Truyện kiếm hiệp
 

Yêu nhầm chị hai, được nhầm em gái (chương 3)

Lượt xem chương này: 1625

Đi thăm một lượt hết nhà các thầy cô thì đã 3h30 chiều, lúc nãy đứa nào cũng thấm mệt vì cả ngày chạy ngoài đường, nên ý kiến ra biển chơi xong rồi về ăn lẩu được nhiều người đồng tình nhất. Vậy là gần 35 đứa lục tục kéo nhau ra biển, y như là đi càn đi quét chứ chẳng phải đi thăm thú cảnh quan nữa.

Biển đông nghẹt, người tắm thì ít mà học sinh thì nhiều, hoá ra ko phải mỗi mình lớp tôi đổ bộ ra biển mà là tư tưởng lớn gặp nhau, phải gọi là đông dàn trời. Đến đây thì bọn tôi bắt đầu chia tốp ra, nhóm thì chạy luôn xuống nước mà nghịch, nhóm thì lập phe chơi keo hay u gì đó, một vài đứa ngồi trên bờ hóng gió, K mập với nhỏ H thì đã tếch đi đâu mất. Tiểu Mai vẫn ngồi phía trên đồi, khác là lần này nàng ko ngồi 1 mình, mà là thằng T đang liến thoắng kế bên, và thằng C thì lấp ló phía sau như chực xô thằng này lăn cù xuống biển chơi. Nghịch nước thì ướt, chạy giỡn thì đổ mồ hôi, mà hóng gió thì mỗi chỗ trên đồi đã có Tiểu Mai rồi, tôi nghĩ ko nên lên đó ngồi, thế là bệt luôn xuống bờ cát.

Thằng D chạy lại :

- Sao ngồi 1 mình vậy ku ? Ra đá cầu, tao mới mua nè !
- Gió máy thế này mà đá gì nổi ! – Tôi lắc đầu.
- Kệ, ngồi không làm gì !– Nói rồi nó chạy về phía bọn thằng L với mấy đứa tổ 3 đang đợi.

Tôi vừa định đứng dậy nhập hội cầu mây với tụi nó thì em Vy từ đâu bước lại.

- Tản bộ với Vy đi N ! – Em nó rủ, mặt vẫn lạnh tanh.
- Ừ, thì đi… ! – Tôi đáp, vẻ hối lỗi pha lẫn bực dọc vì bị làm lơ cả ngày nay.

Bọn tôi tháo dép xách tay, đi về hướng sân golf Novotel, ở đó có cả thảm có xanh mướt trải dài đến tận mũi đá xa tít ngoài kia. Gió biển thổi mát rượi, càng đi xa về hướng này thì biển càng vắng dần, tiếng đùa giỡn í ới đằng xa giờ chỉ nghe vọng lại. Em Vy mắt nhìn xa xăm, vẫn lặng im đi cạnh tôi, thỉnh thoảng khẽ vuốt tóc và cười mỉm. Đi được một lúc thì tôi hết đợi nổi nữa, cất tiếng trước :

