên xuống dưới. Đây quả là biện pháp hữu hiệu giúp con người giảm tuổi thọ, cân bằng dân số nhanh nhất mà các nhà khoa học cần mua lại bản quyền đấy.

Bị công kích đột ngột như vậy, đần người mê mẩn là chuyện khó tránh, Gia Băng tạm thương tình bỏ qua. Song, vì thế mà đỏ mặt thẹn thùng, tim đập loạn xị ngầu đồng thời cười mỉm vui sướng thì Gia Băng ko thể chấp nhận nổi. Cô đúng là thần kinh lắm nên lúc đó mới cười mà.

Mất nụ hôn đầu, coi như đầu tư lỗ vốn, bố thí cho ăn mày đi, ko đáng giận vì ko phải mỗi mình cô thiệt hại. Cái lí do nồng cốt khiến Gia Băng hiện tại muốn tát gãy răng mình trong quá khứ, cái lí do khiến cô bị trầm cảm, sốc não, mạch máu căng thẳng dồn lên não, người vôi hoá, xơ cứng, hoá thạch cuối cùng phong hóa một trận còn cát và bụi vẫn nằm ở phía sau cơ, cách đám cưới thơ dại này chừng 2 tiếng ăn tiệc cưới bằng oshi…

-Đây, ấn dấu vân tay của cậu lên đây_Chọc chọc 2 ngón giữa lên khoảng trống trắng tinh hạn hẹp bên phải phía dưới cùng của một tờ giấy gì đó, Cục băng lạnh đưa ngón mạ vào tấm xốp mực đỏ rồi ấn mạnh lên vùng trống hạn hẹp ngay cạnh như để làm mẫu cho người nào đó mặt mũi vẫn mịt mờ sương khói.

-Đây…ko phải giấy đăng kí kết hôn sao? Sao cậu có nó?_Láng máng dịch được vài từ trên hàng chữ to tướng đỏ thẫm rất bắt mắt của tờ giấy khả nghi, Gia Băng ngây thơ tròn mắt kinh ngạc, khoé miệng nhỏ nhắn ko ngừng thốt lên thanh âm hơn nửa phần kính nể. Cái giấy đăng kí kết hôn này, dù thừa cả đống chất cao như núi, mấy ông ở ủy ban nhân dân xã vẫn thà đem ra làm mồi lửa còn hơn đem phát cho bà con, bán giấy lấy tiền đấy nhé!

“Lúc còn nhỏ thế này mà đã cướp được giấy đăng kí dễ như thế, quả trình độ của Cục băng lạnh ko tồi, rất thần thông quảng đại. Đúng là super man! Siên nhân Gao! Iron man!” Gia Băng lúc ấy đã trầm trồ nghĩ như vậy. Thật quá ngây thơ!

-Bác tôi làm ở uy ban nhân dân thành phố, loại giấy này đâu đâu cũng có, ko cần phải nhìn tôi hâm mộ như thế!_Thản nhiên khoe khoang dòng dõi con ông cháu cha của mình, Cục băng lạnh nhíu mày khó chịu nhìn Gia Băng, thúc giục với giọng khá nóng lòng như thể để lâu thêm nữa, tờ giấy trước mặt sẽ tay mất ấy_Còn ko mau làm theo những gì tôi làm.

Ngây người nhìn tờ giấy đặt trên bàn học của Cục băng lạnh, Gia Băng trộm nhìn khuôn mặt nghiêm túc thái quá của người đối diện mà ko khỏi ko giác ngộ được tính nghiêm trọng của sự việc. Cô đắn đo, cân nhắc một hồi ko nhịn được mà nhăn mặt hỏi.

-Sao tớ phải ấn dấu vân tay ở đây chứ?

-Vậy cậu nghĩ, sau khi cưới, các cặp vợ chồng thường làm gì?_Cục băng lạnh khoanh tay đặt trước ngực ra vẻ khinh thường, nâng cao giọng lên 1 bậc, nếu Gia Băng chú tâm quan sát hơn sẽ thấy nửa mặt trên của cậu ta thoáng đen đi.

