Truyện kiếm hiệp
 

Yêu nhầm chị hai, được nhầm em gái (chương 228)

Lượt xem chương này: 1060

Một chốc sau, tôi lúc ấy hãy còn bối rối, đưa tay chỉ loạn xạ trong nhà bếp :

- Đây là… bếp ga, ừ… món ăn có sẵn trên đó rồi… bên này là chén dĩa… để dọn ra… !

- Rồi, Mai nhớ mà, giờ lau khô rồi tắm đi, để mình dọn cho ! – Nàng ngắt lời tôi.

- Ừ….ừ… ! – Tôi gật đầu lia lịa như cái máy.

Bước lên phòng mình để lấy đồ thay, tôi vẫn còn tim đập chân run vì chưa tin hẳn vào cái ôm khi nãy, nửa phần vui mừng vì Tiểu Mai giờ thật sự là đang ở trong nhà tôi, nửa phần… ngơ ngẩn vì hương hoa bí ẩn của nàng hãy còn đang lưu lại trên người tôi. Sao mà tôi thấy mùi hương này thân thiết quá đỗi vậy nhỉ ?

Quên cả chuyện lau khô, tôi xả vòi nước nóng lên người để mong lấy lại bình tĩnh, thế nhưng càng ngâm nước lâu, tôi càng thấy… run lẩy bẩy.

Vừa ôm người ta, mà người ta chả nói gì, tí nữa sao mà đối mặt đây ?

Tắm rửa xong xuôi, tôi bước xuống nhà bếp đã thấy bàn ăn tươm tất dọn ra, Tiểu Mai đang bật tivi ngồi xem tỉnh rụi. Tôi dám cá là nàng đã biết tôi đang đứng đây, thế nhưng dường như nàng làm ngơ tôi đi, vẫn bình thản chú tâm vào bản tin thời sự.

- ……. ! – Tôi lớ ngớ đứng như trời trồng giữa bếp chả biết nói năng gì sất, đợi chờ một tiếng của nàng để được cho phép… ăn cơm.

Quên cả đói, quên cả mỏi chân, tôi lúc này đang diễn trọn vai một cây chuối giữa đồng không mông quạnh, cũng dán mắt vào màn hình thời sự mà cầu mong cho hết đại cái chương trình ” tào lao ” này đi.

Tôi biết là Tiểu Mai đã nhận ra sự có mặt của tôi lúc này rồi, chắc luôn, nàng đang khúc khích cười không thành tiếng kìa, vai rung lên kìa…… nhưng sao bắt tôi đứng yên vậy nè trời ?

May thay có vẻ như nàng đã chán để tôi đóng vai ông phỗng, vờ quay sang nhìn vẩn vơ rồi bất chợt thấy tôi đang lớ ngớ giữa nhà :

- Ủa ? Nam xong rồi hở ? Ngồi đi chứ ! – Nàng nói giọng ngạc nhiên, nhưng tôi biết là có trêu chọc trong đó.

Bởi… đây là nhà tôi mà, sao tôi lại đợi Tiểu Mai cho phép rồi mới dám ngồi vậy chứ ?

Tôi gãi đầu rồi ngồi xuống ghế, lấm lét nhìn nàng xới cơm ra chén rồi đưa tay ra định lấy chén cơm, ngờ đâu nàng giật lại :

- Để mình xới thêm chút nữa, còn ít nhỉ ! – Tiểu Mai tiếp lời.

Quê tay rồi nha….hức….. !

Cầm chén cơm trong tay rồi, tôi khẽ khàng chạm đũa…..Thế nhưng lại chả dám gắp món ăn gì, bởi tự dưng Tiểu Mai lại ngồi im nhìn tôi.

- Sao…sao vậy ? – Tôi đã bắt đầu hoảng loạn.

- Nam mời mình đến mà, chưa được phép thì ai dám ăn chứ ! – Nàng đáp.

- Ừ… ăn đi… tự nhiên nhé…. ! – Tôi lúng búng mở lời.

- Ừa, Nam cũng tự nhiên ha ! – Nàng tủm tỉm cười, nói rồi nàng đưa tay gắp miếng thịt bò vào chén tôi – Bồi bổ người mắc mưa nè !

