Truyện kiếm hiệp
 

Thừa nhận đi, cậu yêu tôi phải không ? (chương 9)

Lượt xem chương này: 2589

Chương 9: Tại cậu…

Mưa! Từng giọt mưa bụi nhẹ rơi, vỡ oà trên lòng bàn tay trắng nõn nà của tôi rồi trượt nhẹ và rơi xuống mặt đất ẩm ướt bị bỏ lại phía sau. Hôm nay, thời tiết âm u lạ thường cùng làn mưa phùn lạnh, như để nhắc nhở cho những con người nơi thành thị xa hoa này, một mùa nữa lại đến, để họ ko lãng quên chúng một cách vô tình nữa. Cũng chính vì cái lẽ nhiệt độ thay đổi đột ngột, khiến tôi phải cuộn tròn trong tấm chăn mỏng ủ ấm cơ thể cùng những con cún dễ thương thay vì vùng người dậy để tắm cho đỡ nóng những lúc nắng đổ lửa. Ai cũng thế cả thôi, ngay cả oan gia họ Lăng cũng phải ngủ nướng đến khét huống chi Hàn Tử Di coi giấc ngủ như sinh mạng tôi đây. Cũng may, dù ngủ bù giờ nhưng vẫn bắt xe kịp, khỏi lo ôn lại chuyện cũ với ông thầy giám thị. Lắc đầu bẻ qua bẻ lại cho đỡ mỏi, tôi khoái chí nghe tiếng rắc rắc khí thế của đống xương ẩn dưới lớp da ở cổ rồi liếc nhìn Lăng Tử Thần phong phanh trong chiếc áo sơ mi tay ngắn vừa nhắm mắt vừa nghe nhạc. Công nhận tên này khoẻ cực, gió bên ngoài ác liệt sẵn sàng tóc váy mấy cô nàng điệu đà thế kia mà hắn vẫn hiên ngang như thể mấy ngọn gió lạnh tê xương đó chỉ đáng hạng xỉa răng cho hắn thôi vậy. Xem ra phải thu nạp hắn làm đệ tử thì sư phụ như tôi mới có ngày nở mặt nở mũi

Xịt! Xe buýt từ từ dừng lại sau khi đã bỏ qua mấy trạm kế, tôi uể oải len thân hình nhỏ nhắn khối người mơ ước qua dòng người lên xuống trên xe. Nếu tôi ko có khả năng phản ứng nhanh nhạy thì giờ đây đã bị biến thành thảm chà chân cho dòng người ko nể nang trẻ vị thành niên này rồi. Khổ ải lắm, cuối cùng tôi cũng thảnh thơi hít thở bầu ko khí váng hơi mưa ở bên ngoài, lòng cảm tạ trời đất vì mưa ko quá to đến nỗi làm ướt nhèm bộ đồng phục sực nức mùi comfo tôi mới dày công giặt sạch và liều mạng thức trắng đêm ủi cho khô ngày hôm qua.

-Chờ tôi với!_Nhác thấy khuôn người cao lều nghều hơn tôi 1 cái đầu của Lăng Tử Thần đã cách xa mình vài chục mét, tôi chạy rút ngắn khoảng cách, 1 là tôi đến trước hắn, 2 là đến cùng lúc chứ quyết ko để hắn chạm cổng trường trước tôi.

-Chậm hơn rùa_Thấy tôi hổn hển chạy bên, Lăng Tử Thần mới để ý đến sự có mặt của tôi, lạnh lùng chà ớt lên trái tim người khác.

-Tất nhiên rồi, tôi phận gái liễu yếu đào tơ, từ khi sinh ra sức khoẻ đã ko được tốt như bí thư Lăng đây, sao có thể so sánh được với người có cặp giò kinh khủng như cậu chứ._Ko chịu thua, tôi mỉa mai nhưng trong lòng ko ngừng chảy máu tiếc thay cho cái nòi nhà mình, cả nhà tôi ai cũng thấp trừ cái thằng em đáng đánh *** đó là cao chót vọt, thật ko công bằng. Ông trời là đàn ông nên mới thiên vị bọn con trai, cho con gái ra rìa đấy mà, nhất định sau này tôi phải đâm đơn ra toà kiện cho ông ta phá sản luôn mới được

-…_Hình như miệng lưỡi của Gia Cát Lượng phiên bản nữ tôi quá chuẩn xác khiến Lăng Tử Thân ko ngụy biện gì được nữa, phải cúi đầu chữa ngượng sải bước đi tiếp, ko ngờ người như Lăng Tử Thần cũng biết thẹn cơ đây, phát hiện mới.

