Truyện kiếm hiệp
 

Thừa nhận đi, cậu yêu tôi phải không ? (chương 9.3)

Lượt xem chương này: 2252

Đặt chiếc cặp da đen bóng xuống chỗ của mình, Lâm Khải Phong yên vị ngồi cạnh bên, ko nói ko rằng lấy chiếc iphone ra nghịch đốt thời gian, ép bầu ko khí chung quanh tôi trở nên ngột ngạt như lò nung, cơ hồ khiến tôi ko thể ho he được tiếng nào. Lúc trước, khi tôi ngứa miệng cần giải tỏa nỗi niềm, vẫn có Minh Trang ở bên bầu bạn gật gật lấy lệ, dù nó ko hiểu nhưng đôi khi cũng comment vài câu, ko để tôi chết chán trong im lặng, nhưng giờ thì, một lúc hai cái trụ chống trời chống hai bên, nói tên này ko được, tên kia cũng ko xong, quanh đi quẩn lại cũng như con gà mắc dịch bị cách li chờ ngày thăng thiên vậy.

Sức chịu đựng của con người luôn có giới hạn, khi lên đỉnh điểm rồi thì khó mà ngăn chặn được những hành động điên rồi họ có thể gây ra, tôi cũng vậy. Cắm đầu bút dù biết nó chứa khá nhiều vi khuẩn, tôi ra sức vận dụng hết toàn bộ nơron trong não, vắt óc nghĩ kế trườn qua ngày hôm nay.

“Nghĩ gì cho mệt, anh em ta cùng nhau xông pha, cứ nhằm 2 cái mặt hái ra tiền của bọn họ mà choảng, dù chúng có 3 đầu 6 tay hay hàng ngàn fan hâm mộ sẵn sàng tác chiến thì cũng chẳng trụ được bao lâu, 16 đánh 2 ko chột cũng què” Tinh linh nhỏ tuổi nhất trong hội nghị Diên Hồng giơ tay thành nắm đấm thị uy, mạnh miệng phát động, cái mặt tôi lúc cuồng chiến được nó khắc họa rất mực sinh động đến thất vọng, mắt thì đeo kính râm mà lửa cuồng vẫn cứ ngùn ngụt cháy, thêm vào đó là mặt tròn vo những mỡ là mỡ y chang quả bóng khiến tôi nhìn vào cũng ko kìm nổi cơn dục vọng muốn đá một phát xem nó bay xa tới đâu huống hồ gì người ngoài.

“Thôi đi, quân tử động khẩu ko động thủ, thà cuối buổi nhỏ nhẹ với thầy chủ nhiệm để ổng cân nhắc đổi chỗ còn sướng hơn, tội gì vác xác đến trước mặt hai tên đó mời gọi “đánh em đi anh” để răng ơi chờ hàm với à, nên nhớ chúng ta ko có thân thể, dù có lượn lờ quanh chúng le lưỡi giả thần giả quỷ cũng chẳng giúp được gì, mất công mấy anh tử thần từ Âm Ti phải lặn lội đến đây thì tội họ” Một tinh linh khác đeo cái kiếng to đùng choán nửa khuôn mặt rất ra dáng giáo sư đại tài mặc dù thân chủ của nó chẳng bao giờ như thế lên tiếng phản đối, coi bộ nó nhỏ con hơn mấy đứa kia nhưng suy nghĩ khá chu đáo, ko để thân chủ mình phơi thây chốn sa trường

“Thế cũng chẳng khá hơn, chờ đến lúc gặp được ổng thì chị Hàn Tử Di yêu quý đã trở thành xác khô rồi, biết thế cáo bệnh ở nhà cho khỏe người” Phiên bản ngông cuồng bất trị với mái tóc đỏ như chông hướng lên trời của tôi lên tiếng, tay lăm le chiếc bóng tròn nhỏ ko biết sẽ hôn lên người ai trong số 15 tinh linh còn lại.