- Sao hôm nay ko nói với N gì hết vậy ? – Lần này tôi đã nói rõ ràng rành mạch, hình như bị bơ cả ngày nay nên giờ tôi chẳng thấy e ngại gì nữa, hùng hổ nữa là khác.
- Biết rồi còn hỏi ! – Vy đáp gọn lỏn.
- Ừ thì biết, được chưa ? – Tôi bạo gan.
- Thế biết gì, nói Vy nghe ! – Em nó dừng bước, quay lại nhìn thẳng vào tôi.
- Thì…chuyện N tặng hoa cho 2 người lúc diễn. – Tôi hơi chột dạ.
- 2 người là 2 người nào ?
- Thì là Vy với…Mai – Tôi gãi đầu.
- Ơ, tặng hoa cho bạn diễn văn nghệ thì đâu có gì sai – Em ấy đáp.
- Nhưng…N lại tặng hoa giống nhau.. !
- Vy là gì với N ? – Mắt em nó nhìn xoáy vào tôi.
- Thì…bạn gái !
- Vậy Mai là gì với N ? – Lại hỏi tiếp
- Là…bạn bình thường ! – Tôi khó khăn trả lời.
- Vậy sao N còn mua cùng 1 loại hoa tặng cả 2 người chứ ? – Giọng Vy chuyển sang trách cứ.
- Ừ..thì,..lí ra N ko nên mua hoa hồng phớt nhưng.. – Tôi bắt đầu nói tào lao.
- Thế ra tặng hoa hồng phớt cho tôi là sai à ? – Tiếp tục bắt bẻ.
- Ko, ý N ko phải vậy…tức là… – Tôi đổ mồ hôi hột dù gió đang mát lạnh.
- Lần trước Vy nói N còn vi phạm thì chết với tôi, thế bây giờ …chết cho tôi xem đi – Mắt em nó đã đỏ hoe, hay là tôi tự thấy vậy ko biết nữa.
- Ơ…lúc đó…làm gì đến nỗi phải … – Tôi quíu lên.
- Không được chứ gì, vậy thôi !

Dứt lời em nó bước đi ngang qua vai tôi, còn tôi thì đứng chết trân tại chỗ, người cứ đờ ra chả biết làm gì sất.

- “Chụt “ , từ đằng sau, Vy nhẹ nhón chân và hôn lên má tôi, rồi em cười khúc khích, tôi mặt đỏ như gấc chín, run run vì quá bất ngờ.
- Hì, chết rồi nhé, chết…đứng luôn kìa ! – Em nó vẫn cười, mắt ánh lên vẻ tinh nghịch.
- Ơ…vậy là sao… ? – Tôi đang ngu.
- Là tha rồi đó, hì hì, nãy giờ chỉ đùa chọc N thôi, chứ hôm qua nhỏ H tới nhà Vy kể hết oy, hết giận từ hôm qua rồi kia !
- Èo…vậy mà sáng giờ làm tưởng…hết hồn. ! – Tôi thở phào.
- Tưởng gì ế ?
- Thì tưởng….ko nhìn mặt nữa chứ sao !
- Bậy nào, em đâu dám bỏ chàng cô đơn chứ, hì hì – Em ôm tay tôi , nghiêng mái đầu cười lả lướt.

Chúng tôi dạo bộ dọc theo bờ biển, một tay xách dép, tay còn lại nắm tay nhau, lúc này thì nhìn em Vy dễ thương thật, nụ cười toả nắng, thỉnh thoảng khẽ vuốt đôi làn tóc mai, chợt em nó chạy lại chỗ bờ cát gần bãi cỏ :

- Rùa con kìa N ! – Mắt em hấp háy.
- Ko phải đâu, là baba đấy ! – Gì chứ kiến thức phổ thông thì tôi nhiều vô kể .
- Ộ ôi, nhìn yêu thế !

Ngồi chơi thêm chút nữa thì bọn tôi đi ngược lại, về chỗ lớp đang tập trung, chứ lỡ đi xa quá bị bỏ lại mất thì khổ. Mới được nửa đường thì đã thấy Tiểu Mai và thằng T đi hướng ngược lại, thằng T tay kia cũng cầm dép, tay còn lại cầm….chai nước, Tiểu Mai chỉ đi cạnh bên.

- Ghê nha, nắm tay rồi nha ! – Thằng T chọc.
- Sao đây ? Ghen tị à ? – Tôi phản pháo.
- Hé hé, tao ko dám ! – Nó cười đểu cáng kinh dị.

Dĩ nhiên, Tiểu Mai đang thấy tôi với Vy, tay trong tay đi dạo, và nàng ko tỏ thái độ gì cả, đi trước mặc cho thằng T quày quả chạy sau. Nhưng tôi của ngày đó đâu hay biết Tiểu Mai nhà tôi đang buồn lắm, lúc này tôi chỉ đang cực kỳ vui sướng mà thôi .

