Truyện kiếm hiệp
 

Yêu nhầm chị hai, được nhầm em gái (chương 289.1)

Lượt xem chương này: 978

Minh Châu tròn mắt ngạc nhiên rồi nhìn tôi kiểu như thất vọng lắm, cô nàng lắc đầu và nhấp một ngụm nước trong ly của mình.

- Cảm ơn, mình khỏe ! – Minh Châu trả lời lạnh tanh.

- Vậy…tốt…. ! – Tôi ấp úng nói chữ được chữ mất.

- ……. !

- Bạn…. tên là…. Minh Châu nhỉ… ?

- Ừm, biết rồi hỏi chi !

- Bạn Minh Châu… uống nước tiếp đi…. !

- Đang uống !

- Mình… mình là Nam… học lớp 11A1… nhà ở…… !

- Có ai bắt đâu mà khai, vớ vẩn !

- ………. !

- “Lạy hồn, đây là con nhỏ hậu đậu thường ngày rất ư là hiền lành và có vẻ khờ khạo đấy ư ? Bây giờ sao nhỏ đó hung bạo quá vậy trời ? ” – Tôi thầm kêu khổ.

Đến đây thì tôi tắc tị chả biết phải nói thêm gì nữa, cứ ngồi bất động tại bàn như ông phỗng, hết quay nhìn ra căn-tin rồi lại nhìn lên mấy cái cây to đùng trước mặt, xong rồi chuyển sang ngắm nghía sân tập thể dục. Tuyệt đối tôi không dám nghía mặt nhìn sang Minh Châu lấy một giây phút nào, bởi không biết gì để nói thì nhìn người ta làm gì.

- Còn gì nữa không ? – Chừng như cảm thấy
có ngồi im lặng với một thằng nhát gái như tôi ở đây cũng vô ích, Minh Châu hết kiên nhẫn quay sang hỏi.

- Hả ? – Tôi giật thót người vì bị đánh thức khi đang liên tưởng đến những bộ phim mình đã từng xem rằng gặp trường hợp này thì cần phải làm gì.

- Không còn gì nữa thì tôi lên lớp đây ! – Nói rồi cô nàng đứng dậy ngay lập tức.

- Ê…ế… còn mà…. ! – Tôi hoảng hồn gọi với theo.

- Rõ là điên ! – Minh Châu thở dài nhìn tôi đầy chán nản rồi định cất bước quay đi.

Thế nhưng vừa lúc đó thì cả hai đứa tôi đều ngạc nhiên khi trông thấy Tiểu Mai đang hối hả bước về phía bàn đang ngồi, gương mặt nàng ánh lên vẻ hi vọng và mỉm cười khi nhìn thấy tôi.

- Chào bạn ! – Tiểu Mai cười tươi, gật đầu chào Minh Châu.

- Bạn hẹn mình ra đây mà sao giờ mới đến ? – Minh Châu không chào lại mà đáp trả ngay bằng một lời trách cứ.

- Xin lỗi, mình đang xuống căn-tin thì có việc gấp của giáo viên chủ nhiệm nên phải trở lại lớp ! – Tiểu Mai chắp tay ra vẻ biết lỗi, nàng khép môi lém lỉnh trả lời.

- ……… ! – Minh Châu nghe vậy thì không trách thêm câu nào nữa.

- Vậy… hai người đã đồng ý hết rồi chứ ? – Tiểu Mai mở lời, hấp háy mắt nhìn tôi mà không biết rằng thật ra từ nãy đến giờ, tôi chả làm ăn ra cái củ khoai tây gì ráo.

- Chưa….. ! – Tôi lắc đầu bất lực, hất vai về hướng Minh Châu đang đứng lặng thinh.

- Là sao ? – Tiểu Mai tròn mắt ngơ ngác.

- Là nãy giờ tên chết nhát này chả có nói được gì cả, toàn ngồi uống nước thôi ! – Minh Châu bực bội trả lời hộ tôi.