“Được đấy, giả vở bị đau bụng, xuống phòng y tế ngủ bù, tuyệt” Búng cái tách rõ to làm hai cái trụ chống trời phải liếc mắt đưa tình “thiện ý”, tôi thầm quở trách bản thân phấn khích quá lộ liễu rồi hít thở đều, chuẩn bị tinh thần diễn kịch

-A…_Gục đầu xuống bàn làm cái cốp thật to tướng, tôi vừa ôm bụng vừa nhăn nhó thương cảm cho cái trán hẳn đã mọc lên một khối u, rên lên, đủ to để cư dân xung quanh bán kính 30 cm có thể nghe thấy

-Sao vậy?_Lăng Từ Thần ngồi bên cạnh sau nhiều giây tôi mòn mỏi chờ đợi cuối cùng cũng mở cửa khẩu, lên tiếng hỏi thăm bằng cái giọng ko thể nhẹ nhàng hơn được nữa

-Tôi…ôi….cái bụng_Khó khăn lắm mới tạo ra được hiệu ứng âm thanh hít thở gấp gáp như bà bầu trong quá trình rặn nở sinh con, tôi cố tình để giọng mình trở nên ngắt quãng, cho hắn thấy bệnh của mình ko phải là nhẹ, như thế mới đánh lừa được những người còn lại

-Chắc là “loại thường gặp”_Tự tiện đưa bàn tay lạnh lẽo khô ráp của mình ướm vào vùng da đang chảy mồ hôi rũ rượi vì nóng ở cổ tôi, Lâm Khải Phong ko ai khiến lại để ý, tỏ vẻ quan tâm đáng ngờ. Mà cái “loại thường gặp” hắn nói tới là loại nào nhỉ, đừng có nói hắn nghĩ tôi đang diện kiến dung nhan của Tào Tháo nhé

-Thầy!_Giây phút tôi mong đợi cũng đã đến, sau tiếng gọi thất thanh pha chút thảng thốt của Lăng Tử Thần và bản tường trình bệnh án sặc mùi thương tâm hằn lên cơ mặt, Hàn Tử Di tôi sẽ được đặc cách đến phòng y tế, ra đi trong sự nuối tiếc và những ánh nhìn thương cảm của mọi người, chưa kể có khi lòng hảo tâm của bọn chúng nổi gió, khùng khùng trích tạm quỹ lớp mua quà cáp đến thăm tôi cũng nên_Bạn Tử Di do ăn quá nhiều đồ ăn ko rõ xuất xứ nên giờ cần phải giải quyết những vật chất thừa thãi có nguy cơ bị ôi thiu trong dạ dày, mong thầy cho bạn ấy khoảng 5 phút thanh lí chuyện riêng tư đời thường

“Ế! Thằng cha này…” Ngước nhìn Lăng Tử Thần bằng cặp mắt to tròn sắp rơi ra ngoài, tôi thiếu điều cằm rớt chạm đất vì quá sốc, ko biết trong đầu hắn chứa gì mà lại đi oang oang cái chuyện cực kì tế nhị đó cho bọn quỷ siêng suy diễn lung tung 10C8 này chứ. Hắn ko có não hay cố tình nói to để tôi bị bẽ mặt đây hả? Tiếc gì cái công ns nhỏ với ổng mà phải thật tình khai bao cho dân tình cùng nghe thế chứ.

-Tử Di, em đi đi, trước khi quá muộn_Ông thầy nín cười nhìn tôi như thể “thầy hiểu nỗi khổ của em” rồi ôn tồn nhắc nhở, thật tâm cho tôi ra đi mà ko làm càn hỏi han gì thêm nữa. Giá ổng bảo tôi nín nhịn đến cuối tiết thì tôi còn biết ơn ổng, đỡ xấu hổ với bạn bè, đằng này lại cùng một ruột với oan gia họ Lăng đáng ghét, bày chuyện *** hại người lành. Chắc chắn ổng biết tỏng tôi giả vờ nên nhân cơ hội mượn việc chung trả thù cá nhân chứ gì, đi thì đi, dù sao trong 5 phút đó tôi vẫn có thể xuống cănteen mua một chút đồ ăn vặt nhét bụng, đầu óc sẽ tỉnh táo hơn để bàn kế hoạch đổi cổ 2 tên đó khỏi lãnh địa

Đứng dậy trong tư thế ngẩng cao đầu, tôi trịnh trọng đi ra khỏi lớp với dáng đi cực chuẩn có thể sánh với siêu mẫu, ko quên đưa mắt lườm nguýt vài tên dám cười khúc khích chế nhạo tôi, kèm theo nỗi ô nhục trong người nổi lên như cồn, tôi sẽ nhớ ngày hôm nay, trí nhớ tôi rất tốt đấy.

