Truyện kiếm hiệp
 

Thừa nhận đi, cậu yêu tôi phải không ? (chương 8.1)

Lượt xem chương này: 2055

Kiếm tiền quả ko dễ chút nào, sau 1 ngày lê lết hầu khắp hành lang của các ban như dân bụi đời, chạy bở hơi tai tránh lưỡi hái tử thần của thầy giám thị hay phải vặn hết volume để dẹp trật tự trước đám fan cuồng nồng nhiệt của club, chúng tôi cũng đã thu về cho mình một món tiền nhiều hơn so với dự kiến 7 triệu. Qua quá trình bàn bác kĩ lưỡng, tôi và Kì Như đã quyết định giữ lại 7 triệu tiền thừa để bồi bổ cho lượng dinh dưỡng cũng như mấy lớp mỡ vừa vơi đi trên cơ thể, còn lại nộp hết cho quản lí ngân khố.

Những tưởng hôm nay sẽ được nghỉ ngơi trong mái ấm bình yên của mình, nhưng ngoài dự kiến, các thành viên nhiệt huyết của club tôi đã tiến hành ở lại nhà tôi thêm một hôm với lí do cực đơn giản và vô lí: tăng thêm tình đoàn kết giữa các thành viên cho cuộc đấu sinh tử ngày mai. Cái tin khủng bố đó, thêm một lần nữa, dập tắt mơ tưởng được đóng cửa lại ngồi một mình, trông căn phòng thân thương, vừa đếm vừa ngửi mùi hương ngào ngạt từ những tờ tiền polime mới cóng quyến rũ.

-Đưa đây!_Vừa thấy 2 thân hình tàn tạ như xác chết đội mồ sống dậy của tôi và Kì Như, 1 lời hỏi thăm cũng ko có, quản lí ngân khố với khả năng moi tiền cực ranh mãnh và ko có nhân tính-Lương Tuẫn Vĩnh-đã chìa bàn tay hơi sạm của mình về phía chúng tôi kèm theo một lời chú thích ngắn gọn, súc tích, và dễ hiểu.

-Ít nhất anh cũng phải cho bọn em hít thở chút ko khí đã chứ?_Kì Như căn nhằn bởi trong 2 chúng tôi, người mệt nhất là nó-kẻ suốt buổi hôm nay chạy nhử thầy giám thị lúc hành động buôn bán phi pháp của bọn tôi bị phát giác

-Đưa tiền đây rồi thở_Tỉnh bơ như tờ 50k, quản lí Lương ko chịu nể mắt quản lí Di tôi, thẳng thừng siết cổ đòi tiền

-Bọn em sẽ đưa mà_Tôi lê lết đến tủ lạnh, toan lấy chai nước lạnh hồi sáng đã để vào để uống, nào ngờ đã bị Kì Như nhanh tay cướp mất rồi nốc sạch ko để lại cho tôi một giọt cầm hơi, chỉ biết trơ mắt ếch nhìn nó từ từ lấy lại sức sống trong khi bản thân mình đang chết dần chết mòn

-Cái này, uống cho đỡ khản cổ_Đương lúc tôi sắp nổi điên toan bỏ lên phòng lấy quần áo đống đu ở Washington City tắm cho đã đời, 1 cốc nước chanh lạnh từ tay Lăng Tử Thần chìa ra, nghiễm nhiên lọt vào mắt xanh của tôi

-Cậu ko bỏ thuốc xổ đấy chứ?_Rất muốn uống nhưng mà trước tiên cần phải đề phòng cái đã, người như hắn ko dễ làm mấy cái việc tốt trời lông đất lở này đâu, nhất định phải có âm mưu nào đó. Lỡ khi tôi uống rồi từ đóng đô thành kí túc ở Washington City luôn thì sao? Lúc đó với sự mất tích của chủ nhân, tổ ấm của tôi sẽ bị phá tan tành như lúc Gia Minh ở tuổi học ăn học phá vậy. Tôi ko muốn vừa nuốt nước mắt vừa sắp xếp cái tổ quạ lại đâu

-…_Lẳng lặng, Lăng Tử Thần ko xin phép, uống một ngụm trước sự chứng kiến của tôi như muốn chứng minh ko có cái gì khả nghi trong đó rồi lại đưa về phía tôi, đe dọa_Ko uống tôi đổ đi đấy

-Uống thì uống_Thấy hắn vẫn bình an vô sự, tôi yên tâm đón cốc nước trên tay hắn, nhiệt tình nốc vào

-Phụt!! Sao chua vậy!_Tôi nhăn mặt nhìn toàn bộ clo ít ỏi cùng hỗn hợp nước chanh ko chút chần chừ phi thẳng ra ngoài rồi ném ánh mắt hình viên đạn về phía cái tên độc ác kia, tưởng hắn tốt bụng pha nước chanh cho tôi uống ai ngờ lại là một âm mưu thâm hiểm