- Cảm…ơn… ! – Tôi nói như bị mắc nghẹn.

Trái ngược với tưởng tượng ban đầu của tôi lúc chiều, đó là bữa tối lãng mạn với ánh nến lung linh, Tiểu Mai sẽ ngại ngùng đợi tôi gắp thức ăn, tôi sẽ đường hoàng nói những lời ” đường mật “, mặc sức thể hiện tình cảm ” nồng nàn “. Thế nhưng trận mưa to đùng khi nãy đã dội sạch bao hùng tâm tráng chí lúc đầu, tôi bây giờ như chú mèo con tội nghiệp đợi mẹ sư tử gắp cho thức ăn.

Tôi cá luôn, đây là bữa ăn kinh hoàng nhất tôi từng được biết mà, đây là bữa cơm câm lặng, là bữa tối với tử thần, thiệt luôn chứ chẳng đùa !

Chả dám vọng động, tôi chỉ lấm lét đưa mắt nhìn Tiểu Mai đang thản nhiên đưa thức ăn vào đôi môi thanh nhã, từ tốn ăn uống thật chậm rãi. Còn tôi, chỉ dám âm thầm cầu trời khấn phật….

- ” Đừng có hỏi gì cái vụ ôm hết… đừng có hỏi gì hết…..đói….đói quá….. ! ”

Không lẽ Tiểu Mai đang phạt tôi vì cái tội ôm nàng mà chưa được sự cho phép hay sao ? Nhưng đây là nhà tôi mà, tôi phải được ăn chứ……

Tôi không dám nghĩ đến cái chân lí kia đâu…. Nhưng nó lại xảy ra mới ác chứ….

Giâ
̣t bắn người suýt nữa là phun cơm ra bàn khi tôi nghe thấy âm thanh đầu tiên của ” bữa tối với tử thần ” vang lên :

- Dạo này thấy Nam là lạ sao ấy nhỉ ? – Tiểu Mai mỉm cười.

- Lạ như thế nào ? – Tôi ngớ người thắc mắc.

- Chứ khi không lại mời mình đến làm gì ? – Nàng hấp háy mắt.

- Bộ… phải có lí do thì mới được Mai đến nhà mình chơi à ? – Tôi hỏi lại.

Yes ! Phải thế chứ, tôi phản công rồi nè, trả lời quá chuẩn !

- Ừ… tại thấy lạ lùng lắm, mình thì ngồi ăn, Nam thì.. ngồi xem !

- Hả ?

- Ăn đi chứ hả gì, đã ai nói gì đâu !

- Thì… đang ăn nãy giờ nè !

- Chén cơm còn nguyên kìa ông hai !

- Đang…giảm…cân….ăn ít… !

- Thế à ? Vậy mình không ngại đâu nhé !

Vâng, tôi biết tôi ngu rồi, tôi lại ngồi ngó Tiểu Mai thản nhiên dùng bữa mà miệng mình méo xệch lại !

- Ăn đi, hì hì ! – Nhưng nàng đã từ bi hỷ xả, chủ động gắp món cho tôi.

- Ừ…cảm ơn ! – Tôi thiếu điều nghẹn ngào luôn.

Vài phút trôi qua… tôi tự dưng thấy lạnh gáy… vì hình như đến giờ xưng tội rồi….

- Hôm giờ Nam làm gì ?

- Làm gì là… làm gì ?

- Sau giờ học trên lớp ấy ?

- Ừ… thì về nhà học tiếp !

- Thật không ?

- Thật mà, chiều học ở nhà thằng Tuấn, sau đó qua nhà thằng Luân, rồi về nhà….

Cứ như thế, tôi không đánh mà khai, nói sạch sành sanh, kể tất tần tật !

- Vậy thời gian đâu mà đi dạo ? Học miết kia mà ?

- Ừ….dạo xong… tối về học tiếp !

- Hèn gì gần đây thấy ngủ gật mãi nhỉ ?

- Để… bữa sau không ngủ nữa đâu, thật đấy !

- Mình có bảo Nam hứa gì đâu mà thật với không thật, có ngủ gật mình cũng chẳng để tâm !