Đi đến gần chỗ lớp tập trung, Vy mới rời tay tôi và đi trước, cũng phải, để cả lớp thấy thì ngượng chết, tôi vừa định bước theo sau thì chợt nghe :

- Vừa nãy cũng không hẳn là giỡn đâu ! – Giọng em Vy ở phía trước khẽ thoáng trong làn gió biển mát lạnh của buổi hoàng hôn.

Đúng là khi có tình yêu trợ giúp thì việc gì làm cũng xong xuôi ngon lành, cả tuần nay cái mặt tôi cứ tươi hơn hớn, tinh thần phấn khởi, học hành tấn tới. Mấy cái cân bằng phương trình nhẩm bằng mắt bây giờ bây giờ với tôi chỉ là chuyện vặt, nhoáng 1 cái xong luôn 50 cái, toán học với vật lí gì cũng như muỗi chích, sáng thì nằm ngủ nướng chiều học tối đi chơi với em Vy, khuya về xem lật sách xem vài trang vậy mà điểm toán với lí vẫn cao đều đều. Còn môn Văn thì khỏi nói, tôi giỏi bẩm sinh, giờ dù có sức mạnh tình yêu trợ giúp cũng chả giỏi hơn được, hề hề !

Nhưng mà tôi chỉ ngại môn Anh văn, học thuộc lòng thì được chứ mấy cái ngữ pháp thì tôi chịu, học hành lòm bòm, lèo tèo vài con 7-8 là đã mừng lắm rồi. Cơ mà nhân vô thập toàn, dở môn này thì cũng chẳng sao, sau này vào đại học rồi đi học thêm cũng chưa muộn. Thế nên giờ tự học trên lớp, tôi toàn tếch sang nhóm Văn của em Vy phụ trách ngồi dòm em ấy mà thôi. Trong lớp thì tôi làm cán sự Toán, em Vy cán sự Văn, Tiểu Mai chịu trách nhiệm Anh ngữ, thằng T thì các bác cũng biết, nó làm cán sự Hoá, thằng L phụ trách Vật Lý. Giờ tự học mỗi cán sự sẽ ra bài tập rồi giảng giải cho mấy đứa khác, đứa nào cảm thấy yếu môn nào thì đến khu nhóm của cán sự đó mà học thêm. Tôi thì toàn ra 1 đống bài toán dài loằng ngoằng cho bọn kia tự giải, ko được thì giở sách đọc đáp án, rồi thì qua bên nhóm Văn ngồi, vì…tôi tự phịa là tôi dở Văn lắm, hề hề. Nhóm Anh ngữ của Tiểu Mai là đông người nhất, phần vì môn này tuy ko khó nhưng phát âm với ngữ pháp cũng hơi khó nuốt, phần vì Tiểu Mai dịu dàng, ai ko hiểu gì nàng cũng chịu khó từ tốn giải thích đến lúc hiểu mới thôi. Nên sau giờ tự học mỗi Tiểu Mai là tôi thấy em ấy mệt nhất, cũng thấy…tội tội, nhưng có ăn gan hùm mật gấu tôi cũng ko dám hỏi han hay là qua nhóm nàng học, thôi thì cứ cố lên, em nhé, chúng ta ai cũng có trách nhiệm cả !

Thứ 7 tuần này, hai tiết chủ nhiệm sẽ dành cho cuộc thi “ Hái hoa học tập “, đại khái là thường niên, nhà trường sẽ tổ chức cuộc thi giữa các lớp cùng khối với nhau, mỗi lớp chia làm 4 nhóm, 3 nhóm kia thì mỗi nhóm sẽ đi sang một lớp khác, nhóm còn lại thì ở tại lớp làm sân nhà, như vậy tại mỗi phòng sẽ có 4 lớp thi với nhau, nội dung là các câu hỏi về tất cả các môn học, các câu hỏi sẽ được rút thăm ngẫu nhiên. Đây cũng có thể coi là một cuộc thi khá quan trọng, vì đem chuông đi đánh xứ người, đã đánh là phải thắng, sân nhà thì càng phải thắng nữa. Lớp tôi lại là lớp chọn, A1 đầu tàu của khối nên càng phải đứng đầu, nhưng học sinh bên A2 – A3 và A4 thì nghe đâu cũng giỏi ko kém, nên lỡ mà thua thì nhục lắm.

