Truyện kiếm hiệp
 

Yêu nhầm chị hai, được nhầm em gái (chương 220)

Lượt xem chương này: 1023

Cả đám lục tục bước lên cầu thang chuẩn bị vào lớp, bỗng dưng thằng Quý đột ngột đứng lại ôm mặt than thở :

- Chết tao, sáng nay tiết 3 thuyết trình môn Công dân mà tao quên mất, chưa chuẩn bị phần của tao !
- Hề hề, tổ tao mấy nhỏ con gái chuẩn bị tài liệu hết rồi, bọn tao chỉ việc đứng dậy phát biểu thôi ! – Dũng xoắn cười khoái trá.
- Mày làm gì chưa Nam ? – Thằng Luân quay sang tôi hỏi.
- Thì tao đọc sơ qua bài mới rồi ! – Tôi lúng búng đáp, quả tình là hôm qua tôi có nhìn lướt qua tài liệu thuyết trình bọn trong tổ 4 đưa thật, nhưng chỉ đọc được vài phút là tôi gấp lại mà chuyển qua vật lộn với kế hoạch tác chiến của riêng mình.
- Thôi tí để tao thuyết trình cho ! – Luân khùng nhún vai trả lời.

Tôi đến đây thì gãi đầu lia lịa, đúng là chưa xuất trận thì đã lộ ngay sơ hở, quả thật tối qua lúc vạch ra kế hoạch tác chiến tôi đã không tính đến trường hợp…. chuẩn bị bài cho ngày hôm nay :

- ” Có phải không trời ? ” – Tôi đần mặt ra ngơ ngác vì tắc tị.

- ” Không lẽ tí nữa cô Công dân kêu mình lên để thuyết trình vỡ mặt à ? Chưa thể hiện được chút nào thì lại phải bẽ mặt với Tiểu Mai nữa hay là sao đây chứ hả ? ”

Tôi bắt đầu toát mồ hôi hột, phong thái tạo dựng sáng giờ đã gần bay biến đâu mất.

- ” Bình tĩnh, bình tĩnh nào…… ! ” – Tôi lẩm nhẩm liên tục mặc cho tụi bạn đang nhìn mình.
- ” Bạn trai Tiểu Mai, bạn trai Tiểu Mai, bạn trai…….! ” – Đang lầm rầm tự trấn an bản thân bằng ràng buộc và thề ước thì tôi chợt nảy ra một sáng kiến bất ngờ.

- ” Phải…rồi… ! ”

Ngay lập tức tôi quay sang bọn thằng Khang hỏi xác nhận một lần nữa điều tôi đang nghĩ trong đầu :

- Tuần này lớp nào cũng phải thuyết trình đề tài này đúng không ?
- Ờ, khác ngày học nhưng chung chương trình mà ! – Thằng Chiến gật đầu.
- Và…cô dạy Công dân lớp mình cũng dạy cho tụi A6 ? – Tôi lại hỏi tiếp
- Ừ…chắc thế ! – Dũng xoắn ngập ngừng trả lời.
- Chắc không kìa ? – Tôi hỏi gấp gáp.
- Phải mà, hôm bữa cô quên kí sổ đầu bài thì tao cầm chạy qua phòng 11A6 để cô kí vào mà ! – Luân khùng trả lời chắc nịch.
- Tốt, bắt đầu kế hoạch ! – Tôi búng hai ngón tay kêu tách một phát.

- Hả ? – Bọn bạn tôi há hốc mồm ra vì ngạc nhiên.

