Truyện kiếm hiệp
 

Yêu nhầm chị hai, được nhầm em gái (chương 274)

Lượt xem chương này: 1081

Sau khi Minh Châu nói xong, nhất thời cả tôi lẫn Tiểu Mai đều không biết phản ứng thế nào trước tình huống quá ư bất ngờ này, thằng Tuấn rách thì khỏi nói bởi nó lúc này như ngây dại ra vì… lại một lần nữa, tôi dính dáng đến một ” hot girl ” của trường.

Quả thật trông như Minh Châu không có vẻ gì là đùa giỡn, câu trách móc pha lẫn giận dữ vừa rồi có thể cảm giác như đó là một lời nói thật tình và xuất phát từ một thời điểm bất ngờ không có sự chuẩn bị trước.

Tuấn rách ú ớ như không tin vào mắt mình :

- Sướng… sướng vậy mày ?

Với nó thì đó là sướng, nhưng với tôi thì lại là khổ, vì cạnh bên tôi lúc này là Tiểu Mai, và tôi thì chẳng còn lòng dạ nào để ý đến bất cứ điều gì nữa, bởi tôi vừa bị một nhỏ khác mắng là thằng phản bội ngay trước mặt người yêu tôi :

- Không… không hiểu ! – Tôi lắp bắp không thành ý.

Tiểu Mai không nói gì, nàng chỉ lặng lẽ quan sát thái độ của tôi rồi suy nghĩ thêm một hồi nữa, mới thở hắt ra nói :

- Đi vào lớp !

Tôi không dám hó hé nửa lời, vội cúi đầu lẳng lặng đi sau lưng Tiểu Mai mà vào lại phòng học, bỏ luôn giờ giải lao uống nước vui vẻ mà lí ra tôi phải được tận hưởng. Thằng Tuấn rách vẻ như mặc kệ những chuyện đó, nó bá vai tôi nói vào tai :

- Ê tao nhờ mày vụ này cái !

- Gì ? – Tôi hỏi như sừng sộ.

- Chiều nay rảnh không ? Tao hỏi mày cái này ! – Nó cười cầu tài.

- Hỏi gì ? – Tôi thắc mắc.

- Ra về gặp tao ở cổng trường rồi nói chuyện, vụ này quan trọng lắm ! – Nó úp mở một câu rồi quay trở lại chỗ ngồi.

Phần tôi lúc này thì thừ người ra như thằng đần, ai nói gì tôi cũng gật đầu, thế nên chuyện chấp nhận vụ nhờ vả của thằng Tuấn cũng không ngoại lệ, tôi đồng ý ngay tắp lự. Bởi tôi chỉ lo một nỗi lúc này, đó là tại làm sao mà tôi lại bị nhỏ Minh Châu gọi là đồ phản bội, trong khi chỉ trước đó hơn một tuần tôi còn tự hứa với bản thân rằng sẽ không bao giờ làm Tiểu Mai phải buồn, ấy vậy mà… bây giờ vẻ như tôi lại lòi chành ra thêm một chuyện tình ái động trời nữa.

Thế nhưng tôi thì nào có quen biết gì nhỏ Minh Châu kia chứ, thật sự trong trí óc tôi còn chả có ấn tượng gì với nhỏ này nữa là, ngoại trừ một điều là… nhỏ này khá đẹp.

Tất cả chỉ là hiểu lầm thôi, ừ có thể người giống người, hoặc tên trùng tên chẳng hạn, rất có khả năng nhỏ kia chỉ nhầm tôi với một ai đó.

Nhưng sao tôi cứ có một cảm giác bất an thế nhỉ ? Bởi nếu như thật sự là nhầm người thì tôi đâu cần phải lo lắng đến vậy chứ ?

Đúng rồi, tôi lo lắng chỉ là sợ Tiểu Mai sẽ nghĩ rằng tôi đã thích ai đó trước khi yêu nàng, vậy nên lát sau, tranh thủ nghỉ giữa tiết học tôi vội phóng đến giải thích ngay :

- Anh nói thật, anh không quen biết gì với nhỏ đó cả !

- Ừm ! – Tiểu Mai thản nhiên gật đầu.

- Thật mà, anh không nói dối đâu ! – Tôi gần như chết đứng khi thấy Tiểu Mai lạnh lùng trả lời.

- Em biết, em cũng không nghĩ là anh dám nói dối trước mặt em ! – Nàng nhún vai đáp.

Đến đây thì tôi hơi lạnh người khi nghe Tiểu Mai nói vậy, vì cứ như tôi bây giờ… hoàn toàn nằm trong quyền sinh sát của nàng rồi ấy.

- Thật mà, anh không hề biết Minh Châu ! – Tôi thở vắn than dài.

- Nhưng có thể Minh Châu quen biết với anh ! – Tiểu Mai nhìn thẳng vào tôi.

- Là sao ? – Tôi ngỡ ngàng thắc mắc.