Cô Hiền phân nhóm thì cứ mỗi tổ là một nhóm, nhưng mỗi nhóm sẽ có 2 cán sự bộ môn trong đội, nhóm nào ít cán sự hơn thì sẽ ở tại lớp. Nhóm 1 sẽ có cán sự Hoá và Sinh, nhóm 2 là Văn và Lí, ko biết là may mắn hay xui xẻo nhóm 3 lại là Toán và Anh ngữ, nhóm còn lại ở tại lớp, tập trung nhiều hơn các học sinh giỏi đều các môn. Nghe xong danh sách phân nhóm, em Vy quay ngay xuống chỗ tôi, lia tia nhìn sắc bén, ý chừng bảo :

- Đấy, anh mà léng phéng thì liệu hồn !
- Hì….- Tôi lắc đầu cười khổ, ra chiều uý kị.

- Vậy thôi, các nhóm đến phòng ghi trong danh sách đi – Cô Hiền bảo.
- Làm ăn cho ngon lành nha mậy – K mập bảo tôi.
- Ờ, nhóm nào thua trực nhật cả tháng – Tôi cười đểu thằng T.
- Hê, chưa biết ra sao đâu ku – Thằng T tự tin.
- Đi nhé ! – Tôi cười cười với em Vy.
- Ờ, trông cái mặt vui quá hén – Em nó nheo mắt.
- Đâu có, đang rầu nè – Tôi giả bộ thảm não.
- Hì, đi đi ông – Em đẩy lưng tôi.

3 nhóm lục tục đi đến các phòng đã quy định, đến nơi thì đã thấy 3 lớp kia yên vị, nhìn bọn tôi chằm chặp, bọn A2 mặt ngầu kinh, chắc là tinh thần quyết tâm cao độ đây.

- Ngồi sao giờ ? – Tôi hỏi.
- 2 cán sự ngồi chung cho dễ thảo luận! – Nhỏ Y lên tiếng.
- Ờ, vậy…cũng được !

Vậy là tôi ngồi đầu bàn, Tiểu Mai kế bên, còn lại cứ tự chen vô.

- Hi, N đem theo cả vở viết à ? – Tiểu Mai bắt chuyện.
- Ừa, để tính toán chứ ! – Tôi đáp.
- Uhm, cố lên ha ! – Nàng cười tươi rói, tôi nghe tim đập thình thịch.
- Ừ…hi vọng là rút thăm trúng câu về Toán. – Tôi gãi mũi
- Hì, mấy câu khác mình nhắc cho ! – Em ấy cười tình.
- À…ừ… – Tôi ngập ngừng.

Phía bên kia, bọn con trai lớp khác xì xào bàn tán, nghe loáng thoáng như :

- Thằng ôn này bắt cá hai tay !
- Bậy bạ, một tay nó bắt hai con cá !
- Để tao méc em Vy – Thằng ranh nào chốt câu này hiểm quá.

Nghe đến đây, tôi bất giác nhích người lùi ra phía đầu bàn, và Tiểu Mai thì tròn mắt ngạc nhiên kế bên, chắc em ấy tưởng tôi đang sốt ruột, muốn trổ tài ngay đây :

- Bình tĩnh N, chưa bắt đầu thi mà !
- Vậy à…lâu nhỉ ! – Tôi đáp cho qua chuyện.