Nói là làm, tôi phân công mọi việc ngay tắp lự, sốt sắng trình bày ngay mục tiêu đầu tiên của mặt trận thứ nhất :

- Thằng Tuấn mày ngồi ngay cửa ra vào lớp, từ giờ cho đến tiết Công dân mày phải để ý xem mấy thằng bên A6 có đến gặp thằng Huy không, nếu có thì tụi nó trao đổi những gì !
- Sao…sao phải thế ?
- Cứ theo lời tao mà làm, còn thằng Chiến mày ngồi sau bàn thằng Minh Huy, để ý xem trong trường hợp tao vừa nói, sau khi thằng Huy gặp tụi A6 xong thì về chỗ ngồi nó làm những gì !
- Rồi, y lệnh !
- Thằng Dũng và thằng Luân, trong giờ thuyết trình bất kể tao làm gì thì hai đứa mày phải lên tiếng ủng hộ, nhớ là phải rõ ràng nhé !
- Là sao ? Ủng hộ cái gì ?
- Cứ biết vậy đi, đến đó tuỳ cơ ứng biến !
- Ừm okie, thế thằng Khang với thằng Quý không làm gì à ?
- Thằng Quý để ý thái độ của Trúc Mai dùm tao rồi cuối giờ học báo cáo, thằng Khang quan sát thằng Huy !
- Tao chả hiểu gì sất !
- Mày cứ làm theo lời tao là được, thế nhá !

Mặc cho bọn bạn đang ngẩn mặt vì không hiểu đầu cua tai nheo gì, thế nhưng tôi vẫn giữ nguyên ý định của mình, vì tôi linh cảm rằng ngày hôm nay rất có thể cơ hội khai chiến sẽ đến.

- Thôi vô lớp, vậy nhé, Tuấn mày để ý kĩ giúp tao ! – Tôi nói khi cả đám đã gần đến phòng học.
- Biết rồi, để ý thái độ tụi nó đúng không ? – Tuấn rách hỏi lại thật kĩ.
- Ừm, tất cả những gì tụi nó trao đổi ! – Tôi gật đầu nhắc nhở.

Đến đây thì chắc các bạn sẽ thắc mắc rằng kế hoạch của tôi là như thế nào, và nó có quá nhiều lỗ hổng vì những gì tôi cắt cử phân công đều thiên về cảm tính. Đúng vậy, ngay từ đầu tôi đã nói rằng tôi làm việc theo cảm tính, thế nhưng lần này có cả sự logic trong đó. Thời gian qua mặc dù không để ý ra mặt nhưng tôi vẫn thầm lưu tâm đến những gì thằng Huy làm, đó là mặc dù học ở A1 nhưng sau giờ học thì nó toàn chơi với bọn A6. Có thể không ai để ý nhưng thỉnh thoảng vào giờ thuyết trình các môn xã hội thi đua giữa các tổ thì tôi vẫn thấy bọn A6 đi sang lớp tôi mà đưa cho các tập tài liệu gì đó. Và y như rằng ngay sau đó là thằng Minh Huy sẽ đại diện cho cả tổ 1 mà đứng dậy thuyết trình trước lớp, gần 4 môn có tiết thuyết trình thì tổ 1 đều đứng nhất, bởi một lẽ là tài liệu hình ảnh phong phú hơn hẳn những tổ khác gần gấp đôi gấp ba.

Chính vì vậy tối hôm qua khi nghĩ đến thân thế của thằng Huy tôi chợt nhận ra điều bất thường này, đó là cứ vào giờ thuyết trình, cứ sau lúc nó gặp bọn A6 thì tổ 1 lại đạt điểm cao nhất trong các đợt thi đua. Và tôi đã đề ra cách để phản pháo ngược lại thằng này, đó là bước đi đầu tiên của mặt trận thứ nhất.

Quay trở lại ngày học hôm ấy, tôi đi vào phòng học và ngồi yên tại chỗ, âm thầm quan sát biểu hiện của thằng Huy. Không ngoài dự đoán, thằng Huy vẫn đang giả vờ dốt đặc môn tiếng Anh để cho Tiểu Mai ngồi giảng bài cạnh bên. Và bây giờ thì tôi biết là tôi đang ghen thật chứ chẳng cần phải giấu giếm gì nữa :