- Ừ……. !

Tôi rầu rĩ gật đầu, nghe Tiểu Mai bảo chẳng để tâm mà buồn thê lương !

- Vậy nên cố mà đừng ngủ gật, xấu mặt lắm, nhé ? – Thế nhưng ngay sau đó, nàng lại nháy mắt nhìn tôi, và cười duyên dáng.

- Ừ…ừ… dĩ nhiên… hứa đấy ! – Tôi mê mẩn gật đầu ngay tắp lự.

- Được rồi, Nam ăn đi chứ ! – Tiểu Mai thở hắt ra.

- Ừm…. ! – Được lời như cởi tấm lòng, ngay sau đó tôi ăn như gió lốc.

- Từ thôi, nghẹn bây giờ ! – Nàng tủm tỉm cười. – Một chén canh nhé ?

- Ừ…. ! – Tôi không biết gì hơn ngoài việc tiếp tục gật đầu.

Kết thúc bữa tối bằng việc tôi lóng ngóng lau bàn và ngẩn ngơ nhìn Tiểu Mai đứng rửa bát, ôi ước gì có người vợ đảm đam như thế thì còn gì bằng nữa hả trời ?!! Và rồi ” bà vợ đảm đang ” ấy xoẹt mắt toé lửa đến tôi :

- Nhìn gì ?

- Không… không có gì ! – Tôi hoảng vía chối ngay tắp lự.

Một chốc sau, tôi mở cổng dắt xe Tiểu Mai ra ngoài :

- Được rồi, cảm ơn về bữa tối nhé, cho Mai gửi lời hỏi thăm bác gái nha ! – Nàng đổi giọng dịu dàng khi nhắc đến mẹ tôi.

- Ừ… để mình đưa về ! – Như sợ nàng đổi ý , tôi vội dắt luôn xe mình ra cổng.

Bầu trời sau cơn mưa trở nên mát mẻ và thoáng đãng, tôi và Tiểu Mai chạy xe sóng đôi nhau, một khoảng lặng thường thấy lại tồn tại giữa hai đứa. Nhưng với tôi lúc này là đã hạnh phúc lắm rồi, bởi bữa tối dù không diễn ra lãng mạn như tôi tưởng, nhưng thay vào đó là một cảm giác yên bình và ấm áp.

Cũng có phần may mắn nữa, Tiểu Mai chẳng hỏi gì về cái ôm lúc đầu cả…. hú vía thật !

- À…. ! – Tôi định mở lời bắt chuyện vài câu trước khi Tiểu Mai về đến nhà thì bất chợt giật mình khi thấy thằng Minh Huy đang cùng hai thằng đệ của nó đang chạy từ hướng ngược lại.

Trông thấy Tiểu Mai đi bên cạnh tôi, thằng Huy không nói năng gì, nó chỉ khẽ gật đầu chào nàng và nhìn tôi đầy sát khí. Tôi cũng chẳng vừa, hất vai hừ nhạt với nó tỏ vẻ mày không đáng cho tao để ý đến.

Thằng Huy vừa khuất dạng là Tiểu Mai quay sang nhìn tôi ngay :

- Hôm giờ hai người có vẻ ghét nhau nhỉ ?

- Mai không biết đâu ! – Tôi trả lời với vẻ bực dọc.

- Mình biết chứ ! – Thế nhưng nàng chỉ mỉm cười đầy ẩn ý.

Đưa Tiểu Mai đến trước cổng nhà, tôi cũng xuống xe dắt bộ :

- Được rồi, hì ! – Nàng khẽ nói, đưa tay mở khoá cổng.

- …….. ! – Tôi vẫn chôn chân tại chỗ, bối rối chưa biết phải nói gì.

- Gì vậy ? Hay vẫn còn muốn ăn thêm ? – Tiểu Mai hấp háy mắt trêu tôi. – Nếu vậy thì vào nhà mình nhé !

- Không… no rồi, Nam về nhé ! – Tôi lúng búng lắc đầu.

- Ừa, ngủ ngon, trời lạnh lắm đấy ! – Nàng tủm tỉm.

