Truyện kiếm hiệp
 

Yêu nhầm chị hai, được nhầm em gái (chương 248)

Lượt xem chương này: 1142

Ngày 24 tháng 12 năm 2006 …

Sáng hôm nay là một buổi sáng khác hẳn với hôm qua, phải gọi là rất khác, bởi hôm nay là chủ nhật, và tối nay là Giáng Sinh.

Ban đầu, tôi tỉnh dậy với một tâm trạng cực kì phấn chấn bởi những gì thu hoạch được của ngày hôm qua, khi mà Sơn đen về báo cáo với tôi rằng thằng Minh Huy đang cực kì bất ngờ, tự hỏi thằng mũ đen là thằng nào, và không biết rằng liệu còn thằng nào trong nhóm tôi giống như thích khách mũ đen hôm qua không. Và tôi lại càng nực cười hơn k
hi mà Sơn đen bày mưu cho thằng Huy kéo băng dứt điểm tôi ngay ngày hôm nay, để rồi cuối cùng chính thằng Huy lại e ngại nói rằng cần phải đợi một thời gian để biết được nhóm hội bàn tròn chúng tôi có động thái gì nữa đã. Tôi biết thằng Huy đã bắt đầu lo sợ rồi, vì bây giờ nó không còn ở trong tối nữa, nhất là khi sau này, tôi sẽ tiếp tục gửi thích khách đến gặp băng nhóm tụi nó.

Tóm lại, tôi đang rất vui !

Và ít phút sau, tôi buồn bã trở lại, khi mà mẹ tôi bảo :

- Tối nay Noel mẹ qua nhà cô Nguyệt chơi, con có đi không ?

- Dạ… chắc không ! – Tôi lắc đầu đáp.

- Qua đi, có con bé Trân nhắc mày mãi đấy ! – Mẹ tôi nói.

- Dạ thôi, để bữa khác, tối con đi với lớp rồi ! – Tôi thoáng chần chừ khi nghe đến bé Trân, quả thực hôm giờ tôi cũng chẳng sang nhà con bé học tiếng Anh, mà cũng chẳng thấy con bé gọi điện trở lại hỏi thăm lí do.

- Vậy con cầm chìa khoá dự phòng, nếu về trước thì có mà mở cửa ! – Mẹ tôi gật đầu.

- Dạ, con biết rồi ! – Tôi đáp.

Không có Tiểu Mai, thì ngày hôm nay còn có ý nghĩa gì nữa chứ ?

Thế đấy, tôi buồn trở lại !

Ăn sáng xong, tôi chán nản tót lên ghế salon bật ti- vi xem phim, hết tập này đến tập khác, xem phim chán lại chuyển qua đọc truyện, từ cuốn này qua cuốn kìa. Để rồi ăn cơm trưa xong, tôi lại tiếp tục nằm nghe nhạc đến chiều, tôi nghe lại bản nhạc hôm trước.

- ” Ngày hôm nay qua cho lẹ dùm tui đi mà ! ” – Tôi chán nản nghĩ thầm trong bụng, bởi lẽ ra nếu cuộc đời như mơ thì ngày hôm nay mới đích thực là một ngày hạnh phúc, tôi sẽ được tay trong tay với Tiểu Mai mà đi chơi cùng nhau đến hết ngày.

Thế nhưng sự thật phũ phàng rằng lúc này tôi chỉ đang nằm ở nhà một mình, sự thật rằng Tiểu Mai vẫn còn giận tôi, thậm chí là chẳng buồn nhìn mặt tôi nữa. Nằm nhà chán, ngẫm nghĩ một hồi tôi quyết định dắt xe ra ngoài định dạo vòng vòng chơi chút cho khuây khoả đầu óc rồi tối lại về ăn cơm, ăn xong lại ngủ, thế là hết ngày, thứ hai tuần sau lại đi học.

Đó chí ít là những gì tôi muốn, hay ít ra là những gì tôi nghĩ, thế nhưng mọi chuyện lại xảy ra theo một chiều hướng khác.

Tôi thẫn thờ đạp xe dạo quanh những con phố quen thuộc, có đôi lần muốn chạy ngang nhà Tiểu Mai để xem thử, hoặc dù là chỉ được nhìn nàng một giây phút thôi là tôi cũng đủ vui lắm rồi, bởi ít ra tôi sẽ tự an ủi mình rằng, Giáng Sinh mình cũng được thấy người ấy. Và rốt cuộc tôi lại ngại ngần, để rồi trong vô thức, tôi tự dưng quẹo thẳng vô nhà sách dọc đường, khi nhận ra thì tôi đã đứng ở quầy hàng đầy những kệ sách cao nhồng trước mặt.

Nhìn tấm biển khu vực bán đồ lưu niệm, tôi bất giác nhớ lại cũng vào những ngày này năm trước, tôi hãy còn đang tất bật chạy hết nơi này đến nơi khác để tìm mua nguyên vật liệu làm quà Noel tặng cho Khả Vy. Nhìn cây thông đang sặc sỡ đèn màu ở giữa sảnh trong với những dây ruy băng lấp lánh và các quả châu đầy màu sắc, tôi lại một lần nữa ngớ người ra :

- Giáng Sinh rồi….. !

Ngày này năm trước, tôi đã cùng…….. !

Mãi miên man với dòng hồi tưởng của mình, tôi không hay biết một người đang đứng trước mặt mình, người ấy khẽ gọi :

- Nam…. !

- Hở ? – Tôi giật thót người.

Để rồi khi nhận ra người đó là ai, tôi thoáng sững sờ rồi rất nhanh chóng, lấy lại vẻ lạnh lùng mà tôi đã mặc định rằng từ trước giờ sẽ dành cho người đó.

- Sao vậy ? – Giọng nói quen thuộc ấy lại vang lên.

Trước mắt tôi là Khả Vy xinh xắn đang ôm sách trước ngực, em ấy nửa ngạc nhiên, nửa ngại ngần hỏi tôi. Thế nhưng tôi lúc này chỉ đang lấy làm lạ lùng, vì sau tất cả những gì em ấy đã đối với tôi, thì sao còn đủ can đảm mà đối mặt với tôi như thế này chứ. Khả Vy chia tay tôi để đến với một người con trai khác, sự thật là vậy.

- Ừm, không có gì ! – Tôi lạnh lùng nói rồi quay đi.

- ” Phải rồi… ngày này năm trước, mình đã quên mất là mình có tặng quà cho Vy….. ! ”

- Này, mình… nói chuyện chút, được không ? – Khả Vy vội bước theo.

- Có gì để mà nói… mình đang bận…. ! – Tôi tự dưng nghe lòng mình bối rối, cố lắc đầu từ chối.

- Chỉ một chút thôi, không lâu đâu ! – Em ấy nài nỉ.

Trước ánh mắt gần như là đang trông chờ hết mực của Khả Vy, tôi không còn cách nào khác hơn là đồng ý với lời ” mời ” bất ngờ này, và tôi cũng biết luôn…. Vong tình thiên thư đã tiêu dzên rồi, vì nếu theo đúng bộ thiên thư vong tình này thì bây giờ tôi phải bỏ đi mới phải.

 

Đọc tiếp

Các tập/chương/hồi khác của Yêu nhầm chị hai, được nhầm em gái

Mục lục truyện

Nếu thấy trang web hữu ích với bạn, hãy click Like ủng hộ chúng tôi !