- Ê Luân, tao bảo này ! – Tôi quay sang thằng Luân nói nhỏ.
- Gì thế ? Hành động à ? – Nó thì thào hỏi tôi.
- Ừm…mà sao thấy mày khoái chí thế ? – Tôi hơi ngạc nhiên nhìn nó.
- Khoái sao không, cứ nghĩ đến cảnh mày hạ đo ván thằng Huy là tao sướng điên rồi ! – Luân khùng phổng mũi.
- Ừm, thế giờ mày đi tới nói với thằng Huy rằng cần gặp nó bàn chuyện công tác lớp ! – Tôi bắt đầu vào phần khoá mục tiêu.
- Là bàn gì giờ ? Lấy cớ gì ? – Thằng Luân chưng hửng.
- Thì…nói là tí mày điều hành buổi thuyết trình, nó là phó bí thư nên cần hợp tác thể lệ hay gì đó đại đi cũng được, câu giờ cho tao ! – Tôi thoáng nhăn mặt.
- Ừm ok, làm liền đây ! – Nói rồi thằng Luân xách ngay sổ đầu bài lên chỗ thằng Huy đang thả sức ton hót với Tiểu Mai.

Và khi tôi thấy thằng Huy hơi bực mình vì bị Luân khùng phá đám bất ngờ thì tôi liền ôm tập vở lên chỗ Tiểu Mai :

- ……….. ! – Nàng ngạc nhiên nhìn tôi.
- Ừ…truy bài mình nhé, học xong rồi ! – Tôi lưỡng lự đáp.
- Vậy…Nam viết ra 30 động từ bất quy tắc ở cả 3 thì đi ! – Tiểu Mai lạnh lùng ra đề.

Y chóc, tôi cũng chỉ cần có thế, vì dẫu cho nàng có băng sương ngọc nữ đến độ nào đi nữa, có vô cảm đến chừng nào đi nữa thì tôi vẫn thấy nàng xinh đẹp, tôi vẫn muốn… nàng làm bạn gái tôi. Thế là với nguồn ” động lực ” mạnh mẽ đó, tôi viết nguyên một hơ
i 30 động từ bất quy tắc, xong xuôi đâu đó lại cười toe chìa ra :

- Hì, xong rồi !
- Ưm…… ! – Tiểu Mai thoáng nhíu mày khi kiểm tra đáp án của tôi.
- …….. ! – Mặc kệ là sai hay đúng, tôi chống cằm nhìn nàng….mê mẩn, đúng là Tiểu Mai nhìn càng gần càng thấy xinh đẹp.

Tiểu Mai không hay biết tôi đang nhìn nàng chăm chú, vẫn nhìn đăm đăm vào bài giải của tôi, cuối cùng nàng tròn mắt ngước lên nhìn tôi. Và tôi hoảng hồn ngó lơ ngay chỗ khác ngay tắp lự, như phát giác ra rằng nãy giờ mình bị nhìn chằm chặp, Tiểu Mai thoáng đỏ mặt rồi nói :

- Chỉ sai có 2 từ thôi !
- Vậy à ? Hì ! – Tôi lúng búng gãi đầu.
- Nam học thuộc bao giờ thế ? – Nàng hỏi.
- Mới tối qua thôi, vậy mà cũng còn sai ! – Tôi vờ nhăn mặt tiếc nuối.
- Cũng được rồi…vậy giờ Nam học tiếp chỗ này, mai mình kiểm tra ! – Tiểu Mai đáp.

Không biết là do tôi bị hoang tưởng rồi hay chăng mà tự dưng cảm giác như liền ngay sau đó Tiểu Mai khẽ mỉm cười khi đặt bút viết điểm ngữ pháp cho tôi.

Cầm cuốn vở đứng dậy sau khi nhoẻn miệng cười chào Tiểu Mai, tôi đường hoàng quay trở lại chỗ ngồi, và cảm giác được ở phía sau thằng Minh Huy đang nhìn tôi lom lom. Và ngay khi tôi ngồi lại vào bàn thì đã nhận được mảnh giấy vo tròn được thằng Chiến ném sang :

- ” Nó dòm mày ghê lắm, như muốn quất mày rồi ấy ! ”

Tôi nhếch môi cười khẩy, thầm nghĩ trong đầu :

- ” Chưa đâu, trò vui còn ở phía sau ! ”

Hai tiết học tiếp theo trôi qua không có gì đặc biệt, và giây phút tôi chờ đợi đã đến, trống báo hiệu giờ ra chơi vừa vang lên là tôi ngồi y xì ngay tại bàn mà bắt đầu quan sát. Như để tránh đi sự nghi ngờ, tụi thằng Khang thằng Luân vẫn tót ra ngoài sân chơi như bình thường, chỉ còn lại tôi, Tuấn rách và thằng Chiến là tại vị trong lớp.