Thằng D ngồi phía sau, mặt cắt ko còn hột máu, miệng lẩm bẩm :

- Cầu trời đừng trúng câu toán, câu lí, câu anh văn !
- Toán dễ ẹc, tao bày mày cả buổi hôm trước rồi còn gì ! – Tôi quắc mắt nạt.
- Mày bày cái con khỉ, toàn giao bài xong chạy đâu mất, học với mày tao học với cái đầu gối còn hơn ! – Nó phản pháo.
- Ơ…cái thằng.. – Tôi cứng họng, nó nói đúng quá mà.
- Ko sao đâu D, trả lời sai thì được trợ giúp mà, có gì Mai nhắc cho! – Tiểu Mai góp ý.
- Vậy mới phải chứ – Thằng D liếc xéo tôi – Hì, vậy nhờ Mai cả nha ! – Như con nít, nó vừa nạt tôi xong đã quay sang Tiểu Mai cười tít mắt.

Chậc, cái thằng, chỉ là thi thôi mà, ngồi dưới mà còn run vầy, tí lên trên làm ăn thế quái nào được. Cơ mà nó nói cũng đúng, nhỡ nhóm tôi mà thua thì nhục ko biết để đâu cho hết với mấy lớp khác, có khi phải trực nhật cả tháng ấy chứ. Nghĩ đến đây, tôi toát mồ hôi, bắt chước thằng D khẽ lẩm bẩm theo :

- Cầu trời đừng dính câu lịch sử với địa lý !

Mỗi lớp sẽ cử đại diện lên rút thăm câu hỏi, người rút sẽ kiêm luôn phần trả lời, đúng thì được cộng 10 điểm, sai thì lớp của người đó trợ giúp, đúng cộng 8 điểm, nếu lớp của người rút thăm trả lời vẫn sai thì theo thứ tự số lớp mà lớp kế bên sẽ trả lời, đúng được cộng 6 điểm, cứ thế giảm đi mỗi lần 2 điểm nếu trả lời sau. Ok, luật lệ đã được chủ nhà phổ biến và các đội khách thông qua, cuộc thi bắt đầu, 10A1 sẽ mở màn.

Như dự định, tôi sẽ rút thăm đầu tiên, dù gì tôi cũng là cán sự toán, vào cuộc thuận lợi sẽ lấy tinh thần cho nhóm, với cả cũng thị uy cho các lớp khác. Tôi hiên ngang bước tới bàn rút thăm, cho tay vô, nghĩ thầm :

- Tránh lịch sử, né địa lý !

Hên, quả là bàn tay vàng, tôi rút ngay thăm Hoá học, chẳng phải sở trường nhưng cũng ko phải sở đoản. Thăm là một câu cân bằng phương trình hoá học, khá phức tạp, nhưng chẳng hề gì, tôi liếc mắt cái rồi đưa thăm cho đại diện chủ nhà viết đề lên bảng. Công thức vừa viết xong, các lớp khác đang lục tục lấy giấy viết với máy tính ra giải thì tôi điền vào thẳng luôn, cái vụ này thì phải cảm ơn anh thằng T, luyện mãi giờ đã đến lúc xuất đạo, đại công cáo thành.

- Đáp án chính xác, cộng 10 điểm cho lớp 10A1 ! – Lớp trưởng chủ nhà A2 tuyên bố khi lớp nó và 2 lớp kia còn hí hoáy giải.
- Cái gì nhanh vậy ? – Nhỏ bên A4 ngơ ngác.
- Nó biết trước đáp án à ? Hay là đúng phương trình ruột ? – Thằng nào đó bên A3 đoán mò.
- Gặp thứ dữ rồi, cái phương trình khoai thế mà nó… – Đứa kế bên e ngại.

Tôi công đức viên mãn, cười tự tin đường hoàng đi về chỗ ngồi, hề hề.

- Ghê mậy, học thuộc trước à ? – Thằng D chồm lên hỏi.
- Điên, biết ra trước cái nào mà học, luyện đấy ! – Tôi sừng sộ.
- Luyện sao hay thế ? Chỉ tao với ! – Nó nài nỉ.
- Dẹp, bí mật gia truyền ! – Tôi quay lên lại.

