Truyện kiếm hiệp
 

Yêu nhầm chị hai, được nhầm em gái (chương 290)

Lượt xem chương này: 994

Ngay sau câu nói của Dạ Minh Châu thì cả tôi lẫn Tiểu Mai đều nhất thời bối rối, bởi cô nàng đã nhìn thấu được mục đích thật sự của lời đề nghị dạo chơi này.

Minh Châu nhận ra được thái độ của hai đứa tôi, cô nàng liền tiếp lời :

- Nếu bạn Nam cảm thấy áy náy thì thôi, không sao, mình xem như bạn chưa hứa gì đâu. Với cả, mình không quan tâm điều gì về bạn trong quá khứ nữa, thế nên bạn cũng không cần phải lo rằng mình đang trách cứ làm gì !

Quả thật Minh Châu rất nhạy bén, cô nàng biết được tôi đang nghĩ gì trong đầu, khiến giờ đây tôi lâm vào cảnh khốn đốn chưa từng thấy, bị dồn ép đến mức không dám hó hé nửa lời.

Nhưng Tiểu Mai rất nhanh đã lấy lại bình tĩnh, nàng vội nói :

- Đúng thật sự là Nam muốn giữ lời hứa với bạn, con trai thì thường hay quên mà, bây giờ Nam muốn mời bạn cùng đi thăm thú Phan Thiết thì mình nghĩ đó đã là thành ý rồi, Châu có thể nghĩ lại không ?

- Mình nói là không để tâm đến chuyện cũ nữa, nên hai bạn cũng chẳng cần thiết phải khó xử làm gì ! – Minh Châu thở hắt ra đáp.

Tiểu Mai nheo mắt, nàng khẽ nói một cách dè chừng :

- Châu nhớ rất rõ chuyện ngày trước, đâu có lí nào lại giờ lại bảo rằng thực sự không quan tâm đến lời hứa của Nam được ?

- Thì… mình…. ! – Lần đầu tiên của ngày hôm nay tôi trông thấy Tiểu Mai đã làm Minh Châu buộc phải tỏ ra lúng túng.

- Mình biết con người Nam rất trọng lời hứa, nên nếu được thì bạn có thể đồng ý lời mời này được không ? Xem như Châu bỏ qua cho Nam, cũng là giúp Nam giữ được lời hứa với bạn ? – Tiểu Mai đề nghị.

- ………… !

Và lúc này thì Minh Châu im lặng không trả lời ngay, cô nàng có vẻ sau khi bị Tiểu Mai đoán trúng tim đen thì đã tỏ ý ngập ngừng.

- ” Ổn rồi… hên quá ! ” – Tôi mừng thầm khi thấy Minh Châu thở hắt ra rồi cười mỉm.

Nhưng sự thật lại khác, cô nàng hoa khôi này nhướn đôi mắt lên nhìn tôi, rồi quay sang nói với Tiểu Mai :

- Không thể được !

- Sao… ? – Tiểu Mai ngạc nhiên trước câu trả lời này.

- Đồng ý là những gì Mai nói có lí, đúng là mình có hơi… khó chịu khi nhìn thấy Nam. Nhưng cứ theo lời bạn nói thì mình vẫn không thể tham gia được, bởi toàn là bạn bè của lớp bạn, mình nếu như đi theo thì sẽ chẳng quen biết ai, và mình cũng không thoải mái gì khi xung quanh toàn là người lạ ! – Minh Châu trả lời.

- Châu có thể mời người quen, bạn bè trong lớp A2 đi cùng vẫn được mà ! – Tiểu Mai thở phào nhẹ nhõm.

- Không, chuyện của mình, đâu thể làm phiền người khác ! – Minh Châu lại lắc đầu.

Và lúc này đây thì tôi xem như chính thức bị loại ra khỏi vòng chiến, chỉ biết trơ mắt nhìn hai nữ nhân xinh đẹp này tiếp chuyện với nhau. Trông cả hai có vẻ hòa nhã dịu dàng nhưng sao tôi cứ có cảm giác như đằng sau vẻ lạnh lùng sương giá của hai nàng này thì là ngọn lửa đang chực chờ bùng phát bất cứ lúc nào.

- Nhưng… nếu càng đông người thì càng vui thôi mà ! – Tiểu Mai thừ người ra.

- Không biết Mai ra sao, nhưng mình thì không cảm thấy vui vẻ gì với những người mình không quen biết ! – Minh Châu ương bướng đáp lại.