***
Ôm một bọc hàng quà hí hửng ra khỏi cănteen, tôi nhìn ngang nhìn dọc cảnh giác, cẩn thận cất hết chiến lợi phẩm vào tủ đồ của mình rồi tung tăng trở lại lớp, đầu óc ko thôi liên tưởng đến cái cảnh hàng trăm kẻ quỳ rạp dưới chân cầu xin tôi mở lòng từ bi xì cho chúng ít đồ ăn khi cănteen rơi vào khủng hoảng hàng hóa, sạch nhãn thức ăn, mà cười khẩy một cái, nhưng tiếc là chuyện đó chưa bao giờ xảy ra với ngôi trường dành cho giới thượng lưu này. Nếu thế chiến thứ 3 bùng nổ thì còn có thể xảy ra được

Rảo bước trên hành lang trải dài đến tận cửa lớp, tôi đưa nhãn thần nhìn đồng hồ rồi hít nốt chỗ ko khí trong lành bên ngoài lần cuối, chuẩn bị điệu bộ nhún nhường và hàng tá lí do nếu bị chặn đường hỏi tại sao lại về trễ.

-Lâm Khải Phong, ý em là du học sinh mới về từ Niu Dilân?_Một giọng nói vang lên khá to ở chỗ khúc quẹo, nếu là chuyện tầm phào tôi sẽ ko quan tâm làm gì, nhưng vừa nghe đến tên người đó, bản thân lại ko thể ko tự làm theo ý mình, nín thở nghe tiếp

-Đúng vậy! Em muốn biết cậu ấy học lớp nào?_Một giọng nói trong veo dù đi hàng ngàn cây số tôi cũng có thể nhận ra chủ nhân của nó là ai tiếp lời, cái bản tính xấc xược tiểu thư con nhà giàu vẫn luôn đậm chất trong những âm thanh phát ra từ cô ta. 1 năm, chẳng thay đổi gì cả

-Em hỏi để làm gì thế?_Ông thầy có vẻ thắc mắc nhưng nếu tò mò thêm nữa, chắc hẳn ổng sẽ gặp phiền phức cho coi, thế lực họ Trương cũng ko nhỏ đâu

-Thầy ko cần biết, chỉ cần nói cho em cậu ấy đang học ở đâu là được

-À…_Tiếng những trang giấy cứa vào nhau vang lên_10…C…8

-Ban C? Sao cậu ấy lại học ở cái ban toàn lũ dân thường bẩn thỉu hôi thối đó chứ?_Chua chát chê bai, cô nàng kia kinh ngạc, cũng phải thôi, đến tôi còn ko hiểu nổi tại sao thì người có đầu óc tầm thường như cô ta sao hiểu được. Hôi thối, bẩn thỉu cơ đấy, lâu rồi ko gặp, cô ta càng ngày càng đanh đá và kênh kiệu hơn thì phải, nghĩ mà bất hạnh cho Lâm Khải Phong, vừa đá được tôi lại giẫm phải con nhỏ ko kém cạnh kia

Lấy tay chùi mấy vụn bánh còn vương trên khóe miệng, tôi nghĩ đã đến lúc nhân vật chính của câu chuyện này nên xuất hiện và cho cô ta một ân huệ được biết người yêu của mình đang học với ai. Chắc chắn sẽ có kịch hay để xem

-Thầy!_Nhẹ nhàng, trầm ấm và hơi khàn, tôi cất giọng gọi với ông thầy trẻ đang đổ mồ hôi hột vì vị tiểu thư họ Trương kia, cái mặt nạ học sinh gương mẫu từng được thầy hiệu trưởng khen ngợi là một trong năm học sinh có điểm đầu vào cao nhất được tôi vận dụng khai thác triệt để và thành công mĩ mãn_Thầy đang làm gì thế ạ?