-Này, bộ cậu ko thấy lạnh hả?_Im lặng được một chút, cơ miệng tôi lại ngứa ngáy, ko nói thì ko chịu nổi, mà cũng tại Lăng Tử Thần hết, bày chuyện ra cho tôi nói làm chi, ko thể trách ai được

-…_Cái tên này khinh người ghê, ko thèm trả lời tôi mà cứ đi tiếp, như thể câu hỏi của tôi ko đáng để hắn trả lời ấy

-Này, áo khoác trường của cậu đâu rồi hả? Trời gió to mà muốn giả bộ anh hùng nữa à, khùng quá_Tôi tiếp tục lải nhải y lúc mẹ tôi nhải lải về chuyện ngủ giậy muộn vậy. Sau này tôi mà lập gia đình, chắc sẽ đạt giải bà nội trở đảm đang mất.

-…_Dừng lại đột ngột, Lăng Tử Thần như con rôbốt chết máy, quay lại nhìn tôi, ánh mắt vô cảm chắc thể mách nhỏ cho tôi điều gì trong đầu hắn cả, chỉ còn cách chưởng sao đỡ vậy_Trả đây

-Trả gì?_Hồ nghi nhìn lòng bàn tay oan gia họ Lăng chìa ra về phía mình, tôi cẩn trọng lùi lại sau một bước, ko thể hiểu nổi tôi nợ gì của hắn mà hắn cứ đòi hoài, đừng nói là vì đôi bittít đó nhé, tôi cho lũ cún con mài răng hết rồi còn đâu

-Lần trước cậu mượn áo khoác tôi ko trả, muốn quỵt à?_Thản nhiên kê sổ nợ, Lăng Tử Thần chiếu tượng tôi ko chớp khiến gió lạnh mà mồ hôi nơi sống lưng vẫn cứ chảy

-Gì? Mượn hồi nào, đừng vừa ăn cướp vừa la làng nhé_Tôi trả treo, gân trán gân cổ hằn lên xanh lè, nói thật, tôi chẳng nhớ mình mượn hắn hồi nào huống chi nghĩ tới cái chuyện vô đạo đức đó chứ

-Cậu có dám thề cậu ko mượn tôi thứ gì ko?

-Tất nhiên, Hàn Tử Di tôi xin thề với trời đất tôi…_”Ế, hình như…” Toan giõng dạc thề, tôi chợt nhớ đến cái ngày tôi được phong hiệu “Cuồng trai” lừng lẫy giang hồ mà thiếu điều muốn đâm đầu vào xe tự tử, quả thật tôi có lấy áo hắn, nhưng vất đâu tôi cũng chẳng nhớ nữa, có khi thằng Gia Minh “mượn tạm” rồi cũng nên

-Sao? Nhớ ra rồi hả?_Thấy khuôn mặt như ngộ ra điều gì của tôi, Lăng Tử Thần cười nửa miệng, tay chìa ra ko biết mỏi_Nhớ rồi thì đưa đây

-Chậc, tôi để ở nhà rồi, chưa giặt nữa_Thành thật khai báo để nhận được khoan hồng, đó là cách thông minh nhất khi bạn lọt vào tay luật pháp, giờ cũng nên áp dụng

-Vậy áo cậu để làm gì?

-Ê, ko cho tôi mặc à?_Lùi ra sau thêm 2 bước, tôi giữ chặt chiếc áo khoác của mình, đề phòng tên trơ trẽn này lột áo như lột da rắn thì nguy, vừa bị coi là nữ nạn nhân đáng thương trong cuộc quấy rồi vừa bị lạnh giữa trời mưa lất phất gai da vịt này

-Đưa đây_Ngắn gọn, Lăng Tử Thần ko chút thương hoa tiếc ngọc, lạnh lùng nói như mắng trong khi vẫn chăm chú nhìn từng biểu hiện của tôi

-Ấy ấy, bình tĩnh_Nhẹ nhàng dụ dỗ con thú dữ đang nổi giận, tôi đánh liều chu môi kể khổ. Anh hùng khó qua ải mĩ nhân thì tên vô danh tiểu tốt như hắn còn khó hơn bội lần, trước tiên phải lấy nhu thẳng cương, khi hắn đã niệm tình cho qua thì mới thừa thắng xong lên, dùng thủ đoạn làm hắn ko còn hó hé nửa lời, như vậy sau này hắn còn biết sợ mình mà nịn, mà tránh_Dù gì mình cũng là phận gái, bạn ni là phận anh hùng đầu đội trời chân đạp đất, ai lại đi chấp mấy tiểu tiết này chứ, phải ko? Hôm nay trời lạnh, cơ thể mình lại yếu, nên tạm thời bạn ni ráng nhịn, khi nào vào lớp sẽ ấm lên thôi, cùng lắm chỉ ho mấy cái là cùng