Năm phút đầu tiên trôi qua mà vẫn chưa thấy bóng dáng tụi A6 đâu, thằng Tuấn đã bắt đầu chột dạ, nó quay lại lo lắng nhìn tôi. Thế nhưng tôi vẫn giữ bình tĩnh khoát tay bảo nó quay lên trên tiếp tục thi hành nhiệm vụ.

Lại vài phút yên ắng nữa trôi đi mà tình hình vẫn không có chuyển biến, thằng Chiến lắc đầu ủ dột nhìn thằng Huy vẫn còn đang chúi mũi vào quyển sách Công dân trước mặt.

- ” Bình tĩnh, chắc chắn sẽ có ! ” – Tôi nhủ thầm trong bụng.

Và không ngoài dự đoán của tôi, một lúc sau Tuấn rách giật mình nhìn ra ngoài cửa lớp, vì ở đó là hai thằng nhãi A6 mà hôm bữa tôi thấy đi cùng thằng Huy. Nghe tiếng gọi của đồng bạn, thằng Minh Huy vội bước ra tiếp chuyện.

Năm phút sau, trên tay tôi là hai mẩu giấy từ hai điệp viên, đó là thằng Chiến và Tuấn rách :

- ” Hai thằng A6 đưa nó cầm xấp giấy gì đó tao không thấy rõ ! ”
- ” Là tài liệu về Giáo dục công dân, có hình ảnh thuyết trình của tiết sắp tới, nó đang ghi chép gì đó, là sao mậy ? ”

Lúc này trên miệng tôi đã nở nụ cười ngạo nghễ, bởi tôi chỉ cần có thế :

- ” Thắng rồi ! ”

Tiết Giáo dục công dân sau giờ giải lao đã đến, cô giáo bước vào lớp, sau khi nói qua thể lệ nội dung thì cô cho thằng Luân lớp phó học tập đứng ra thay cô điều hành buổi thuyết trình.

- Đầu tiên là phần thuyết trình của tổ 1, mời đại diện tổ 1 ! – Thằng Luân dõng dạc nói.

Quả nhiên vẫn là thằng Minh Huy đang đường hoàng bước lên giữa lớp, nó ra vẻ húng hắng làm điệu bộ quan trọng hệt như các vị nguyên thủ quốc gia trong những lần phát biểu hội nghị. Và vẫn như mọi khi, cả lớp say sưa ngồi nghe nó thuyết trình, chỉ riêng hội bàn tròn là nhấp nha nhấp nhổm quay sang nhìn tôi.

- ” Cứ từ từ, để nó đọc hết đã ! ” – Tôi nháy mắt ra hiệu với cả bọn.

Và khi thằng Huy đã kết thúc bài thuyết trình trong tiếng vỗ tay rào rào của cả lớp, sau lời yêu cầu các tổ nhận xét của giáo viên, sau cả những lời bình luận hầu hết là khen nức nở của bọn con gái, tôi mới thong dong đứng dậy phát biểu :

- Thưa cô, em có ý kiến !

Nếu là ai đó phát biểu ngay sau bài thuyết trình của thằng Minh Huy thì không sao, thế nhưng khi người đó là tôi thì lại là một chuyện khác. Bởi bây giờ trong lớp ai cũng biết rằng tôi ít nhiều gì cũng có xích mích với thằng Huy, thế nên bây giờ hết thảy mọi người trong lớp trừ bọn thằng Khang ra đều ngạc nhiên nhìn tôi :

- Em cứ nói đi ! – Cô giáo mỉm cười.
- Dạ…em nghĩ phần thuyết trình của bạn Huy ở tổ 1 như vậy là không được ! – Tôi bình thản nói.
- Không được ở chỗ nào ? – Cô thắc mắc.
- Dạ, ở chỗ là bạn Huy lấy tài liệu của lớp khác để đem về làm tài liệu thuyết trình cho tổ mình !