-Thì hưởng tuần trăng mật vận động thân thể, sau đó nôn oẹ liên miên đóng đô ở World Cup, 9 tháng 10 ngày sau thêm một người nữa sát nhập vào dân số thế giới_Mặc dù rất mơ hồ và ko hiểu lắm ngụ ý của người kia, Gia Băng với kinh nghiệm xem phim tâm lí xã hội đầy mình uyên bác đáp lại.

-Chậc, cậu có thể nghĩ sâu xa vậy, rất tốt, sau này chúng ta sẽ tính đến chuyện đó_Đang lúc sờ cằm tỏ vẻ suy xét, Cục băng lạnh thay đổi thái độ nhanh như cởi quần, bàn tay nhỏ còn lại đập mạnh lên mặt bàn khí thế, tuôn ra một tràng dữ dội như Hitle giáo huấn cấp dưới_Còn giờ, khôn hồn thì ấn dấu tay vào đây cho tôi. Mà cậu nên về học lại tiểu học đi, kiến thức căn bản, đơn giản như vậy cũng ko trả lời đúng là sao hả? Sau khi cưới là đăng kí giấy kết hôn đó, biết chưa?

-Ồ!_Tỏ vẻ kinh ngạc như dân đen giác ngộ lí tưởng cách mạng, Gia Băng đưa ánh mắt long lanh ái mộ bắn đến khuôn mặt chói loà đầy hào quang của Cục băng lạnh, thầm bái phục sự hiểu rộng biết nhiều, tri thức miên mang như nước sông Vonga mà nghĩ bản thân mình còn ếch ngồi đáy giếng quá, phải tích cực tìm tòi học hỏi nhiều hơn nữa, cùng lắm là về nhà hỏi mẹ, lên Google “sợt” hay khảo nghiệm thực tế từ hai đấng sinh thành, ko gì là ko thể cả, có chí ắt thành công. Có kiên nhẫn ắt làm nên nghiệp lớn.

Nắm tay chắc nịch như lòng quyết tâm sục sôi, Gia Băng bỗng đột nhiên nghệch mặt ra, chút sau lại đưa bộ mặt khó hiểu hỏi rất chi là ngây thơ vô tội nhìn Cục băng lạnh trần tình_Nhưng Jun, tớ chưa học qua tiểu học, sao học lại được.

Có lẽ, trong đoạn hội thoại này, đây là lần đầu tiên và cuối cùng Gia Băng tự hào làm cho Cục băng lạnh cứng họng, vì bởi lẽ, kể từ giây phút ấy về sau, Gia Băng 6 tuổi đã bị sự ngây thơ, trong sáng tiêu đốt hết chất xám lẫn IQ mất rồi.

-Thôi, kí đi!_Cục băng lạnh sau một hồi im lặng mặc niệm mới lấy lại được khí thế ban đầu, cậu quyết định ko nhân nhượng nữa, đưa tay nắm lấy tay Gia Băng, đè đầu cưỡi cổ bắt cô ấn vào xốp mực đỏ bằng được.

-Nhưng…tớ và cậu mới 6 tuổi, sao ấn dấu được_Gia Băng dùng sức giằng tay mình, trước khi làm gì cũng thận trọng phát huy tinh thần con dân Việt Nam, rất tích cực làm theo lời Bác Hồ dạy, ko biết thì hỏi, ko hỏi thì im lặng, im lặng thì làm thin.

Trừng mắt liếc xéo Gia Băng một cái đầy tức giận, Cục băng lạnh khoé môi ko khỏi giật giật vài cái, nhưng giọng nói rất trầm ổn, ngữ điệu vẫn rất bình thường, có điều hơi phảng phất gió lạnh nhè nhẹ

-Junizu, tôi hỏi cậu, cậu đã đọc Kiếp ma thây (đây là tp do tg chế, nội dung nghe tên chắc ai cũng biết rồi) chưa?