-Cậu ko đưa đừng trách tôi làm càn_Vô tình, vô tâm, vô dụng, vô phương cứu chữa. Tên Lăng Tử Thần này quả là kẻ tiểu nhân mặt dày, hắn dám để mặc mĩ nữ chịu lạnh đổi lại cái ấm cho mình mà ko thẹn với trời, hổ với đất. Thật sự, đây chính là nỗi ô nhục của cánh đàn ông trên qủa cầu xanh này, tiếc thay cho khuôn mặt đẹp trai đặt nhầm chỗ

-Tiểu nhân_Lẩm bẩm chưởi, tôi miễn cưỡng cởi chiếc áo khoác ấm áp của mình giao nộp cho hung thần, nước mắt lưng tròng nhìn nó ủ ấm cái thân thể quá cỡ của Lăng Tử Thần đên xuýt rách mà đau đớn, đau đến xé tâm can ruột lòng. Hix
***
Co ro đi một chặng đường khá dài sau lưng Lăng Tử Thần, tôi bất lực nhìn bước chân hắn đang dừng lại rồi nhìn cánh cổng cao lớn đã đóng lại từ bao giờ, khóc ko thành tiếng

-Chú ơi, mở của cho cháu đi!!_Gào thét như trẻ con lạc mẹ, hai tay tôi nắm chặt những thanh sắt cứng ngắc trang trí trên cánh cổng nặng những mấy tạ, tưởng nhớ lại khuôn mặt già nua nhăn nheo của ông thầy giám thị mà hối hận giá mình ko ngủ nướng thêm chút thì hay biết mấy

-…

-Chú ơi, thương cháu đi mà_Ko nghe thấy tiếng ai đáp lại, tôi kiên trì tiếp tục cầu xin, chắc mẩm ổng đang giận dai chuyện tôi bán hàng trái phép lúc trước hại ổng phải vào viện vì kiệt sức đấy mà

-….

-Thôi đi được ko, giờ này ổng đi ăn sáng rồi_Đứng chiêm ngưỡng tư thế cầu xin thảm thương của tôi, giờ Lăng Tử Thần mới chịu lên tiếng, đưa ra cái sự thật phũ phàng mà tôi đang cố phủ nhận

-Vậy giờ làm sao?_Mềm yếu, tôi nước mắt ko có mà mồ hồi giàn giụa nhìn Lăng Tử Thần, hi vọng bộ óc rỗng toét của hắn có thể đưa ra một ý kiến thông minh

-Trèo vào_Vất cái cặp nặng trịch qua bờ tường bên kia, bí thứ 10C8 cả gan đưa chân, bám víu hết mọi ngõ nghếch có thể, đưa người lọt thỏm qua bên kia trong khi tôi đang trơ người nhìn cái váy ngắn cũn của mình. Làm sao tôi có thể trèo qua đó khi lại khoác trên người cái váy vô dụng này chứ

-Lăng Tử Thần, ngươi đâu rồi!_Sợ bị phạt một mình, tôi hét lớn, mong được nghe thấy cái giọng dễ ghét của hắn hay một dấu hiệu nào đó cho thấy hắn đã bị ngã chỏng vó và ngất xỉu bên kia, như vậy tôi sẽ yên lòng được thêm phần nào

-…

-Lăng Tử Thần!

Gọi, lại gọi, cái tên hễ nhắc đến là tôi lại sôi trào cơn giận giờ đây như một bùa chú, có ma lực nào đó khiến tôi ko thể ko bật thành tiếng. Nhưng đáp lại sự “sủng ái” vô điều kiện của tôi, chủ nhân của nó lại ko hề xuất hiện, biến mất như một hồn ma đến thời tái sinh, để lại tôi trơ trọi một mình, lạnh, và tức giận.

 

Đọc tiếp

Các tập/chương/hồi khác của Thừa nhận đi, cậu yêu tôi phải không ?

Mục lục truyện

Nếu thấy trang web hữu ích với bạn, hãy click Like ủng hộ chúng tôi !