- N giỏi ghê, Mai còn đang tính hệ số thì N xong òy ! – Tiểu Mai nhìn tôi đầy ngưỡng mộ.
- Hì hì, anh thằng T dạy đó, chứ ko thì N cũng phải mò mẫm thôi ! – Tôi cười trừ.
- À ra thế, mai mốt tao đăng kí thầy cho học, hê hê ! – Thằng D hóng hớt.

Lớp 10A2 cử lên thằng nhãi khi nãy đòi méc em Vy chuyện tôi cười nói với Tiểu Mai, nhìn bộ đi đứng là thấy ko ưa rồi.

- Cầu cho mày tạch đi, bốc trúng câu khó vô ! – Tôi trù ẻo.
- Xấu tính ! – Tiểu Mai kế bên nghe thấy, nàng lắc đầu cười lỏn lẻn.
- Hì, tất cả vì A1 thôi mà ! – Tôi xấu hổ tự bào chữa.

Thằng A2 rút thăm Toán, đề vừa xuất hiện trên bảng thì ở dưới đã rộn lên tiếng sột soạt giải bài, tôi mất 1 phút để có đáp số, câu này cũng tàm tạm, có chỗ hóc nếu ko tinh ý, tôi chắc mẩm thằng kia sẽ tạch. Dè đâu nó đăm chiêu tí rồi viết y chang bài giải của tôi.

- Đáp số đúng rồi, 10A2 được cộng 10 điểm !

Èo, gặp đại kình địch môn Toán rồi, lúc nó về chỗ đi ngang qua tôi còn ráng liếc nhìn Tiểu Mai rồi cười tình nữa chứ, mịa cái thằng, đợi bố đấy !

10A3 và 10A4 đều trả lời đúng 2 câu địa lý và sinh học tiếp theo, tôi thở phào vì ít nhất cũng loại ra được 1 câu địa lý. Đến lượt thứ 2 của lớp tôi, nhỏ Y xung phong lên tiếp theo, rút trúng thăm văn học, đề là nêu tiểu sử Tố Hữu, khá dễ, nhỏ Y đọc rào rào, 10A1 được 20 điểm ngon ơ.

Lượt kế tiếp, nhỏ nào đó bên A2 hốt luôn câu toán nữa, đề dễ nhưng nó lại trả lời sai, thế là trông chờ vào lớp nó trợ giúp. Thằng nhãi nhìn Tiểu Mai khi nãy lại trả lời đúng, chắc trình nó cũng ngang ngửa tôi quá, thây kệ, dù gì lớp nó cũng mất 2 điểm, câu này được mỗi 8 điểm. A3 trả lời chính xác câu lịch sử, khiếp, nhỏ bên đó bê nguyên luôn cái tổ chức công xã nguyên thuỷ lên mà đọc oang oang, dù đề chỉ hỏi một chi tiết nhỏ nhít, 10 điểm tối đa cho cái sự hăng hái quá đáng của đại diện 10A3 . Đến lượt A4, hốt trúng câu vật lý, thằng A4 tính sai ngay phép tính đầu, thế mà nó cứ làm tiếp như đúng rồi, viết ra đáp án còn làm bộ phủi phủi tay, nhìn về lớp nó cười hãnh diện.

- Sai, lượt trợ giúp của 10A4 ! – Đại diện A2 nhận xét.

Thằng kia thất vọng thấy rõ, mặt nó chảy dài ra như trái dưa leo, thất thểu về chỗ ngồi dù lớp nó trợ giúp đúng đáp án. Lượt tiếp theo, thằng D hào hứng bước lên, tự tin cho tay vào hộp thăm, và tôi trông cái mặt nó ko khác gì đứa A4 vừa rồi khi nghe câu hỏi :

- Dịch ra tiếng Anh câu sau đây : Ba tuần sau tính từ hôm nay, tôi đang thu hoạch mùa vụ của tôi. ! – Nhỏ A2 đọc tới đâu, thằng D với tôi mặt xám ngoét đến đấy.