- Ừ, không sao đâu, mai gặp ! – Tôi nhún vai đáp, dù rằng mình đang lạnh thật.

Rồi tôi quay xe đạp về, trong lòng chợt dậy lên một nỗi tiếc nuối khi đã đưa Tiểu Mai về nhà, tôi muốn ở cạnh nàng thêm được lúc nào hay lúc ấy kìa !

Sau này nhớ lại, tôi đồ rằng có lẽ cái đêm hôm đó, khi tôi hứng chịu giá lạnh từ cơn mưa nặng hạt của mùa thu thì cũng là lúc vẻ băng sương nguyệt lãnh của Tiểu Mai đã dần tan biến. Âu cũng là duyên nợ, có phải không nhỉ ?

Tối hôm đó, tôi rúc mình vào chăn ấm và ngủ một giấc thật ngon lành, tâm trạng cực kì tươi tốt bởi cảm nhận rõ rằng Tiểu Mai đã thôi lạnh lùng với mình. Thế nhưng sáng hôm sau khi tỉnh dậy, tôi mới biết để làm tan đi tảng băng ngăn cách hai đứa, tôi đã bị… cảm lạnh… !

- Hắt….xì…iiiii ! – Âm thanh phát ra to tổ bố từ dãy bàn cuối phòng học 11A1.

- Nam có khoẻ không ? Em xuống phòng y tế đi ! – Cô Thảo nói.

- Dạ…không…ơ….sao….hắt…….xì…… ! – Tôi thều thào đáp lại. – Em…còn ngồi được mà cô.. ! !

- Tiết chủ nhiệm này cũng chưa có gì đâu, em cứ xuống phòng y tế nghỉ cho khoẻ, chút nữa rồi về ! – Cô Thảo tiếp lời, ừ cô nói cũng đúng, bây giờ đã là tiết chủ nhiệm của ngày học cuối trong tuần, sau đó là có thể về nghỉ ngơi thoải mái rồi.

Đưa mắt nhìn Tiểu Mai, tôi sướng rơn khi thấy nàng khẽ ái ngại gật đầu, thế là định nhổm dậy để xuống phòng y tế nằm nghỉ rồi thì thằng Minh Huy từ dãy bàn tổ 1 đứng phắt dậy :

- Thưa cô, em nghĩ nên để bạn Nam ở lại đây chút nữa, em có việc cần báo cáo !

- Gì vậy Huy ? – Cô Thảo ngạc nhiên.

Tôi đưa tay vỗ lên tai để chắc chắn là mình không nghe lầm, trong bụng đã cảm thấy có điều chẳng lành sắp xảy đến.

- ” Bình tĩnh nào ! ” – Tôi tự trấn an mình, nén cơn ” bạo bệnh ” qua một bên.

- Dạ, thời gian qua em có theo sát và kiểm tra, thì đến nay em nghĩ chắc cũng cần phải báo cáo với cô. Là gần 2 tháng vừa qua em thấy bạn Nam học rất sa sút không được như kết quả năm ngoái, đặc biệt là ở môn Toán, Nam thường xuyên bị điểm kém, và không phát huy thật sự vai trò của mình ở giờ truy bài !

Thằng Minh Huy làm một tràng dài liên tu bất tận, chả riêng gì Luân khùng mà cả đám Khang mập đều há hốc mồm vì chẳng ngờ thằng ngoại lai này lại chơi đểu đi tố cáo trắng trợn đến vậy. Chỉ có tôi là phất tay nghĩ thầm :

- ” Ôi xời, thây kệ mày, cứ tố thoải mái ! ”

Rồi khi cô Thảo còn chưa kịp nói gì, nó đã giáng thêm một đòn chí mạng nữa :

- Nam không còn xứng đáng làm cán sự Toán của 11A1 nữa ! – Thằng Huy đưa tay chỉ thẳng vào mặt tôi.

Hết thảy mọi người đều giật mình, Luân khùng há hốc mồm nhìn tôi đứng bật dậy ngay sau đó :

- Ê… bình tĩnh mậy ! – Nó kéo tay tôi thì thào.

Thế nhưng tôi mặc kệ, vẫn dõng dạc lên tiếng :

- Thưa cô, em nghĩ bạn Minh Huy nói rất đúng !