-Ồ, Tử Di đấy à?_Ông thầy trẻ lấy khăn lau vầng trán rám nắng cười xã giao, trông cái bộ dạng thê thảm chẳng còn gì gọi là trang nhã lịch thiệp luôn mấy thầy cô trong trường tâm tắt khen ngợi của ổng mà tội, chắc hôm nay ổng bước ra cửa bằng chân trái đây mà

-Em đang chuẩn bị về lớp thì nghe giọng thầy và âm thanh hơn loa đài trường ta của bạn đây nên nán lại xem có vụ ẩu đả nào ko? Hình như thầy đang gặp rắc rối thì phải?_Đảo mắt nhìn bộ mặt trắng bạch pha trộn sự kinh hãi như đi đường phải ma của Trương Tịnh Nhu, tôi nở nụ cười “hoa ghen thua thắm, liễu hờn kém xanh” của mình cho cô ta xem, hết sức mỉa mai trong từng câu nói. Cái khoản đá đểu nhau này tôi vốn là cao thủ, người chỉ biết đến nhung lụa như Trương Tịnh Nhu dù có cố hách dịch cũng ko phải là đối thủ của tôi, muốn trách thì nên trách chính bản thân cô ta đã rèn giũa cho tôi, làm tôi biết thế nào là đau đến tận xương tủy, thế nào là cảm giác bị xỉ nhục, phải quỵ lụy và khom đầu dưới chân người khác

-Sao…sao cậu lại…ở đây?_Lùi về phía sau 2, 3 bước cố thủ, Trương Tịnh Nhu đưa tay chỉ về phía tôi, hỏi một câu thật ngu ngốc

-Vì não tôi có nơron, còn não cậu có bã đậu_Nhắm mắt cười toe thân thiện, tôi trả lời hàm ý, mặc cho cô ta hiểu hay ko thì tùy bởi đơn giản, tôi ko quan tâm, chỉ cần thấy cô ta giận điên ruột lên đã đủ khiến lòng tôi hả hê rôi_Thầy, nếu khi nào bạn đây có nhã hứng đến thăm 10C8 bọn em xin cứ nói, em…tình nguyện làm hướng dẫn viên giới thiệu những thiên tài…cho bạn ấy chiêm ngưỡng

-Cậu…học 10C8_Rùng mình, Trương Tịnh Nhu trợn mắt nhìn tôi khó tin, đồng thời giữ chặt tay tôi lại khi thấy tôi đang định rời đi

-Tất nhiên, nơi mà cậu gọi là bẩn thỉu và hôi thối đó_Nhún vai ra vẻ đó là điều hiển nhiên, tôi gỡ đôi tay lạnh cóng của Trương Tịnh Nhu, tiếp lời_có cả tôi và Lâm Khải Phong

Nắm chặt tay thành 2 đấm to, tôi cố giữ cơn run rẩy đang chế ngự ở trong lòng. Sợ? Tôi ko sợ, chỉ là việc nhìn thấy lại chính mình trước đây, thông qua cô nàng đó khiến tôi cảm thấy khó chịu. Con người, tham vọng lớn nhất của họ, chính là trong trời đất rộng lớn này, người như mình chỉ có 1 mà thôi, tôi cũng vậy, cũng muốn cái phiên bản hèn nhát đó chỉ có một, bởi lẽ, nó cũng là con người thật của tôi, ko lại là công cụ giả tạo, chút tình cảm đối với nó ko phải là ko có. Nhưng thôi, giờ con người tôi đã đổi khác, ko cần bần tâm đến thứ đã bỏ đi trong quá khứ, việc tôi cần phải làm bây giờ là chờ đợi. Với cách khích tướng Trương Tịnh Nhu ban nãy, một là, tôi sẽ tạm biệt Lâm Khải Phong sau ngày hôm nay, hai là đón tiếp thêm một du học sinh mới, đường nào cũng có một phần lợi cho tôi. Người túc trí đa mưu phải như vầy mới đáng sống.

 

Đọc tiếp

Các tập/chương/hồi khác của Thừa nhận đi, cậu yêu tôi phải không ?

Mục lục truyện

Nếu thấy trang web hữu ích với bạn, hãy click Like ủng hộ chúng tôi !