Tôi vừa nói xong thì cả lớp đều ồ lên, và mọi ánh nhìn đổ dồn về phía thằng Huy :

- Sao em biết ? – Cô giáo ngạc nhiên hỏi.
- Vì em thấy bạn Huy nhận tài liệu từ bên lớp cũ bạn đó là 11A6, và không riêng gì lần này mà cả những lần thuyết trình khác đều vậy ! – Tôi từ tốn trả lời.
- Hèn gì lúc nào tổ 1 cũng đứng nhất, hây dà ! – Dũng xoắn hiểu ý tôi, nó hùa theo ngay.

Và giây phút cân não đã đến, thằng Minh Huy đứng dậy phản bác lại :

- Bạn Nam nói vậy là không có căn cứ !
- Hê, vậy nếu mọi người không tin thì thưa cô, tiết sau là tiết công dân của 11A6 và cô cũng dạy bên đó, nếu có thể kiểm chứng thì cô hãy ra đề thuyết trình cho bên đó giống với đề bên đây, là có thể biết ngay bạn Huy có sử dụng tài liệu của A6 hay không mà !

- Ừ, phải rồi ! – Thằng Luân ở trên bảng gật gù đồng ý.
- Chà, có không ta ? – Mọi người trong lớp xì xầm bàn tán.

- Nhưng… nội qui khi thuyết trình không cấm việc sử dụng tài liệu tham khảo ở nơi khác, dù gì cũng là lấy từ trong sách hay trên mạng ra mà ! – Thằng Huy cãi lại.
- Vậy là bạn Huy đây thừa nhận bạn sử dụng tài liệu của A6 đưa sang trong những giờ thuyết trình rồi nhé ? – Tôi chớp cơ hội xoáy thẳng ngay vào vấn đề.
- Thì….. ! – Thằng Huy bối rối.

- Okie, Nam đồng ý là nội qui không cấm việc dùng tài liệu bên ngoài, nhưng đây lại là tài liệu mang tính tương đương về sự tìm kiếm của mọi người, ví như mỗi tổ chỉ có tầm 10 người để làm phần tài liệu. Thế nhưng bên bạn Huy đây tính cả thêm A6 thì là gần 20 người chuẩn bị, nhỉ ?
- Vậy thì sao, đâu có phạm quy chế ?
- Không phạm quy chế nhưng là không công bằng ?
- Hừ, thế nào là không công bằng ?
- Vì đây là thi đua giữa các tổ với nhau, bạn đâu thể nhờ sự trợ giúp từ bên ngoài, vậy là……!

Đến đây tôi ngừng lại một giây, nhấn nhá giọng điệu để tỏ sự quan trọng :

- Vậy là…không bằng nhau về điểm xuất phát !

Tôi dứt lời thì hội bàn tròn và một vài đứa trong lớp đều gật đầu đồng ý, nhắm ngay cơ hội tranh thủ sự ủng hộ của số đông, tôi lại xoáy ngay đến danh dự của tổ 1 :

- Và mình nghĩ tổ 1 đâu…bệ rạc đến mức phải sử dụng tài liệu của lớp khác nhỉ ?

Không ngoài dự đoán, nhỏ Yên ù nóng tính đứng phắt dậy :

- Nói bậy, tổ tui không có !
- Thế nhưng…Huy vừa thuyết trình đấy thôi, bạn Yên có nhận ra được bao nhiêu phần tài liệu là của tổ bạn không ? – Tôi vờ ngơ ngác để chêm dầu vô lửa.
- Thì…tui có nói rồi, nhưng mấy lần trước Huy cũng có dùng nên…tức là bọn tui không đồng ý…nhưng Huy cứ….ừ thì…. ! – Yên ù càng nói càng biết mình hớ.
- Vậy là phải rồi, hèn chi tổ 1 cứ để Huy thuyết trình miết ! – Một đứa tổ 2 lên tiếng.
- Tui nghi rồi mà, chứ ai đời tổ 1 nhiều người vậy lại đi chọn mình Huy ! – Một thằng tổ 3 hùa theo.

