Truyện kiếm hiệp
 

Thừa nhận đi, cậu yêu tôi phải không ? (chương 8)

Lượt xem chương này: 2202

Chương 8: Sức mạnh có hạn, thủ đoạn vô biên

Thứ 7, lại một ngày mới với bao hứa hẹn bắt đầu. Hôm nay, tôi sẽ được nếm thử cái cảm giác ngồi gác chân lên bàn, người dựa vào thành ghế sofa mà đếm từ bọc tiền mới cứng thơm phưng phức. Mới mường tượng thôi mà cũng ko kìm lòng nổi chảy nước dãi. Âu đó cũng là cái giá thích đáng cho một đêm thức trắng ngồi mòn ghế rửa ảnh của tôi, cũng an ủi được phần nào.

Dẹp cơn buồn ngủ đang len lói trong từng thở thịt, tôi lồm cồm bò dậy khỏi tổ ấm thân yêu, phi thẳng đến phòng tắm làm vệ sinh cá nhân trước khi đồng hồ điểm 5 giờ sáng. Với thói quen vô tư ko biết gì của mình, tôi sẵn sàng cho những người đến sau chiêm ngưỡng khuôn mặt thảm họa với bộ tóc rồi mù của mình cùng vùng miệng đầy bọt kem đánh răng trắng xóa, ngầm bảo “chỗ này có người rồi, đi chỗ khác cho”. Mấy lần đầu xem ra hiệu quả thấy rõ những càng về sau lại càng giảm và cuối cùng trắng tay, đến một chỗ rửa mặt cũng bị giặc ngoại xâm chiếm đống. Tất cả chỉ tại Hạ Kì Thiên mà ra, sau khi thấy tôi trong bộ dạng cảnh báo đó, anh ta ko những ko quay ngựa rút êm mà còn dám trương bộ mặt trơ trẽn của mấy tên yêu râu xanh chuyên đi dụ dỗ con gái nhà lành, tiến sát vào thành tôi trấn thủ, nói lời ngon tiếng ngọt:

-Di Di muội muội, hay hai ta cùng nhau đánh răng em nhé, vừa vui lại vừa có thêm cơ hội thặt chặt tình cảm, lỡ một ngày nào đó em có nhu cầu tiến xa với anh hơn thì sao. Ngại ngùng sẽ làm em mất đi cơ hội được ở bên người con trai lịch lãm tuyệt vời như anh đấy.

Tất nhiên tôi ko thể nói được gì, chỉ biết dồn hết sức mạnh đạp vào cái chân yêu quý của anh ta, cho anh ta một vé trở về thời trần truồng nhảy lò cò với chúng bạn. Vì nể Kì Như nên tôi mới hạ thủ lưu tình đó, chứ như mấy tên khác thử xem, chỉ còn nước vào bệnh viện húp cháo trắng thôi. Nói thì nói thế nhưng cuối cùng tôi vẫn bị đuổi đi thẳng cổ qua trận giao chiến ko gươm giáo với Lăng Tử Thần

-Cậu cứ làm việc của mình, đừng để ý đến tôi là được_Lăng Tử Thần nhìn tôi đang trợn mắt nhô gai lên như nhím nhìn thấy kẻ thù, hắn liền lẳng lặng nói một câu rồi ko ai bảo hồn nhiên với cây cỏ đi vào trong Washington City, quay lưng lại cởi áo, khoe khoang tấm lưng rắn chắc của mình cho tôi ngắm.

Mặc dù một lòng ko muốn, trăm lần ko phục nhưng tôi vẫn ko tự chủ được mà nhỏ nước dãi bởi dù sao, đây cũng là lần đầu tiên thiếu nữ trong trắng tận mắt thấy một mĩ nam chủ động nude phần trên trước mắt mình với khoảng cách gần hơn lần trước, điều kiện “thưởng nguyệt” đương nhiên có phần ưu ái hơn. Đương lúc ko tự chủ được trơ mắt đắm đuối, Lăng Tử Thần quay đầu lại nhìn tôi khinh giễu:

-Bộ muốn ngắm tôi tắm luôn hả?