- Vậy chứ ý của bạn đây là như thế nào ? – Tiểu Mai khẽ nhíu mày, nàng hỏi bằng một giọng mang vẻ kìm nén và đã bắt đầu lạnh tanh.

- Mình đi chung với một nhóm thì không được, nhưng nếu là ít người hơn, đi riêng thì có lẽ biết đâu lại được đấy ? – Minh Châu cũng không vừa, cô nàng này đáp trả với ý chọc tức Tiểu Mai.

- Bạn muốn Nam dẫn bạn đi chơi riêng ?

- Là Mai nói đấy nhé, mà cũng chẳng phải Nam đã hứa với mình như vậy sao ?

- Nếu một nhóm người không được, thì mình, Nam với bạn ? Ba người có được không ?

- Có bạn thì càng khó hơn đấy, mình đâu muốn làm hai người phải khó xử, như vậy chả phải là gượng ép lắm sao ?

- ………. !

- Chỉ còn cách đó thôi !

- Như vậy thì không được ! – Tiểu Mai cười lạnh.

- Không được thì thôi, mình cũng đâu thiết tha gì lắm, Phan Thiết giờ mình biết hết rồi, cũng có thể tự đi được, đâu muốn làm phiền ông phỗng kia ! – Minh Châu thản nhiên đá xoáy.

- Không phải là thiết tha, mà là Châu đang làm khó mình rồi ! – Tiểu Mai khẽ nhăn mặt không vừa ý.

- Bạn xem lại đi, là ai làm khó ai, bạn vì muốn Nam giữ lời hứa mà rủ mình đi cùng cả nhóm lớp bạn, mình không đồng ý vì không thích. Mình cũng tỏ ý là bỏ qua chuyện này rồi, nhưng Mai cứ khăng khăng muốn mình đồng ý đi chơi là để hắn khỏi áy náy, vậy thì giờ mình bảo đi chơi riêng bạn cũng không chịu ? Thế này thì là ai làm khó ai, mình muốn bỏ qua vụ hứa hẹn này là để không làm khó hai người, nhưng hai người cứ ép mình đi chơi cho bằng được tức là đang làm khó mình đấy !

Vẻ như rất bực mình, Minh Châu tuôn nguyên một tràng lời lẽ mà câu nào câu nấy cũng đều rất xác đáng chả thể bắt bẻ vào đâu được. Tôi thì không nói làm gì, đến cả thông minh như Tiểu Mai cũng không thể chối lại được câu nào, bởi lẽ ngay từ đầu thì tôi đã ở thế hạ phong rồi.

Vừa lúc này thì trống trường vang lên báo hiệu kết thúc 15 phút nghỉ giải lao, Minh Châu tỏ ý không buồn tranh luận nữa, cô nàng đứng dậy nói :

- Thôi, xem như hôm nay mình chưa nghe gì cả, chuyện hứa hẹn lúc trước chỉ là trò chơi trẻ con, không đáng phải để ý làm gì để tránh mất lòng nhau !

- Ừm…. nếu bạn đã nói vậy ! – Tiểu Mai thoáng bối rối gật đầu.

Dường như hơi ngại ngần vì thái độ gay gắt vừa rồi, Minh Châu khẽ mỉm cười xã giao với Tiểu Mai, nhưng sau đó lại quay sang hừ nhạt nhìn tôi bằng ánh mắt tóe lửa :

- Còn bạn, Nam à, không biết có ai đó lấy chuyện giữ lời hứa ra để làm chuẩn mực đánh giá một người con trai hay không, nhưng với mình thì đến cả việc hẹn gặp mặt, tiếp chuyện mà cứ ngồi im ru, nép một bên để bạn gái mình chuẩn bị giúp, đỡ lời hộ thì bạn đúng là… chẳng đáng mặt con trai !

- Bạn đừng có vội đánh giá người khác như vậy, Nam là người như thế nào thì chưa đến lượt bạn bình phẩm đâu ! – Tiểu Mai bất bình phản ứng.

- Nếu cảm thấy mình nói đúng hay là sai thì Mai nên hỏi hắn kia kìa, riêng mình thì chả hiểu sao bạn lại… cặp với một người như hắn đấy, con trai mà nhát như vậy thì ra đời làm được gì, nói gì là chỗ dựa cho ai nữa chứ ! – Minh Châu trở lại với thái độ gay gắt ban nãy.

- Miển sao Nam là c
hỗ dựa cho mình thì được rồi, Châu muốn bạn trai của bạn bị ba bốn nhỏ con gái khác dựa vào lắm hay sao mà đòi hỏi người khác phải hoàn mĩ trong mắt người ngoài ? – Tiểu Mai nhíu mày khó chịu.