Và kéo ngay sau đó là cả lớp bàn tán xôn xao, mặc cho thằng Minh Huy đang thập phần bối rối chả biết cất mặt vào đầu. Chỉ có Tiểu Mai là vẫn lạnh lùng chẳng tỏ thái độ gì, nhưng tôi cũng chỉ cần có thế, nàng không ra mặt bào chữa cho thằng Huy là được rồi, chứ tôi thì có luyện thêm vài chục năm nữa cũng chả thể đấu khẩu với Tiểu Mai nổi.

Tôi lúc này đã có thể tự tin cười khẩy, đưa mắt nhìn cô giáo bộ môn :

- Ý kiến của em chỉ có vậy thôi, em xin hết ! – Và tôi ung dung ngồi xuống.

Phải mất vài phút để ổn định tình hình lớp học, và mất mười phút để phán xử cho trường hợp này, cuối cùng cô giáo quyết định cho tổ 1 được 5 điểm sau khi trừ bớt 4 điểm. Và kẻ tội đồ Minh Huy lủi thủi quay về chỗ ngồi trong tiếng trách cứ của bọn con gái tổ 1 cùng cơ số những đứa của các tổ khác. Và tôi cười ngạo nghễ nhìn nó bằng ánh mắt của kẻ bề trên vì tôi xem như đã hoàn thành được một dấu gạch đầu dòng của kế hoạch tác chiến mặt trận thứ nhất.

- Quá dữ, mày đi làm luật sư đi ! – Giờ ra về, bọn thằng Khang phóng đến khoác vai tôi.
- Hê, chưa đâu, kế hoạch còn dài ! – Tôi cười khoái chí. – Đừng có khinh địch, chẳng qua hôm nay nó bị bất ngờ nên không cãi lại được thôi, chứ thằng này dẻo mồm lắm !
- Ha ha, kệ nó, tao chỉ biết lúc nãy cái mặt nó rõ là tức mày lắm mà chẳng làm gì được, ha ha ! – Thằng Chiến phá ra cười.

Đúng vậy, tuy là chỉ mới bắt đầu một trận đánh lớn thôi nhưng khởi đầu vậy là quá tốt rồi, dù sao thì chuyện này xảy ra cũng là trong phần dự liệu của tôi, và tôi trước đó đã tự tin là mình toàn thắng 100% rồi kia mà, có gì đâu phải tự hào, hề h
ề !

Và lúc tôi dắt xe ra khỏi bãi gửi, bất thần bắt gặp thằng Huy đang xách cặp đi ngược lại, dự là có chuyện chẳng lành, tôi âm thầm vận khí đề công, phòng khi thằng này muốn choảng nhau. Thế nhưng thằng Minh Huy chỉ gằn giọng và nói :

- Đợi đó, tao với mày chưa xong chuyện đâu !

Tức thì tụi thằng Khang đần mặt ra nhất thời á khẩu trước lời tuyên chiến đầy ngữ khí giang hồ của thằng Minh Huy.

Thế nhưng tôi chỉ bình thản cười lạnh, nhún vai đáp :

- Đã bắt đầu đâu mà xong !

Rồi quay lưng dắt xe đi thẳng, cảm nhận rõ rằng kể từ ngày hôm nay, trận chiến giữa tôi và thằng Huy đã chính thức bắt đầu !

Cho một chút vu vơ của bản dương cầm trưa hè thôi ….

http://mp3.zing.vn/bai-hat/Nuvole-Bi…/ZWZA8W8D.html

- “Con thích âm nhạc như thế nào? ”
- “Oa..con thích nhạc mang lại một cảm giác ma mị , huyễn hoặc , huyền ảo và lung linh như những ngôi sao giữa bầu trời đêm vậy !”