-Hả?_Toàn thân giật mình, tôi bừng tỉnh thoát khỏi cơn mê man ngu xuẩn, 3 chân 4 cẳng vọt lẹ ra ngoài với đống bọt kem rửa mắt vẫn chưa rửa sạch, bần thần nhớ lại mà đau đớn, hối hận ko đè hắn xuống nhìn cho rõ, rõ ngốc.
***
Chuông đồng hồ điểm 5 giờ kêu chí chóe, trong phút chốc, mọi thành viên club đều có mặt đầy đủ trước sân nhà tôi, mỗi người một phương tiện di chuyển thẳng hướng đến công viên trung tâm, chiếm trọn căn cứ địa Water World theo thách thức trong huyết thư để tập luyện chuẩn bị cho cuộc chiến sinh tử sắp tới

-Được rồi! Lâm Chấn và Việt Văn,2 người xuống đạp thử đi_Chỉ vào con vịt nhựa trắng đang nổi lềnh đềnh trên mặt nước gần bờ, Hạ Kì Thiên lấy uy đội trưởng ra lệnh cho đội viên.

-Gì chứ? Sao cậu ko đạp trước mà bắt bọn này đi thử?_Hai người kia lên tiếng kêu ca với giọng ngái ngủ, mặt mũi nhăn tít lại khó chịu. Quả đúng là đội trưởng của một nhóm ô hợp nhiều tính cách, mưu mô hơn người y hết tôi, đẩy người ta đi trước chết trước, rồi mình mới mò mò theo sau rút kinh nghiệm.

-Nếu ko phải xử lí nhiều việc thì tôi cũng đi trước làm gương rồi, mọi người đều bận việc, mỗi hai cậu rảnh rang thì nên cống hiến chút gì đó._Đưa tay vuốt vầng trán 1 giọt mồ hôi cũng ko có, Hạ Kì Thiên tỏ vẻ mệt mọi như thể vừa lao động khổ sai xong, mắt liếc nhìn ẩn ý._Lăng Tử Thần và Hàn Gia Minh thì đi xem địa hình để đặt bẫy, Nguyễn Thành Vũ và Lương Tuấn VĨnh bận “chăm sóc” tay quản lí của Water World, Liễu Giai Tuyền lại bị tào tháo rượt do ăn đồ ko rõ nguồn góc còn tôi thì mớ giấy tờ vẫn chưa giải quyết xong, sao nào?

-Hãy cảm ơn tài ăn nói của cậu đi_Lâm Chấn chắp hai tay lạy lạy Hạ Kì Thiên tỏ rõ sự bái phục rồi lôi Vũ Việt Văn xuống con vịt nhựa, khổ sở leo vào trong rồi ra sức đạp

Đường đường là 2 hoàng tử tuấn mĩ ánh hào quang lấp lánh, bao phen làm chao đảo lòng gan ruột mật của nhiều cô gái vậy mà giờ đây lại còng lưng đưa chân thư thái ngồi đạp vịt trong quang cảnh mây nước hữu tình thế này. Cô nàng nào fan của Yaoy hay Shounen còn lấy làm mừng nhưng với số còn lại sẽ thực sự sốc toàn tập cho xem, mộng thiếu nữ cứ vỡ tùm lum như quả bóng tròn lấy kim đâm thủng vậy. Nhưng cái làm tôi ko hiểu chính là tại sao lại phải đạp vịt, theo vốn hiểu biết sâu rộng của Hàn Tử Di tôi, bên thách chiến là bên đưa ra địa điểm còn bên nhận lời thách chiến lại đưa ra cách thức chiến, nhưng chẳng lẽ, vì địa điểm lần này thực sự đặc biệt-Water World-mà mọi người mới nổi khủng chơi trò đạp vịt phân thắng bại thay vì đổ mồ hôi bơi dưới nước? Nếu là vậy thì thật thất vọng, thua là cái chắc bởi mấy tên “yếu liễu đào tơ” nào mà chơi trò đó thì, dám cá chưa đầy 5 phút đã le lưỡi kêu mệt cho coi.

-Sao phải đạp vịt mà ko chơi cái khác ạ, bộ các anh lần đầu đến Water World nên thử một lần cho biết?_Nhịn ko nổi với những câu hỏi đang bủa vây trong mình, tôi thắc mắc với Hạ Kì Thiên, mong anh ta sẽ ko nói rằng đó là cách thức thi đấu, nếu ko tôi sẽ ê mặt với club này mất.

-Vì đấy là cách thức thì của chúng ta, ít nhất nên làm quen với nó một chút trước khi đấu tránh bỡ ngỡ_Đưa mắt nhìn con vịt trắng chậm chạp trôi vô định ở giữa xong, Hạ Kì Thiên thở dài trả lời, xem ra anh ta cũng biết mức độ nghiêm trọng của việc chọn cách thức khác người này rồi.