- Ơ…… ! – Đến đây thì Tiểu Mai quay sang nhìn tôi, và trông thấy cái gật đầu xụi lơ của bạn trai mình thì nàng đã đoán được mọi chuyện.

- Ôi…. ! – Tiểu Mai thở dài ngán ngẩm, vẻ như nàng chả thể ngờ được là tôi đây nhát gái quá thể, đến cả việc tiếp chuyện người khác cũng không được.

Như lo rằng sắp hết giờ ra chơi đến nơi, và Minh Châu thì trông chẳng có vẻ gì là thiết tha với cuộc hẹn chán phèo này nữa nên Tiểu Mai vội kéo ghế ngồi xuống :

- Bạn ngồi nhé, để mình thay Nam tiếp chuyện cho !

- ……. ! – Minh Châu miễn cưỡng đồng ý cũng ngồi xuống thẻo, có lẽ cô nàng cũng cảm thấy có một sức hút nào đó trong những lời đề nghị của Tiểu Mai.

- Vậy hai người muốn nói chuyện gì ? – Minh Châu hỏi trước, đưa mắt nhìn về hai người phía đối diện là tôi và Tiểu Mai đang ngồi cạnh nhau.

- Ừm, sự thật là… chuyện Nam hồi trước có hứa sẽ dẫn bạn đi tham quan Phan Thiết ấy, mình nghĩ bây giờ, Nam muốn thực hiện lời hứa đó ! – Tiểu Mai trả lời.

- Ừ.. ừ… đúng rồi ! – Tôi vội hùa theo khi bị Tiểu Mai khẽ huých vào hông mình.

- Là sao ? – Minh Châu tỏ ý ngơ ngác chưa hiểu chuyện.

Đến đây thì tôi vội mở miệng nói ngay, có lẽ có Tiểu Mai ngồi bên cạnh thì tôi trở nên vững tâm hơn, ăn nói có phần lưu loát hơn chút đỉnh.

- Là… cuối tuần này, mình với nhóm bạn thân cũng định đi lòng vòng thành phố chơi, cũng vui lắm, nên sẵn đây.. mình muốn mời Châu đi cùng, xem như….. ! – Tôi bỏ lửng câu nói của mình nhưng ý tứ thì đã quá rõ ràng, đó là xem như tôi thực hiện lời hứa năm xưa.

Tiểu Mai đưa mắt hi vọng nhìn Minh Châu, nàng khẽ cười :

- Vậy nhé, bạn đồng ý không ?

Nhưng Minh Châu không trả lời Tiểu Mai mà nhìn tôi hỏi tiếp :

- Nam muốn dẫn mình đi dạo Phan Thiết ?

- Ừ…. ! – Tôi vội gật đầu.

- Để làm gì ? Sau hai năm thì chả cần bạn, tôi cũng biết hết nơi phố biển này có những gì rồi !

Không ngoài dự đoán của Tiểu Mai, đúng thật sự trong khoảng thời gian 2 năm thì đủ để bất cứ ai tuy xa lạ nhưng ở lại cái phố biển nhỏ bé này thì cũng đều sẽ rành rẽ được đi nước bước không sớm thì muộn.

- Ơ… thì…. ! – Tôi bối rối đưa tay quệt mồ hôi trán.

Nhận thấy tôi đang tắc tị vì chả biết nói gì nữa, Tiểu Mai bình tĩnh đỡ lời :

- Cũng không hẳn là phải đi những nơi nào đó, ý của bọn mình là muốn bạn dạo chơi cùng với bọn mình, nhóm bạn của Nam vui tính lắm !

Thế nhưng Minh Châu chỉ cười nhạt, nhẹ đưa tay vuốt tóc rồi nói :

- Hai người không cần phải rào trước đón sau, mình biết Nam muốn giữ lời hứa ngày trước chứ gì, chứ nào phải là có ý cùng đi chơi này nọ, đúng chứ ?

Đọc tiếp

Các tập/chương/hồi khác của Yêu nhầm chị hai, được nhầm em gái

Mục lục truyện

Nếu thấy trang web hữu ích với bạn, hãy click Like ủng hộ chúng tôi !