Truyện kiếm hiệp
 

Yêu nhầm chị hai, được nhầm em gái (chương 273.2)

Lượt xem chương này: 935

Lúc này chỉ riêng tôi , Tiểu Mai và hội bàn tròn mới biết được lí do tại sao thằng Minh Huy phải chuyển đi đột ngột như vậy. Nhưng cá nhân tôi cũng không ngờ rằng nó lại quyết định như thế, bởi sau trận đánh hôm nọ cả về mặt chiến tích lẫn tinh thần thì tôi dù toàn thắng nhưng cũng thọ thương không kém gì nó, cứ tưởng nghỉ Tết vào xong là lại một phen quyết chiến tiếp tục với những trò mèo của nó chứ. Tôi cũng nhơn nhơn tự đắc nghĩ rằng mình sắp được xem xem cái mặt thằng Huy sẽ như thế nào khi biết được Tiểu Mai giờ đã là bạn gái của tôi. Ấy thế mà thằng này sau trận thua tan tác ngày đó đã quyết định bỏ cứ mà đi hệt như thằng Phệ đầu lãnh năm nào.

- Quả này thì mình thắng toàn diện rồi mày ạ ! – Luân khùng quay sang tôi nói.

- Ừ, tao còn tưởng nó chưa chịu thua nữa chứ ! – Tôi gật gù đáp.

Đợi cho mọi người trong lớp bớt đi ồn ào tán chuyện vì tin giật gân này thì thằng Khang mới đưa tay ra hiệu im lặng để nói tiếp :

- Và chức vụ cán sự Toán nay đã bị bỏ trống, thế nhưng theo sự tiến cử của bạn Trúc Mai với cô chủ nhiệm thì….. ! – Thằng mập cố tình lấp lửng giữa chừng để tạo sự hồi hộp.

- Thì sao ? Nói lẹ lên ! – Cả lớp nhao nhao trở lại.

Thằng mập quay xuống nhìn tôi cười đểu, tôi quay nhìn về phía Tiểu Mai, nàng cũng khẽ gật đầu tủm tỉm. Như vậy… có lẽ nào….

- Chức cán sự Toán sẽ do bạn Trí Nam đảm nhiệm trở lại, vỗ tay ! – Thằng mập nói như hét.

- Quá đã, thánh Nam đã tái sinh ! – Dũng xoắn đập bàn đứng dậy.

- Bỏ xừ rồi, thằng Nam mà cán sự quái gì, nó bảnh thấy mồ ! – Một vài ý kiến không đồng tình.

- Hê, tao thấy nó làm được hơn, chứ thằng Huy giả tạo quá ! – Lại có người phản bác.

Tôi lúc này thì chả để tâm gì đến mấy lời nói xung quanh nữa, chỉ thấy như cả người mình lâng lâng sung sướng như đang bay trên mây vậy.

Tôi được phục chức rồi, tôi lại làm quan rồi….. !

Thành sự thật rồi, tôi là cán sự Toán, Tiểu Mai là cán sự Anh, cả hai đứa tôi từ đây sẽ trở thành cặp đôi quyền lực nhất A1 rồi, sẽ nắm quyền khuynh thế sự trong tay, chắc chắn luôn !

Mang tâm trạng khoái chí đó đến tận giờ ra chơi, gương mặt tôi vẫn tươi hơn hớn vì chỉ trong một ngày mà ha
i tin vui liên tục báo về, một là thằng Huy đã bị hội tụi tôi quất một trận đá luôn ra đảo chơi với chim với cá, hai là tôi lại được làm cán sự Toán bảnh bung xà beng.

- Cảm ơn em, tiến cử hồi nào vậy ? Anh không biết đấy ! – Tôi quay sang hỏi Tiểu Mai khi cùng nàng đi xuống căn-tin uống nước.

- Mới hôm qua thôi, cô Thảo gọi điện đến nhà em hỏi chuyện ! – Nàng cười đáp.

- Ừ, thế rồi lúc em nói cho anh làm lại thì cô có nói gì không ? – Tôi tò mò hỏi.

- Không, dù gì học kì vừa rồi anh cũng tiến bộ mà, cô cũng xem qua điểm của anh năm trước nữa ! – Nàng trả lời.

- Hì, vậy ổn rồi, khoái ghê ! – Tôi cười toe toét.

- Coi mà học hành cho đàng hoàng đó nghen ! – Tiểu Mai nhắc nhở khi thấy tôi đang có phần quá khích.