-Chẳng nhẽ mọi người định chơi đạp vịt để cá cược sinh tử sao?_Tôi trợn tròn mắt, ko ngờ đấy lại là sự thật, chắc điên mất thôi. Nếu đạp vịt để đua tốc độ với nhau xem ai đến đích trước thì thật là một lựa chọn sai lầm.

-Tất nhiên! Đó là cách thức nghe thì dễ nhưng chơi lại khó. Với địa điểm là Water World, lợi thế bóng rổ của chúng ta sẽ ko thể triển khai được vì bọn anh ko rảnh vừa bơi vừa cướp bóng trong tay kẻ thù cũng như lộn một vòng như cá heo để đưa bóng vào rổ đâu, rất khó ăn điểm và mất nhiều thời gian di chuyển. Do đó, tốt nhất nên dùng mấy con vịt xinh đẹp đó làm phương tiện di chuyển

-Chơi kiểu nào?

-Mỗi club cử ra 8 người đại diện, chia thành 4 nhóm sử dụng 4 con vịt di chuyển trên nước từ điểm xuất phát bên này đến cột treo rổ ở bờ bên kia. Chỉ cần đội nào đến trước và ném bóng vào rổ, đội đó thắng

-Nhưng sác xuất chiến thắng của chúng ta chỉ đến 50% mà thôi, hơn nữa phương tiện này ko nhanh ko chậm, vận tốc của nó thường dao động tùy theo lực cản của nước hay lực đẩy của gió, rất khó để dành chiến thắng. Như vậy chẳng phải liều mạng đâm đầu vào chỗ chết sao?_Hạ Kì Như xuất thần như quỷ, từ đâu chui ra xen vào cuộc trò chuyện của tôi và anh nó nhưng nếu ý kiến thì cực hợp với ý tôi, ko phụ tôi làm bạn tâm giao với nó bấy năm nay.

-Vì thế mới cần đến thủ đoạn để giành chiến thắng_Mỉm cười nhìn tôi và Kì Như, Hạ Kì Thiên tự tin vào sự lựa chọn của chính mình đáp trả. Nếu nói ko bị anh ta thuyết phục thì nói suông nhưng nếu nói bị anh ta thuyết phục thì lại thấy mình ngốc. Đường nào cũng chết thôi thì đặt cược mọi thứ vào Hạ Kì Thiên vậy, dù sao nếu có thua, cũng đâu phải chỉ mình tôi lọt vào danh sách đen chứ, còn có cả tá người đằng sau nữa.

-Khoan đã, bộ anh dùng thủ đoạn thì bọn người kia cũng ko ngốc tới mức chơi đẹp đâu_Tôi bĩu môi

-Yên tâm đi nhóc, tất cả đều nằm trong lòng bàn tay của anh_Ỷ thế cao hơn tôi xoa đầu nhẹ, Hạ Kì Thiên hứa hẹn, trong những lúc thế này, trong anh ta thật đẹp, quyết tâm làm một điều gì đó, ko để nó thất bại, đó luôn là lúc người ta tỏa sáng nhất. Hạ Kì Thiên, xin anh đừng làm tôi thất vọng

-Được thôi, tạm thời tin anh_Tôi mỉm cười đáp lại, một nụ cười cực chân thành nhé

-Ko cần, giờ mấy nhóc nên giải quyết chuyện của mình đi, 10 triệu đấy, hạn chót là vào 12 giờ đêm nay, ko có các em liệu mà bán thân trả nợ_Vừa mới có chút ấn tượng tốt với Hạ Kì Thiên thì đã bị anh ta thổi bay mất, anh làm tôi thất vọng rồi đấy

***
Rời khỏi Water World, tôi và Kì Như được đặc cách cho nghỉ, đến trường học tập theo thường lệ mặc dù tôi và nó chẳng khiến anh ta làm cái chuyện thừa hơi đó. Sau 3 tiết học mệt nhoài, cuối cùng thời khắc mong đợi nhất cũng đã đến. Mang theo chiếc ba lô đựng đầy xấp ảnh hôm qua tôi mới chụp được đến căngten trường-nơi tụ tập nhiều học sinh nhất sau mõi tiết học, chuẩn bị đồ nghề thực hiện cuộc tuyên truyền tích góp 10 triệu.

-Chút nữa người cứ giới thiệu cái bài văn sến đặc vừa soạn đi nhé, còn lại giao cho ta, đảm bảo sẽ có 10 triệu trong vòng 30 phút nghỉ giải lao_Tôi tự tin phân công nhiệm vụ cho Kì Như, ko cần nhìn cũng biết mặt nó nghệch ra cỡ nào

-Sao thế được chứ?