Thôi xong, câu này tôi cũng bó tay, nhìn sang thì Tiểu Mai vẫn mỉm cười thản nhiên.

- Ơ…Count from today until three week…I’m going to… mình ko trả lời được. – Thằng D cúi gằm mặt lí nhí nói.
- Mời đại diện A1 trợ giúp !
- Three weeks from now, I’m harvesting my crops ! – Tiểu Mai đứng dậy đáp.
- Hoàn toàn đúng, cộng 8 điểm cho 10A1 !

Không hổ danh cán sự Anh, em ấy dịch ngắn gọn mà súc tích, chả bù với tôi, câu cú lủng củng mà còn thiếu từ, tôi lén lén vò tờ giấy mà tôi vừa ghi câu dịch vào, thầm cảm ơn trời vì lúc đầu tôi ko rút trúng cái thăm này, chứ ko thì giờ đây tôi chẳng khác gì thằng D, lều bều bước về mà mặt đỏ như gấc chín vì cái bọn A3 đang cười lăn lộn câu dịch của nó.

- Thôi mày, chả sao, khó vậy tao cũng chịu ! – Tôi vỗ vai an ủi thằng D.
- Ờ, xui quá ! – Nó rầu rĩ đáp.
- Giờ tự học tiếp theo D qua nhóm Mai nhé, mình bày thêm cho ! – Tiểu Mai đề nghị.
- Ừ, nhớ rồi ! – Thằng D tươi lên 1 chút.

Đến lượt tôi rầu, cứ cái đà này chắc tôi ngu Anh văn luôn quá, muốn nhờ Tiểu Mai kèm mà ngại em Vy ép chết tiếp thì có mấy cái mạng cũng ko đủ hoàn sinh, nghĩ đến đây tôi thiểu não chả buồn để ý thằng D vừa mới thê thảm đó giờ đã cười ha hả, vỗ tay rào rào vì bọn A3 đáp sai câu Văn học khi đại diện chốt đáp án :

- À…ừm…Ôđixê sau khi chiến thắng thần Zeus trên sông…amazôn mới về nhà ngồi viết ra bộ sử thi này, sau đó…mới chết… !!!!
4h45 chiều của buổi hái hoa học tập diễn ra tại phòng của 10A2, cuộc thi đã về đến giai đoạn cuối, 10A1 chỉ được 104 điểm, 10A2 chiếm 108 điểm, 10A3 được 92 điểm và 10A4 vẫn còn 1 lần rút thăm cuối, nếu trả lời đúng ngay lần đầu tiên thì với 100 điểm hiện có 10A4 sẽ chiến thắng với số điểm cao nhất là 110 điểm.

Tôi chẳng ngờ kết quả lại diễn ra theo chiều hướng bất lợi thế này, dù tôi trả lời chính xác cả 2 câu Lí và 1 câu Hoá về sau, Tiểu Mai trợ giúp đúng trọn 4 lần Anh ngữ và Sinh vật thì vẫn ko gánh hết những lần trả lời sai liên tục về sau của các thành viên trong nhóm, dẫn đến ko được 10 tuyệt đối và dần bị 10A2 dẫn điểm. Thằng D mặt mày thiểu não, nhỏ Y thì hết nói gì nổi, mấy đứa khác cũng ko khá hơn, chả buồn cổ vũ hay giải bài nữa. Tôi đã bắt đầu sốt ruột, cứ nhấp nhỏm ngồi chả yên, mỗi Tiểu Mai là vẫn bình tĩnh dù em đã lộ vẻ lo âu, đôi bàn tay đan vào nhau.