Lần đầu tiên mình thấy sao băng là lúc 5 tuổi, tựa cằm nhìn ra cửa sổ ,phụng phịu vì một sinh nhật không ba mẹ, bản A love for life của menu chương trình tivi đêm khuya vang từ ngôi nhà ấm áp đâu đó , và sao băng vụt sáng giữa các ngôi sao nhỏ khác , bầu trời đêm với gió miên man,cùng 1 tầm nhìn thoáng đãng phía trước…

Lớn hơn một chút , mình luôn thích nhạc New Age , và tâm niệm rằng 1 bản nhạc hay là khi ta nghe,nhắm mắt lại và có thể thấy được khung cảnh mà bản nhạc đó mang lại , từ đó là những thời gian tuyệt vời mỗi tối , khi ở một nơi thật cao với gió dịu nhẹ , nghe những bản nhạc mình gọi là ma mị huyễn hoặc,và hình dung ra nào là sông ngân hà , bầu trời đêm với vô số vì sao , cực quang lung linh , dòng suối nhỏ róc rách giữa rừng khuya cùng tiếng sáo trúc lảnh lót…lúc ấy thời gian như lặng đi,khi mình đã thở chung với dòng nhạc .

“Con người là 1 phần rất nhỏ của Trái đất , Trái đất ở trong Thái Dương hệ , Thái Dương hệ lại trong Dải ngân hà, Dải ngân hà là của Vũ trụ , mỗi Vũ trụ là một trong nhiều của Đa vũ trụ , Đa vũ trụ tuy vô tận nhưng trước đó là hữu hạn,là 1 Điểm vật chất dồn nén cực đại rồi Big Bang tạo thành không gian ngày nay , vậy….có khi nào Điểm vật chất đó lại là 1 Tế bào trong vô số Tế bào của Con người không ?” . Lúc bình thường mình rất vô lo,cũng chẳng nghĩ gì nhiều, nhưng khi nghe nhạc thì mình toàn tưởng tượng và tự vấn đủ chuyện , nếu học Vật lý thiên thể chắc toàn điểm D- mất, hi hi !

Mình rất thích chơi dương cầm ở 1 nơi thật cao giữa 1 thành phố lớn, nhìn xuống là các chấm đèn đủ màu sắc nhỏ li ti, nhìn lên là các chấm sao trắng lung linh giữa màu đen tuyền của trời đêm. Nhưng chơi vĩ cầm thì là ở 1 thảo nguyên,1 cánh đồng và 1 cây cổ thụ giữa 1 chiều râm mát . Và guitar thì nhất định phải là ở 1 dòng suối giữa rừng đầy lá phong , khi đó cảm giác như là mình có thể thấy khuông nhạc,nốt nhạc đang nhẹ trôi theo những ngón tay vậy ,vì khi đứng trước cái bao la vô tận của thiên nhiên,cảm xúc của con người tan theo vào đó , nhỉ ?

Yêu lắm những dòng chảy ngôi sao của A love for life, dòng suối trong mát với ánh trăng dịu nhẹ của Whisper in the moonlight , mây trắng lãng đãng trôi về chiều từ Nuvole Bianche , yên bình với Simple World ……

Có ai như mình không nhỉ ?

Thật sự viết đến đây mình cũng không biết là mình đang viết gì, chỉ là những cảm xúc mình không thể giải thích,ngắt dòng nghĩ này rồi thì dòng suy tưởng khác,cũng khó để hiểu nó , chỉ là … ý mình là âm nhạc thật sự kỳ diệu , hi , cảm ơn tất cả những ai theo đến dòng cuối của một tràng những vu vơ, lan man mà chính người viết cũng không tả hết được những gì đã cảm nhận.

 

Đọc tiếp

Các tập/chương/hồi khác của Yêu nhầm chị hai, được nhầm em gái

Mục lục truyện

Nếu thấy trang web hữu ích với bạn, hãy click Like ủng hộ chúng tôi !