-Tất nhiên phải có gì đó ta mới dám chắc như vậy_Ẩn ý, tôi lôi xấp ảnh được phân loại rõ ràng của cách thành viên theo nhiều tư thế, theo từng người và tòan club cho Kì Như xem, dám cá nó sẽ cung phụng tôi như Gia Cát Lượng phiên bản nữ cho xem

-Sao…sao ngươi có cái này?_Há hốc mồm rõ to, Kì Như ngạc nhiên nhìn tôi hâm mộ, miệng cười toe như trúng số

-Công sức thức trắng một đem của ta đó_Tôi vỗ ngực, kể công, mặt vênh lên kiêu căng

-Tuyệt!

Nài nỉ mãi mới mượn được bộ loa của nhà trường, Kì Như nốc nguyên ngụm nước đá, lấy hơi trước khi đọc diễn văn kêu gọi sự ủng hộ của fan hâm mộ.

-Các bạn! Tôi là Hạ Kì Như, em gái hết mực thân yêu của Hạ Kì Thiên-đội trưởng club bóng rổ ban C lừng lẫy tiếng tăm, sau 1 năm hoạt động, nhờ sự chăm chỉ và kiên nhẫn, anh tôi cùng đàn em đã gặt hái được rất nhiều thành tích đem về cho club, đồng thời nâng đẳng cấp của tổ ấm thứ hai lên một cấp bậc mới và giờ đây chiếm vị trí thứ 5 trong bảng vàng. Những tưởng sẽ được tiếp tục cống hiến nhiều thêm cho ban C, cho nhà trường, nhưng ko may, một cơn sóng ồ ạt cùng lớp bọt trắng xóa đã đổ ập lên club chúng tôi. Huyết Thư, kẻ sĩ giang hồ mai danh ẩn tích cuối cùng cũng xuất hiện, đem đến cho club chúng tôi một lời thách chiến, một nỗi bất ngờ, một bờ hoang mang, một máng đau khổ. Bất ngờ vì một club nhỏ bé như con chim sẽ chúng tôi cũng có ngày trở thành cái gai trong mắt cần phải nhổ đi của ai đó. Hoang mang bởi các thành viên còn quá trẻ dại và chưa kịp thích ứng được với sự thách chiến một mất một còn này. Đau khổ, chẳng ai biết rồi chuyện gì sẽ xảy ra cả, nếu thắng, chúng tôi sẽ được ở bên các bạn, và nếu thua, sẽ ko còn nữa những tháng ngày đổ mồ hôi sôi nước mắt đống góp phần nhiệt huyết và sức trẻ của mình cho mọi người. Nếu đây là lần cuối cùng trên cương vị thành viên của club mà các bạn yêu quý, tôi xin cúi lạy cầu xin các bạn hãy tiếp thêm sức mạnh cho các thành viên của club chúng tôi, để họ vững tâm ra đi chiến đâu vì mái ấm thứ hai này. Xin hãy đóng góp chút tiền bạc để tôi có thể bồi bổ cho họ dinh dưỡng tốt nhất cần thiết, để họ được khỏe mạnh trong cuộc chiến ngày mai. Bên kia, nơi có cái hòm thủy tinh trong khiết đó, tôi mong các bạn, dù ít hay nhiều xin hãy ủng hộ chúng tôi, ko phải vì tôi mà vì những thần tượng trong lòng các bạn. Sau khi các bạn đóng góp xong có thể qua bên này, chúng tôi đã ghi lại những khoảnh khắc đẹp đẽ nhất của các thành viên trong đội qua những bức ảnh này, bạn nào có nhu cầu có thể mua ở chỗ của quản lí Tử Di. Nên nhớ, chúng tôi sẽ kết thúc chương trình sau 30 phút nữa, nên các bạn hãy nhanh tay nhanh mắt cho. Xin chân thành cảm ơn._Kì như cúi rạp người tỏ lòng kính cẩn rồi nhìn tôi nháy mắt

Quả như phỏng đoán, mọi người đều đổ xô ồ ạt về phía tôi tranh giành nhau mua ảnh như hội khiến tôi mệt rã hơi vì nhắc nhở. Ôi, mùi tiền nồng nặc phong tỏa trong mũi thật tuyệt. Đây chính là thiên đường trần gian đấy.

 

Đọc tiếp

Các tập/chương/hồi khác của Thừa nhận đi, cậu yêu tôi phải không ?

Mục lục truyện

Nếu thấy trang web hữu ích với bạn, hãy click Like ủng hộ chúng tôi !