-À!_Hơi hét lên một tiếng, Gia Băng đập tay cái bốp, nếu có con muỗi nào đó lảng vảng quanh đó, chắc nó đã bét thây trong lòng bàn tay tà đạo của ai kia rồi. Nét mặt Gia Băng bấy giờ hồng lên rạng rỡ rất hớn hở khi nghe thấy cái tựa đề quen thuộc đâm sầm vào màng nhĩ_Đó là cái quyển nói về số phận của những linh hồn ở địa phủ khi chết phải ko? Nhờ ngày nào cũng ngắm cậu đến phát chán nên tớ đâm ra nghiền nó giải sầu những mấy chục lần, ko biết mới lạ.

-Rất tốt!_Cục băng lạnh hơi xa xầm mặt mũi rồi tiếp lời_Hỏi cậu, linh hồn sống ở đó bao nhiêu năm thì đầu thai?

-Sau 20 năm lượn lờ chốn âm phủ ăn vàng mã nhân gian gửi bưu điện phóng về, các oan hồn bị búa gõ vào đầu sao bay đầy trời, chim hót ù tai thì bị giận vào các bào thai và siêu thoát!_Ko cần suy nghĩ, Gia Băng vênh mặt ngửa cổ tự tin đáp, sau đó còn ngây ngô làm âm thanh phụ hoạ giống như trên các liveshow truyền hình_King kong!, bingo! Bingo! Junizu, bạn đã đoán đúng, phần thưởng của bạn là một toà biệt thự khổng lồ ở anh, hohoho

Quyết tâm ko phát bực lên đạp bàn bóp cổ thủ tiêu tràng cười khả ố ô nhiễm âm thanh hạng nặng kia khi kế hoạch còn dang dở, cách mạng còn chưa thành công Cục băng lạnh lấy đại cục làm trọng, lùi một bước tiến hai bước, cố gắng trái lương tâm, trái cảm xúc bản thân đều đều giọng.

-Thế cậu thử lấy 20 năm linh hồn cậu vật vờ dưới âm phủ cộng với 6 năm qua xem cậu tổng cộng đã sống được mấy năm.

Gật đầu thuận ý, Gia Băng ngoan ngoãn xoè 10 ngón tay nhỏ nhắn, mắt dán vào chúng đếm đếm nhẩm nhẩm tính toán làm cho ai kia ko ngừng hoảng hồn trố mắt đến lòi nhìn mà than oán cho tương lai mình sắp xếp chu toàn bị thảm thương nứt, nứt rộng rồi đổ sụp trước mắt. Xem ra ko thể nhìn cái mặt khôn khôn mà đánh giá bên trong hơn người được. Trên đời muốn kiếm người bên ngoài khảm nạm ngọc châu, bên trong chất đầy đá quý như cậu đúng là khó hơn ngồi bong bóng lên trời. Thôi được rồi, chỉ cần người kia ở bên cậu thì dù tâm thần phân liệt cũng biến thành người bình thường ngay thôi.

-26_Gia Băng sau một hồi chật vật tính toán đến nỗi mồ hôi mẹ mồ hôi con thi nhau túa như nước liền ngập ngừng nhỏ giọng đưa ra đáp án. Theo kinh nghiệm cô thu thập, nhỏ giọng trả lời là cách dễ nhất để che đậy cái ngu ngơ, khờ dại của bản thân nếu lỡ miệng tự hạ nhục IQ.

-Đấy, chúng ta đã 26 tuổi rồi, ko phải ít, so với số tuổi quy định của nhà nước bảo thủ, cổ hủ như mấy nước ở Đông Nam Á thì hoàn toàn phù hợp có thể đăng kí giấy kết hôn. Giờ thì đừng thắc mặc nữa mà ấn dấu vân tay ngay đi.