- Hả ? – Đám bạn trong lớp đều nhất loạt sửng sốt.

- Thời gian qua vì một số chuyện khúc mắc mà em không thể tập trung vào việc học được ! – Đến đây tôi kín đáo đưa mắt nhìn sang Khả Vy, em ấy vội vã tránh ánh nhìn từ tôi – Vậy nên em thật sự đã không làm tốt vai trò một cán sự Toán !

- Ừm… ! – Cô Thảo gật đầu.

- Nên em xin tạm nhường chức cán sự Toán của mình cho bạn Minh Huy đảm nhiệm, vì em thấy bạn ấy cũng rất giỏi môn Toán và lại thường xuyên giúp đỡ bạn bè. Còn khi nào em đã học tốt trở lại và cảm thấy có thể đảm đương trách nhiệm, đến lúc đó em sẽ xin phép cô được tiếp tục là cán sự Toán của lớp !

- Ưm… cũng được, vậy Huy có đồng ý không ? – Cô chủ nhiệm quay sang tổ 1.

- Dạ…được ạ…. ! – Thằng Huy vẫn chưa hết sửng sốt, nó bối rối trả lời.

- Vậy từ giờ bạn Minh Huy sẽ thay Nam là cán sự Toán nhé các em ! – Cô Thảo tuyên bố.

Trong khi cả lớp hãy còn đang xôn xao với quyết định vừa rồi thì tôi đường hoàng ngồi xuống chả hề mảy may tỏ thái độ gì, và lại….

- Hắt…hắt…xì……. !

- Cái thằng điên này, mày bị ngu à, sao lại từ chức ? – Luân khùng đập vai tôi.

- Từ từ tao giải thích cho, chả sao ….đâu… hắt……. ! – Tôi hất tay trả lời.

Mặc cho hội bàn tròn đang đần mặt ra khi tôi chủ động nhường chức cán sự Toán cho thằng địch thủ, tôi vẫn ung dung… đưa tay quệt mũi. Có vẻ như trong mắt bọn nó, thằng Nam lúc này đang quan tâm đến sức khoẻ của nó hơn là danh dự bản thân. Thế nhưng đám huynh đệ của tôi không biết tình huống đá đểu giành chức của thằng Minh Huy vừa rồi cũng là nằm trong dự liệu và kế hoạch tác chiến của tôi.

Thật vậy, ở mặt trận thứ nhất, ngay từ khi vạch ra kế hoạch chiến đấu tôi đã biết được ngày nào chưa giành được chức cán sự của tôi thì ngày đó thằng Huy còn chưa yên tâm. Bởi muốn đối chọi trực tiếp với tôi thì nó phải đối mặt trên lãnh vực học tập, chứ không phải là ở mặt trận công tác lớp với chức danh phó bí thư. Mà kể từ hè đến trươ
́c hai tuần gần đây thì tôi học hành chả ra cái củ khoai tây gì, nên chuyện bị thằng Huy lấy mất chức chỉ là vấn đề chẳng sớm thì muộn.

Chính vì vậy đằng nào cũng mất chức, thà tôi ra đi trong vinh quang còn hơn. Và cũng vì một lẽ tất yếu nữa, tôi sẽ không thật sự mất đi điều gì khi tôi chủ động nhường nó cho một ai đó. Vừa nãy tôi đã nói rất rõ ràng, nhường cho thằng Huy giữ chức đến khi tôi học giỏi trở lại, tôi sẽ lần hai nhậm chức, điều này đã được toàn thể mọi người chứng kiến. Và đối với việc học giỏi trở lại thì tôi thập phần tự tin là chuyện đó hoàn toàn nằm trong tầm tay.

Như vậy đấy, trong chiến trận, muốn giành chiến thắng thì chủ động luôn là cách tốt nhất. Và bạn sẽ không thật sự mất đi khi mà bạn chủ động từ bỏ, còn hơn là bị kẻ khác cướp lấy. Tôi đã dự liệu cho tình huống này từ lâu lắm rồi, không có gì phải bất ngờ với đòn đá đểu này của thằng Minh Huy, hẳn là nó đang cay cú về buổi tối hôm qua bị tôi phỗng tay trên lắm mà !