-10 quả chứ đâu phải ít_Ko ý thức được việc mình vừa làm, Lăng Tử Thần trơ trẽn đáp lại, 1 lời xin lỗi cũng chẳng có

-Hả? 10 quả? Cậu có bị điên ko đấy!_Tôi hét lớn mắng mỏ, vô ý nhắc đến cái từ dễ làm mình nổi khùng mỗi khi ai đó nhác đến liên quan đến mình_Muốn hại tôi sao ko nói thẳng ra luôn đi, đừng có ngụy biện rằng cậu chưa pha nước chanh cho ai bao giờ nhé

-Đây là lần đâu_Giật lại cốc nước chanh trên tay tôi, hắn quay ngươi đi về phía bồn rửa, đổ đi rồi bỏ lên phòng với mọi người, để lại tôi với chút hối hận và bối rối nhìn theo bóng hắn. Có lẽ tôi đã nói hơi quá thì phải nhưng ai bảo hắn muốn hại tôi làm gì. Đáng lắm

-Ngươi may thật đấy, có người tận tâm pha nước chanh cho còn mắng người ta, đồ máu lạnh_Kì Như liếc nhìn tôi mỉa mai, cũng may cái tên Lăng Tử Thần đó ko có ý tốt, nếu ko đảm bảo nó sẽ nghĩ tôi ko chung thủy với anh nó cho coi, chi chi cũng viết thư tuyệt giao dong dài dai dẳng đàn áp tinh thần tôi nếu bất quá làm liều

-Thôi đi! Ta đi tắm, ngươi muốn nghĩ gì thì nghĩ_Chán nói mỉa thâm ý dìm hàng nhau với Kì Như, tôi bỏ lên phòng, thoáng buồn một chút khi thấy Gia Minh đến gần và mỉm cười với nó, chợt thấy mình đúng là một người chị bao dung.

Khó khăn lớp mới đi hết mấy chục bậc cầu thang, tôi toan tự kỉ trong phòng thì màng nhĩ bắt được âm thanh reo hò từ phòng game tạt ra. Hiếu kì, tôi cho phép mình ghé thăm, xem xét một chút, dù sao cũng nên đề phòng, ko nên tin người quá nhiều khi lại hóa tự hại mình.

Đẩy cửa hé con mắt nhìn vào trong, tôi bàng hoàng khi thấy bọn người trơ trẽn cũng club đang ngồi ăn lẩu khói bay nghi ngút và nồng nặc mùi bia. Rón rén tìm cây chổi, định bụng sẽ cho bọn này một trận nên thân vì dám tổ chức ăn uống khi chưa có sự cho phép của tôi, đã vậy còn ko mời mọc tôi một tiếng. Bọn tham ăn tục uống

Rầm! Tôi hùng dũng xô cửa vào như một tay cảnh sát cô độc một thân một mình phá tan ổ nghiện, tay nắm chặt cán chổi, mặt hằn lên sự tức giận.

-Di Di về rồi à?_Người đàn ông ngồi xoay lưng về phía tôi từ từ quay mặt ra sau, nhìn tôi nở nụ cười hiền, khiến cơ thể tôi run lên bần bật

-Ba….ba_Như nhìn thấy ma, tôi bần thần, cưng đơ toàn thân. Người đàn ông tôi mong ước, cầu nguyện cho ông ta trở về cuối cùng cũng vượt biển theo ý nguyện của tôi, nhưng, thay vì tức giận quát mắng đám lố lăng ồn ào này, ông ấy lại cạn ly với họ, nốc nguyên cốc bia lạnh

-Con gái, lại đây ăn nào, mọi người chờ con nãy giờ đó_Mẹ tôi khoát tay, bảo tôi lại phía bà ấy, nói là đợi, vậy mà mấy đĩa thức ăn đã vơi đi một nửa, nếu đợi kiểu này tôi cũng đợi được.

Nén giận, tôi hùng hằng đi vào trong, yên trí vừa ăn vừa thỏa thích nốc mấy lon nước ngọt, nhìn mấy người đó nói chuyện cũng vui phết, tạm thời tha cho bọn họ lần này.

***
Chủ nhật, ngày quyết định sự sinh tồn hay biến mất của một club đã đến. Từ sáng sớm, công viên trung tâm đã tràn ngập cả một biền người từ hầu khắp thành phố Hà Nội đổ xô về theo dõi trận quyết đấu lịch sử này, tất nhiên trong đó có gần một nữa là fan của club chúng tôi với những khẩu ngữ cực sến và đầy sự ái mộ. Hồi hộp ko kèm phần những con người ngồi trên khán đài, tôi và Kì Như cứ chạy hết chỗ này sang chỗ khác lo phần kiểm tra trang phục, mấy con vịt nhựa với lại mấy cái đồ chơi để chuẩn bị cho cuộc đấu, lòng vẫn còn ấm ức chuyện bị quản lí ngần khố chọc tức lúc nửa đêm để lấy tiền, đã thế còn moi cha 7 triệu tôi và Kì Như đã giấu đi chỉ vì tội dám lấy ảnh thành viên ra mua bán trái phép sinh lợi.