-Ukm, đúng ha!_Gật lên gật xuống như gà mổ thóc, Gia Băng sáng dạ nhoẻn miệng cười tươi rói rồi từ từ đưa đầu ngón mạ bậm thịt đỏ thói xuống tờ giấy đăng kí. Song, ngay khi làn da nhuốm đỏ của cô gần chạm mặt giấy thì cô dừng lại, ánh mắt ngơ ngác ném về phía ai kia thêm lần nữa khiến nụ cười hắc ám nhẹ cong trên môi người đó biến dạng thành đường chỉ thẳng tắp_Ở, đây họ bảo hai bên nam nữ phải tự nguyện nè!

Thêm lần nữa lòng dụ dỗ lòng phải nhẫn, thêm lần nữa tự bản thân kìm nén cơn giận sắp bùng phát trong cơ thể, Cục băng lạnh khó khăn ôn tồn giảng giải

-Đừng nói với tôi rằng cậu ko tự nguyện nhé! Ngay từ đầu, cậu đồng ý cưới tôi đấy, nếu ko có tôi thì cậu ế chổng mông rồi. Ko lo cảm ơn mà ấn dấu còn bày đặt bắt bẻ, cậu muốn tôi bịt miệng cậu lại mới chịu nghe lời hả?…_Hình như, sức kiềm chế của ai đó đã bị acid ăn mòn, khí bay tứ tung thì phải.

-Mình biết mà, mình biết, mình ấn dấu ngay đây!_Hơi phát hoảng trước thái độ của người kia, Gia Băng nhu nhược cúi đầu cặm cụi ấn dấu vân tay. Sau đó, còn rất trịnh trọng nâng giấy đăng kí, hai tay dâng về phía Cục băng lạnh như thái giám dâng sớ.

Nghĩ đến bộ dạng cây ngay chết đứng của mình lúc ấy, Gia Băng ko khỏi ôm mặt đau lòng than thân trách phận sao hồi ấy, cô ngây thơ, cô khờ dại có một ko hai như thế, bị người ta lừa đến thế mà tối đến vẫn ko chịu tỉnh ngộ, ngu si đọc chỉ số id công dân nhi đồng USA cho người ta chép vào giấy đăng kí, ngu ngốc.

Mà đế quốc tư bản lúc ấy cũng lạ, nhận thấy dân số mình già hoá trầm trọng đến mức phụ nữ 40 tuổi vẫn được xem là thiếu nữ xuân xanh thì ngay lập tức ráo riết đua nhau cải cách luật hôn nhân. Hạ tuổi đăng kí kết hôn nam nữ xuống còn 5, 6 tuổi đồng thời tăng tuổi đăng kí giấy kết hôn của gay và less lên tới 60 tuổi, khiến dân tình giới tính thứ 3 hoang mang đòi ném lựu đạn thủ tiêu tổng thống. Đến nay, con số thay đổi tổng thống tăng lên chóng mặt, làm bao ứng cử viên sáng giá cuốn gói về quê ở ẩn. 5, 6 tuổi đã có thể đăng kí giấy kết hôn đồng nghĩa lúc âý, tờ giấy mà Gia Băng ấn dấu vân tay hoàn toàn có hiệu lực với anh em đế quốc chủ nghĩa,
tức theo lí, Gia Băng và Tử Thần là vợ chồng hợp pháp với hầu hết các nước trên thế giới trừ khu vực Đông Nam Á.

Nào ai có thể ngờ, sau 10 năm dài xa cách và gần như siêu thoát khỏi trần tục, tờ giấy đăng kí kết hôn mang âm hưởng điên rồ, ngây thơ một thời trẻ dại, dễ bị lừa phỉnh của Gia Băng lại đủng đỉnh uốn mông quay trở về lấy dao xiết cổ cô chứ. Và ko những thế, nó còn lai giống thêm một đống con cháu chút chít, âm mưu để chúng thượng toạ trên bàn tay run rẩy có, thô ráp có, mềm mại có của toàn thể 5 người đang ngồi thù lù trước mặt cô. Thế này thì, dù cô có đánh đòn phủ đầu, tung hoả mù, dùng calo, vi khuẩn, kí sinh trùng làm ám khí từ miệng phóng ra bào chữa, ngụy biện cũng ko thể khiến ai gật đầu tin tưởng lời cô được nữa. Thật đáng hổ thẹn, cái tên mà
cô si mê một thời giờ lại hạ thủ vô tình, đem cô ra làm lá chắn chóng mũi giáo quân địch. Cao tay, rất cao tay! Ko hổ cô hao tâm khổ tứ để mắt đến.