- Bạn nói vậy thì thôi, mình chỉ cho bạn biết là…… ! – Minh Châu định tiếp tục đáp trả.

- Thôi, đủ rồi ! – Lời đầu tiên của tôi được phát ra, đanh thép, gãy gọn.

Sở dĩ nãy giờ tôi im lặng là vì đúng thật những gì Minh Châu nói là không sai, hơn nữa quả thật là tôi còn cảm thấy mình… hơi bị nhục, bởi chính xác là giờ tôi đã nhận ra mình đã ỷ lại vào Tiểu Mai quá nhiều. Thế nên tôi đành thúc thủ không nói gì, nhưng lúc này đây nhận thấy cuộc đối thoại có vẻ sắp trở thành cãi nhau đến nơi thì tôi chả thể đóng vai bù nhìn giữ ruộng nữa mà phải chen ngang chấm dứt chuyện này.

Cả Tiểu Mai và Minh Châu đều bất ngờ mà quay sang nhìn tên con trai đang “câm nín chịu nhục ” từ nãy đến giờ :

- Đủ rồi, hai người cãi nhau làm gì ? Minh Châu, cảm ơn bạn, nhưng mình đã hứa thì sẽ làm được ! – Tôi cương quyết nói.

- Hơ… tưởng im luôn chứ ? Được thôi, tôi đợi xem Nam sẽ thực hiện lời hứa với một người không chấp nhận lời hứa như nào, nhé ?! Vậy, chào cả hai ! – Minh Châu cười lạnh rồi quay đi trước.

Còn lại mỗi tôi và Tiểu Mai đang đứng ở căn-tin, vội móc túi tính tiền nước rồi tôi kéo tay Tiểu Mai đi vội vào lớp cho kịp giờ học.

- Anh… đừng để bụng những gì Minh Châu nói nhé ! – Tiểu Mai lo ngại khi nhìn vẻ mặt không mấy dễ chịu của tôi.

- Nhỏ đó nói cũng đúng mà, anh nhờ cậy ở em nhiều quá ! – Tôi thở hắt ra thừa nhận.

- Đúng gì đâu chứ, toàn là võ đoán ! – Nàng lắc đầu không đồng ý.

- Thôi, bỏ qua đi… à mà sao em xuống lại căn-tin hay vậy ? Không phải đang chép bài cho lớp à ? – Tôi thắc mắc.

- Em mới chép được một chút thì lo anh không… không tiếp chuyện được, nên mới nhờ Huyền chép bài giùm rồi vội đi tới nè ! – Nàng trả lời.

- Ừm…. ! – Tôi thoáng cười nhìn Tiểu Mai. – Đúng là không nói được gì thật, anh…nhát gái quá hen ?

- Hì, anh nhát gái như vậy thì em càng vui chứ sao ! – Tiểu Mai tủm tỉm nửa đùa nửa thật.

- Tính cũng xa dữ, tại nhát quá nên giờ mới tanh banh ra như vầy nè ! – Tôi cũng lắc đầu cười.

- Hở ? Sao cơ ? – Nàng thắc mắc.

- Thì mất công hẹn gặp mà giờ không những không giải quyết được gì, mà còn gây thêm xích mích nữa, nhỏ đó giờ chắc đang ghét anh lắm !

- Em… thật sự không hiểu, Minh Châu mà em biết khá hiền đấy chứ, nhưng cứ gặp anh là lại rất gay gắt, cứ như ghét cay ghét đắng ấy !

- Thì… đúng là ghét chứ còn gì nữa !

- Có ghét thì cũng đừng nói những lời như vậy, em không đồng ý !

- Vậy… lúc nãy anh mà không ngăn lại thì hai người cãi nhau cũng không chừng ! – Tôi rụt cổ.

- Không… phải đâu ! – Tiểu Mai đỏ mặt chối.

- Thôi, vô lớp, chuyện Minh Châu anh sẽ tìm cách giải quyết sau vậy ! – Tôi thở hắt ra khi hai đứa đã gần đến phòng học.

- Em thì thấy anh không nhất thiết phải giữ lời hứa với một người đã xem đó chỉ là trò chơi, dù là nguyên tắc sống thì đôi lúc cũng phải có ngoại lệ chứ ! – Nàng bĩu môi nói nhỏ.

Đọc tiếp

Các tập/chương/hồi khác của Yêu nhầm chị hai, được nhầm em gái

Mục lục truyện

Nếu thấy trang web hữu ích với bạn, hãy click Like ủng hộ chúng tôi !