Sau khi ngốn xong bát chè đậu đỏ mẹ tôi dậy sớm nấu ăn cho hên, các chàng trai làm đảo lộn biết bao trái tim non nớt của các cô gái khởi động chân tay, làm nóng cơ thể trước khi phá vỡ hình tượng bằng cách cồng lưng đạp vịt.

Lắng nghe MC tuyên bố lí do và khai mạc cuộc đấu, tôi lo lắng nhìn mọi người mặt mũi đều tươi cười, cảm thấy có gì đó bất an cứ dâng trào trong cổ họng, đắng nghét kì lạ. Cũng phải, cuộc đấu này, bọn họ dường như đều rất chủ quan, có lẽ vì đối thủ theo tương truyền khá yếu nên thế, nhưng mà, tốt nhất nên chuẩn bị tâm lí sẵn, để khi thua ko phải khóc. Nghĩ thế, ko có nghĩa tôi ko đặt niềm tin vào họ, ko mong muốn họ giành chiến thắng, chỉ là, nếu lỡ lời nói của Lăng Tử Thần biến thành sự thật “Club nào mà nhận cô làm thành viên, đảm bảo 1 tuần sau đeo túi nải tan rã” thì dù nhỏ nhoi, tôi cũng muốn làm chỗ dựa tinh thần cho họ, lo xa nhiều khi ko xấu như người ta nói.

-Chúng ta sẽ thắng_Lăng Tử Thần lấy chiếc súng nước từ tay tôi, cứ như biết tôi đang nghĩ gì mà an ủi, đôi mắt đen sâu giờ ko lạnh chút nào

-Chính sự chủ quan của các cậu tôi mới lo đấy_Bĩu môi, tôi nói thật lòng mình, đôi lúc những câu nói bâng quơ lại khiến người khác hiểu hơn là thành ý muốn giải thích cho họ thấy, đó là bản chất của con người

-Thay vì lo hãy cầu nguyện cho chúng tôi_Cời bỏ chiếc dây đeo có thập tự giá khỏi cổ, Lăng Tử Thần đưa nó cho tôi, mỉm cười rồi tiến lại gần vị trí xuất phát, giá như lúc nào cũng thế thì tôi còn có thiện cảm với hắn một chút đấy_Giúp tôi xin sự phù hộ của chúa

-Được thôi_Cúi đầu nhìn ngắm cây thánh giá bằng bạc, tôi tự cho mình quyền đeo nó vào cổ, tránh làm mất rồi hắn lại xiết nợ thì khổ, vô thức mỉm cười đáp trả dù hắn ko nhìn thấy. Liệu người như hắn, chúa có phù hộ ko nhỉ, tôi bắt đầu thấy lo rồi đấy. Có khi chúa ghét hắn rồi ghét luôn cả club cũng nên á.

-Di Di, anh ôm em cái nhá_Tiếp sau sự trở chứng thất thường của Lăng Tử Thần là sự thân mật đến sởn cả da vượn của Hạ Kì Thiên, làm tôi ko kịp thích nghi được, đứng hình cho anh ta muốn ôm kiểu nào thì ôm_

-Tránh ra đi_5 phút trôi qua cho Hạ Kì Thiên lợi dụng, tôi nhanh chóng lấy lại sự tỉnh táo, vũ phu đẩy hắn ra

-Em vũ phu quá, ít nhất cũng cho anh một chút động lực chứ_Hạ Kì Thiên cười, ôi trời cái nụ cười thánh thiện đáng ghét, nó làm tôi đỏ mặt

-Được rồi, đi đi

-Anh sẽ ko để cho em ra đi khi chưa thành người của anh_Ko nghe lời tôi, Hạ Kì Thiên tự tiện đặp hai tay lên vai tôi, vừa cúi đầu vừa thì thầm, đâu đó trên khuôn mặt ấy, sự nghiêm túc đến tuyệt đối

-Ý của anh là gì?_Tôi khó hỉu thắc mắc, câu anh ta vừa nói là một từ khá nhiều nghĩa đấy, nếu ko hỏi kĩ chắc tôi sẽ nghĩ bậy cho coi

-Chờ anh nhé, nhóc con_Cười thêm một cái mà ko sái miệng, Hạ Kì Thiên cúi đầu hơn nữa hôn lên má tôi rồi vẫy tay tạm biệt chạy đến hàng ngũ của mình

Còn tôi, đầu óc quay cuồng đỏ thói nhìn anh ta như muốn ăn tươi nuốt sống, tất nhiên đám fan cuồng kia cũng có “thành ý” đó với tôi, có chuồn cũng ko tránh nổi cái ngày bị đánh hội đồng.

 

Đọc tiếp

Các tập/chương/hồi khác của Thừa nhận đi, cậu yêu tôi phải không ?

Mục lục truyện

Nếu thấy trang web hữu ích với bạn, hãy click Like ủng hộ chúng tôi !