Thả phắt tờ giấy xuống đất, ngấm ngầm lấy gót dày mà chà, mà đạp mà giận cá chém thớt mà xả đống hận, mà báo đống thù, Gia Băng mím chặt đôi môi tai tái, ánh mắt thấp thỏm phủ lên người 2 đấng sinh thành đại ca trước mặt, lòng dấy lên muôn nỗi lo lắng triền miên về an nguy long thể của mình.

Cô nhất định sẽ bị cha lột da xẻo thịt, sẽ bị mẹ lấy roi quất tới tấp vào mông dạy dỗ cho xem. Nhất định thế! Ai chứ hai người này vì danh dự gia tộc, họ ko màng máu mủ ruột rà đâu, từ khi cô sinh ra vốn đã rõ rồi. Nhưng bố mẹ à, có xử thì xử con bé 6 tuổi ngu xuẩn ấy, đừng xử oan người tốt, con vô can, con trong sạch, con ko có làm gì hết.

Nước mắt ngắn nước mắt dài ảo não đẩy di chúc cho đám tinh linh nhàn rỗi thêm mắm đổ muối, Gia Băng đưa tròng mắt ngân ngấn nước giả bộ vô tội nhìn Hàn phu nhân tao nhã ngồi trên bàn ăn, sau một hồi liếc mắt ngọc đưa tình với mảnh giấy còn ấm thẳng phau kia thì từ tốn hạ nó xuống, đặt ngay ngắn trên mặt bàn, những ngón tay thon dài nhẹ nhàng tiếp xúc đôi đũi bạc lấp lánh…

Thấy động, Gia Băng giật mình nhìn chằm chằm vào từng nhất cử nhất động của đôi đũa, cả người đồng loạt đặt chế độ phòng bị. Đôi đũa đó mà dùng làm ám khí, thể nào cô cũng vào viện kiểm tra thần kinh vì hoảng loạn cho xem. Vừa mường tượng cảnh mình 3 đầu 6 tay tránh đạn mẹ phóng tới trong tư thế quan âm nghìn mắt nghìn tay mà Gia Băng ko khỏi rùng mình run rẩy. Nhưng, ngoài dự đoán của cô, mẹ cô chỉ cầm đũa gắp miếng thịt gà nước thơm phức trên đĩa rồi ngon lành ngũ mã phanh thây nó, khoái trá cho vào miệng, như thể, chẳng có việc gì xảy ra, như thể, cái tờ giấy bỉ ổi kia chẳng khác gì ngoài tờ rơi tuyển dụng ca sĩ bay lả tả trên đường.

Mẹ cô ko giận? Ko thể nào! Kinh ngạc quá đỗi trước kết quả ngoài dự đoán, mắt Gia Băng loé lên những tia hi vọng: mẹ, con có thể nghĩ mẹ về phe con, tin tưởng con được ko?

Thầm tát mình vài tát cho tỉnh ngộ, Gia Băng dặn lòng ko được mất cảnh giác, hành động của mẹ cô cũng giống như hành động của mấy tên cai ngục xưa mà thôi, trước khi chém phựt đầu tử tù, phải cho nó ăn no hưởng thụ lần cuối, cô bất quá cũng là tên tử tù đáng thương ấy.