Lượt rút thăm cuối, lớp tôi nếu muốn dẫn đầu thì đại diện đầu tiên của 10A4 phải trả lời sai, và trợ giúp tiếp theo cũng sai nốt, thì mới đến lớp tôi giành quyền trả lời, nhưng xác suất xảy ra chuyện vậy thì khá thấp, vì câu hỏi sẽ ko khó lắm, và trình độ các lớp thì xêm xêm nhau, chưa kể nếu lớp tôi mà trả lời sai nốt thì 10A2 sẽ vươn lên đầu bảng, tôi chẳng lạ gì thằng nhãi giỏi toán và con bé giỏi đều bên đó, nãy giờ chiến trận hầu như chỉ diễn ra giữa tôi – Tiểu Mai với thằng này – nhỏ kia của 10A2.

Đại diện 10A4 lên rút thăm, là một bài toán nhỏ, tôi mừng thầm vì nhận ra vẻ lo lắng trên mặt thằng vừa rút thăm, và trong bài toán này hình như có đến 2 chỗ lừa tình, tôi ko ngồi giải liền mà đợi cơ hội, miệng lầm rầm :

- Sai đi, câu này khó, sai đi !
- Ưm…lách cách…- Bên cạnh tôi, Tiểu Mai đã bắt đầu suy nghĩ và bấm máy tính giải bài, em ấy cắn môi trông đăm chiêu tợn.

Tôi tự tin sẽ giải quyết câu này trong 15 giây, nên chăm chú quan sát đội 10A4 .

- Đáp án ko chính xác, mời 10A4 trợ giúp ! – Nhỏ A2 vừa nói xong câu này, tôi quay ngay sang bên phía 10A4 dòm lom lom.

Y chóc, lớp nó vẫn còn đang tranh luận về đáp án, cơ hội đến rồi, tôi tức tốc đặt bút giải ngay, gì chứ Toán thì tôi tự tin lắm. Xong, đã ra đáp án, tôi nhìn sang Tiểu Mai thì nàng vẫn còn đang nghĩ, và phần trình bày vẻ như quá dài dòng.

- 10A4 không có sự trợ giúp, quyền trả lời thuộc về 10A1 !

Tôi vừa định đứng lên, đọc ra đáp số thì có người giật giật tay áo tôi lại và níu xuống.

- N nè, đáp án của N hình như ko chính xác đâu, đọc của mình đi N! – Ra là Tiểu Mai, em ấy chắc suy nghĩ quá nên ko tỉnh táo nữa rồi, bảo tôi làm sai rồi chìa bài giải của em ra.
- Ko đâu, N tính kỹ rồi ! – Tôi cười khẩy, rồi lại tiếp tục đứng lên, đọc đáp án – Đáp án cuối cùng của 10A1 là….!
- Đừng, N ơi, tin Mai đi.. ! – Nàng níu tay tôi khẽ nói, nhìn thẳng vào tôi với ánh mắt đầy kiên định.
- Ơ….- Tôi chợt do dự, xưa nay tôi cực kỳ tự tin về kiến thức Toán của mình, làm gì có chuyện tôi sai chứ, hơn nữa bài giải của Tiểu Mai quá dài so với 1 câu hỏi nhỏ như vầy, tôi giải rất ngắn gọn và nhanh chóng,…nhưng ánh mắt của em ấy như cầu khẩn và ko kém phần quyết đoán.
- Lớp 10A1 có câu trả lời không ? – Nhỏ A2 hỏi lần cuối.
- Đáp án …của 10A1 là…Với M = 4, vectơ AC đạt trị tuyệt đối ! – Tôi hồi hộp cực độ với đáp số tôi vừa đọc.
- Chính xác, cộng 6 điểm cho 10A1 ! –Đại diện A2 xác nhận, thoáng vẻ thất vọng.

 

Đọc tiếp

Các tập/chương/hồi khác của Yêu nhầm chị hai, được nhầm em gái

Mục lục truyện

Nếu thấy trang web hữu ích với bạn, hãy click Like ủng hộ chúng tôi !