Giờ ra về, khi tôi đang lờ đờ dắt xe ra khỏi bãi giữ xe thì Tiểu Mai cũng từ đằng sau đi lên cạnh với tôi :

- Vẫn ổn chứ nhỉ ? – Nàng hỏi.

- Không… ổn lắm…hắt…..hơ…. ! – Tôi định giở trò làm nũng.

- Đáng lắm, tự mình hại mình mà ! – Chẳng dè nàng lại bĩu môi chế giễu.

- Ừm… đang buồn vì mất chức đây ! – Tôi đâm ra rầu rĩ, nhưng cũng chỉ là giả vờ.

- Thông minh đấy ! – Nhưng Tiểu Mai chỉ mỉm cười đáp lại.

- Cũng….hiểu à ? – Tôi ngớ người ra vì bất ngờ, tưởng chừng cái ẩn ý trong chuyện tôi nhường chức cho thằng Huy là chỉ có mình tôi biết thôi chứ.

- Ừa, về trước nhé ! – Nàng nhún vai trả lời.

Đứng nhìn Tiểu Mai dắt xe ra cổng mà lòng tôi chợt dậy lên một nỗi ” hoang mang ” vô cớ :

- Yêu người thông minh quá thì có tốt hay không nhỉ ?

Và một giây sau tôi lại phớt lờ đi nỗi lo tầm xàm đó :

- Ôi xời, xinh đẹp vậy ai mà không yêu cho được, hề hề….hắt…..xì…… !

Buổi tối hôm đó, sau bữa cơm no căng bụng, tôi phóng vội lên phòng để thay đồ thật bảnh bao, chuẩn bị cho công cuộc đi dạo bộ với Tiểu Mai thì chợt điện thoại reng lên inh ỏi. Tôi làu bàu đưa tay nhấc ống nghe, rủa thầm giờ phút này lại có thằng ất ơ nào gọi điện đúng lúc thế nhỉ, định phá đám tôi hay sao đây mà ?

- A nô ! – Tôi càu nhàu nghe máy.

- Nam hở ? – Giọng Tiểu Mai từ bên kia đầu dây.

- Ừ…mình nè ! – Tôi lúng búng gật đầu, cũng khá lâu lắm rồi, kể từ mấy tháng hè trước tôi mới được nghe lại giọng nàng qua điện thoại.

- Tối nay không cần thiết phải đi dạo với mình nữa đâu ! – Nàng tiếp lời.

- Ơ…sao… ??!! – Tôi sửng sốt.

- Ở nhà dưỡng bệnh đi, khỏi hẳn rồi qua lại cũng được !

- Không… khoẻ rồi…mà…hắt…..xì…… !

Tổ bà cái mũi phản chủ này, sao lại giở quẻ đúng lúc thế hả trời ?

- Đó, cấm có cãi, nghỉ ngơi đi nhé !

- Ừ….rồi…. !

- Vậy ha, ai bảo khờ để mắc mưa chi !

- Ừm… !

- Rồi, nghỉ đi, bye !

- Ừa…… !

- Nghe có vẻ miễn cưỡng vậy ?

- Đâu có…vậy nha !

- Ừm, mình cúp máy đây !

- Rồi…… !

- …………… !

- …………………….. !

- Sao còn chưa gác máy ?

- Đợi……. !

- Cộp….tút…tút….tút…. !

Khỏi phải nói đến buổi tối hôm đó, tôi như đứa con nít nhảy cẫng lên, vui mừng hết lớn phốc thẳng lên giường nằm, suốt buổi chỉ lẩm bẩm một câu nói duy nhất :

- Hoàng hậu à, hôm nay trẫm rất vui, tuy long thể bất an nhưng vẫn giữ được chiến tích huy hoàng, ề hề.. hề… hắt….xì….ì……… !!!

 

Đọc tiếp

Các tập/chương/hồi khác của Yêu nhầm chị hai, được nhầm em gái

Mục lục truyện

Nếu thấy trang web hữu ích với bạn, hãy click Like ủng hộ chúng tôi !