Biết rõ ko thể nương thân vào mẹ, Gia Băng sợ hãi chuyển hướng nhìn về phía cha cô, e dè bới móc, mổ sẻ biểu hiện rất mực bình thường của ông. Mà cũng quái, người luôn tiên phong làm người khai màn cho những cuộc cãi vã vô đề nhà cô như ông, trước cái tin động trời này vẫn lịch lãm tự do tự tại thản nhiên nhấp ngụm rượu vang, ko nói ko rằng ăn món tráng miệng. Điều này, khiến lòng Gia Băng dấy lên lo lắng. Thà cha mẹ cô nổi điên xử cô, để cô chết cho nhanh còn hơn là im lặng để cô chờ chết thế này, bứt rứt khó chịu ko nổi.

Trái ngược với biểu hiện dù lựu đạn có ném trước mặt cũng ko thèm để ý của ông bà Hàn Gia, Lăng lão gia run rẩy mặt cắt ko còn giọt máu, phẫn nộ trừng lửa nhìn Tử Thần; còn Tử Ân, anh rất bình tĩnh xem xong tờ giấy rồi nhìn Gia Băng, ánh mắt hoà nhã nhưng thấm đấm sự chất vấn lẫn thất vọng.

Mà Gia Băng thì vốn là người rất nhạy cảm, cô có thể làm tổn thương bất cứ ai, nhưng tuyệt đối ko muốn làm tổn thương mấy anh chàng đẹp trai. Thế nên, cô mở miệng phân trần:

-Cái này…

-Như mọi người đã thấy, con và Gia Băng là vợ chồng_Đưa tay bịt miệng kẻ sẽ phá hỏng tương lai của mình, Tử Thần thực hiện mĩ nam kế, thâu tóm sự phản kháng của Gia Băng bằng cách dồn cô vào lòng ngực mình, khiến cô đỏ mắt cứng người chết cháy_

Theo luật pháp hiện nay, các nước tư bản đều đã công nhận giấy đăng kí này hợp lệ. Tuy Hàn Quốc và các nước Đông Nam Á vẫn chưa công nhận nhưng chỉ cần 2 năm nữa, chúng con có thể đường hoàng trở thành vợ chồng được cả thế giới công nhận.

-Lăng Tử Thần…_Lăng lão gia kinh người nghiến răng trèo trẹo liếc xéo con trai mình. Vì giúp nó ko dây dưa với Gia Tộc sùng cồ này, ông đã hao mòm nhiều đêm để bày mưu tính kế, vậy mà…

-Còn nữa, đây là hợp đồng nô lệ của Gia Băng, theo lệ, con hiện tại là chủ nhân của cậu ấy, cậu ấy là người của con_Tử Thần sau màn giấy đăng kí kết hôn liền tiến tiếp màn hợp đồng nô lệ, khiến Gia Băng được dịp xét nát ảo mộng quay về thực tại. Cô hung bạo rựt lấy một tờ giấy trên tay Tử Thần, căng mắt nhìn cho kĩ. Và khi hình ảnh dấu vân tay đỏ thói của cô đập vào 2 tròng mắt, cô mắt tỏ rõ sự kinh ngạc của mình.

Rõ ràng, cô đâu có kí hợp đồng nô lệ gì gì đó với Lăng Tử Thần đâu, cái tờ giấy trâng tráo này, từ đâu mà có?

Thất thần chiếu tướng lên nụ cười ranh ma xảo quyệt, cáo già hồ li của Tử Thần, Gia Băng sống lưng lạnh toát, mồ hôi rệu ra như mỡ chảy. Rađa cảnh báo nguy hiểm trong cô, vừa kêu lên thì phải.

Quả nhiên dự cảm cô ko sai.

-Tự do, sự sống, hiện tại, tương lai của Hàn Gia Băng nằm trong tay Lăng Tử Thần con. Con chưa phê duyệt, mong mọi người biết lí lẽ điều tiết hành động_Đấy, đấy, cậu ta nói thế!

 

Đọc tiếp

Các tập/chương/hồi khác của Thừa nhận đi, cậu yêu tôi phải không ?

Mục lục truyện

Nếu thấy trang web hữu ích với bạn, hãy click Like ủng hộ chúng tôi !