- Rất có thể anh quen Minh Châu từ trước đây, nhưng vì lí do nào đó mà anh đã quên mất bạn này rồi ! – Nàng lắc đầu đáp.

- Không, anh không có quen thật mà !

- Ra về nói chuyện sau, anh về chỗ đi !

- Ừm….. !

Suốt từ lúc đó đến tận giờ ra về, tôi cứ căng óc nghĩ mãi mà vẫn không nhớ ra rằng Minh Châu là ai, và tôi đã quen nhỏ này như thế nào. Tuyệt đối không có chuyện tôi quên… một cô gái xinh đẹp như thế này được, bởi ngay từ nhỏ là tôi đã động lòng phàm và thích đơn phương không biết bao nhiêu đứa con gái rồi. Thế nên nếu tôi đã từng gặp Minh Châu thì tôi phải nhớ ra nhỏ này là ai chứ, chưa kể nhỏ này lại đang học 11A2 trường tôi, và nói thế thì có rất nhiều điểm vô lí đầy khúc mắc trong tình huống này.

Giờ ra về, khi tôi còn định dắt xe ra cổng trong bộ dạng thiểu não thì thằng Tuấn rách đã trờ tới :

- Ê Nam, ngày mai mày rảnh không ? Đi với tao !

- Đi đâu ? – Tôi nhăn nhó hỏi lại.

- Đi học Thái cực quyền ! – Nó tỉnh bơ đáp.

Tôi gần như không tin vào tai mình, trố mắt ngạc nhiên rồi há hốc mồm :

- Mày điên à ?

- Sao điên ? – Tuấn rách chưng hửng.

- Đang yên đang lành tự nhiên lại đi học võ ? Rồi võ gì không học, lại đi học Thái cực quyền ? – Tôi nói giọng chế giễu.

- Thì tao thích… học chứ sao, có gì đâu ! – Nó ấp úng.

- Haizz, Thái cực quyền nói thật mày chứ hiếm có dòng nào chiến đấu lắm, toàn tập theo trường phái dưỡng sinh thôi ! – Tôi thở dài ngao ngán.

- Là sao ? – Tuấn rách ngạc nhiên hỏi lại.

- Là võ dưỡng sinh tập múa may bay uốn dẻo ấy, mày hiểu không ? Còn mấy vụ Thái cực dụng lực đả lực thì chỉ có trong phim thôi, mày giỏi như Trương Tam Phong thì hoạ may !

- Ơ… chứ sao Vịnh Xuân của mày cũng có dụng lực đả lực đó thôi ?

- Vịnh Xuân khác, là võ công cận chiến tốc độ cao đã qua thực tiễn, còn Thái Cực quyền ngày nay thì chủ yếu dành cho các vị lão thành tập dưỡng sinh để khoẻ người thôi !

Mặc cho tôi nói nát cả nước, Tuấn rách vẫn khăng khăng giữ ý định của nó :

- Kệ… tao muốn học đấy !

- Bố thằng bệnh, học ra chả đánh lại ai đâu ! – Tôi nói giọng chế giễu.

- Tao học đâu phải để đánh nhau ! – Nó khoát tay phớt lờ tôi.

- Chứ để làm gì ? – Tôi sửng sốt.

Và rồi trong vài giây ngắn ngủi, tôi ngớ người ra, à lên một tiếng rồi phán đoán :

- Mày học vì… gái ? Đúng không ?

- Ặc… sao mày biết hay vậy ? – Thằng Tuấn giật mình ngạc nhiên.

- Vậy là đúng rồi, đang tính học lấy le với nhỏ nào chứ gì, anh hùng cứu mỹ nhân à ? – Tôi châm chọc.

- Không… tao học vì… chỗ học có gái ! – Nó thật thà thú nhận.

- Là sao ?

- Là… tháng trước có nhỏ kia đến học thêm Hoá ở chỗ anh tao… thấy nó xinh quá nên tao bắt đầu dò la thông tin !

- Rồi sao nữa ?

- Thì biết được em nó học chuyên Hoá, nên mới qua nhà tao học phụ đạo !

- Khác trường thì tán làm quái gì mày ơi !

- Nhưng… nhà em nó dạy võ, nên… tao định đi học !

- Bố thằng bệnh, học võ để tán gái thì chỉ có mày thôi đấy, thế rủ tao đi làm gì ?

- Tao đi một mình… ngại lắm, có mày đi chung cho đỡ quê !

- Ơ hay, tao cần gì học võ nữa, tự thân vận động đi mày !

- Á à nhớ nhé, vụ thằng Huy tao giúp mày rồi bây giờ qua cầu rút ván, ăn cháo đá bát phải không ? – Tuấn rách trề môi phì phèo văng cả nước bọt.

Đọc tiếp

Các tập/chương/hồi khác của Yêu nhầm chị hai, được nhầm em gái

Mục lục truyện

Nếu thấy trang web hữu ích với bạn, hãy click Like ủng hộ chúng tôi !