- Nhớ mà, yên tâm đi ! – Tôi gật đầu lia lịa.

Ngày hôm nay quả tình là vui hết biết, đúng là xuân đến thì cuộc đời tươi đẹp ngay tắp lự mà, dễ làm con người ta vui vẻ sảng khoái gì đâu. Đúng thật ấy chứ, lúc này thể chất tôi đang trên đà của phong độ tốt nhất luôn, bằng chứng là khi đi ngang 11A2, cảm giác rằng sắp có người vụt ra bất ngờ nên tôi vội kéo tay Tiểu Mai rồi lách người né sang một bên.

Biết ngay mà, lại con nhỏ hậu đậu này, may mà…..

- Hì, hôm nay mình không có bê chậu nước nữa, xin lỗi hai bạn nha ! – Dạ Minh Châu, hoa khôi 11A2 cười tươi bước vội ra, trên tay là quyển sổ đầu bài.

- Ờ, hên quá ta ! – Tôi đáp bằng cái giọng không thể bất lịch sự hơn.

- …….. ! – Minh Châu trông thế bèn sững người lại, rồi đứng yên ra vẻ áy náy biết lỗi.

- Có gì đâu, bạn nhắc hoài, hì ! – Tiểu Mai khẽ véo tôi rồi cười với Minh Châu.

- Ừm…. ! – Nhỏ này gật đầu mừng như được tha bổng.

Trong khi tôi còn đang lầm bầm rủa thầm, mặt nhăn như khỉ ăn ớt vì chỉ tại con nhỏ này mà giờ phải ăn véo của Tiểu Mai thì từ đằng sau, thằng Tuấn rách hối hả chạy tới :

- Ê…Nam… Trí Nam, tao nói nghe nè !

- Cái gì nữa ? – Tôi làu bàu quay lại.

- Nãy giờ gọi sao không nghe mậy ? Tao còn tưởng nhầm người, he he ! – Tuấn rách cười toét mang tai.

- Nhầm thế nào được mà nhầm, trên đời này chỉ có một không hai, chính tao đây chứ còn ai đâu nữa ! – Tôi vỗ ngực hống hách.

Vừa lúc đó thì Minh Châu cũng bất thần mở to mắt ngạc nhiên, rồi hỏi bằng một giọng như không tin được nhỏ này đang hỏi gì :

- Trí… Nam… ?

Cả tôi lẫn Tiểu Mai cũng nhất thời chả hiểu nhỏ này đang làm gì sất :

- Ừ, sao… ? – Tôi ngớ người hỏi.

- Bạn… có vết sẹo… gần bả vai sau lưng… phải không ? – Nhỏ lại hỏi tiếp.

Ngay sau đó đến lượt tôi điếng hồn vì đúng thật là tôi có một vết sẹo từ lâu ở đằng sau lưng của vai trái, thế nhưng việc này ngoài số ít người ra thì cả đám bạn thân lẫn Tiểu Mai đều không hề hay biết bởi tôi chưa nói chuyện này cho ai bao giờ.

Vậy thì… sao nhỏ Minh Châu này lại biết được chứ ? Vì rõ là tôi chả hề quen con nhỏ này một chút nào cả, không có ấn tượng gì luôn ấy chứ !

- Phải vậy…không ? – Nhỏ Minh Châu lại hỏi tiếp, giọng đã gần như run lên.

- Ừ… nhưng… sao bạn biết ? – Tôi trả lời mà trong lòng đã bắt đầu hoang mang tợn.

Cả Tiểu Mai lẫn Tuấn rách lúc này cũng đang ngơ ngác không kém gì tôi vì chẳng hiểu chuyện gì đang xảy ra. Thế nhưng sau khi nghe tôi gật đầu xác nhận đúng là tôi có vết sẹo ở bả vai thì nhỏ Minh Châu bèn nhìn tôi đầy căm ghét và buông một câu… không thể nào bất ngờ hơn được nữa :

- Đồ phản bội !

Rồi con nhỏ quay ngoắt bỏ đi thẳng một mạch, để lại cả ba đứa tôi lúc này đang thừ người ra như trời trồng giữa hành lang dãy lầu học.

Đếch… hiểu gì luôn !!!!

 

Đọc tiếp

Các tập/chương/hồi khác của Yêu nhầm chị hai, được nhầm em gái

Mục lục truyện

Nếu thấy trang web hữu ích với bạn, hãy click Like ủng hộ chúng tôi !