Truyện kiếm hiệp
 

Yêu nhầm chị hai, được nhầm em gái (chương 336)

Lượt xem chương này: 793

Theo lời bé Trân kể lại thì chiều hôm đó, trong khingoài trời mưa ầm ầm như bão lũ, Trân thì sau trận bóng đã về đến nhà từ lâu màtôi thì vẫn chưa thấy đâu nên cả nhà tôi mới bắt đầu cuống lên. Thoạt tiên thìba mẹ tôi cứ nghĩ là tôi còn ngồi ở quán nước hay đi đâu đó với đám bạn sau trậnbóng, cho đến khi Trân không yên tâm gọi qua cho Khang mập thì mới biết là tôicòn đứng dậy ra khỏi quán nước mía trước cả tụi nó. Thế là ba tôi gần như nổitrận lôi đình, còn mẹ tôi thì cứ bần thần đứng trước cửa nhà mà ngóng thằng contrai út, lòng đầy lo lắng nhưng không biết phải làm thế nào bởi bên ngoài trờimưa quá lớn chả thể đi tìm được, chỉ biết mong cho nó đang trú mưa ở nơi nàođó.

Nhưng đến khi tôi về tới nhà thì mọi sự lại hoàntoàn đổi khác. Bước vào nhà với bộ dạng ướt sũng như chuột lột từ đầu đến chân,tôi chỉ kịp nói hai tiếng chào ba mẹ, để xe cho Trân tất tả dắt vào rồi bỏ lênphòng nằm. Tôi vẫn còn nhớ mang máng là mẹ tôi hình như mắng dữ lắm, nhưng batôi có lắc đầu bảo là thôi để nó yên, thế là xong chuyện. Vậy đó, tôi chỉ nhớđược như thế, còn lại là sau khi tôi lên phòng nằm phịch xuống giường thì lănra bất tỉnh nhân sự luôn một mạch.

Lần đầu tiên khi tôi tỉnh dậy là biết được mẹ tôiđang ngồi ở cạnh mình, tay vắt khăn nước trở qua trở lại hai mặt để đắp lêntrán tôi.

- Thua thì thôi, tội gì phải dầm mưa cho bị sốt thếnày hở con…?! – Mẹ tôi khẽ lắc đầu nói.

Rồi tôi lại chìm vào giấc ngủ mê man, vừa kịp biếtthêm một sự thật là…

Tôi bị sốt !

Lần thứ hai khi tôi tỉnh dậy là lúc tôi nghe bêntai mình loáng thoáng có tiếng người nói chuyện, có vẻ như là lúc trời vừa sậptối.

- Cháu nó bị nhiễm lạnh nên sốt nhẹ thôi, cáichính là có dị ứng với thuốc theo lời chị nói nên tôi hơi lo, cần phải theo dõithêm!

- Vậy… có cần phải nhập viện không bác sĩ?

- Không sao, sốt thế này thì nghỉ ngơi vài hôm làkhỏi thôi!

Và tôi lại thiếp đi, trong đầu mình chỉ còn lại lờđờ vài câu nói mà tiếng được tiếng mất, với nội dung là ngày mai ba tôi sẽ đếntrường xin phép cho tôi nghỉ học dăm ba bữa vì bệnh.

Tôi đang mơ… tôi mơ thấy một thằng con trai khácgiống hệt tôi đang đứng trước chấm phạt đền 11m, gương mặt nó trông căng thẳngtột độ. Để rồi nó lại chạy lấy đà, và sút… Cú sút không vào lưới, vì gió đột ngộtdừng lại nên bóng lỡ đà bay luôn ra ngoài. Và xung quanh nó lúc này là những tiếngcười chế nhạo của mọi người…

- Hấc.. !!

Tôi choàng người giật mình tỉnh dậy, nhận ra vừa rồichỉ là một cơn ác mộng của trận chung kết thất bại. Vậy là tôi lại tỉnh dậy lầnnữa trong cơn sốt, nhưng chỉ khác là lần này tôi nghe có hương hoa bạch mai nhẹnhàng, thanh khiết đang đưa đến trước mũi mình.

- ……….!

- …………..!

Tiểu Mai đang ngồi cạnh tôi ở đầu giường, cũng nhưmẹ tôi, nàng đang dỡ tấm khăn nước trên trán tôi ra để thay khăn mới. Quả đúnglà nàng thật rồi, đây không phải là giấc mơ nữa, duy nhất có hương hoa của TiểuMai là mới khiến tôi có thể cảm thấy thật yên bình sau cơn ác mộng chỉ mới vàigiây khi nãy.

Nhưng rồi cũng ngay sau đó, tôi chợt nhớ ra lại mộtsự thật cay đắng là tôi đã thất bại trong việc mang vinh quang về tặng nàng. Vậythì còn gì nữa đâu chứ?

- Anh… xin lỗi…! – Tôi nhắm mắt lại, nói trong cayđắng.

- Được rồi… ngốc… !

Rất dịu dàng và ôn nhu, Tiểu Mai để tôi gối đầulên đùi nàng rồi vỗ về an ủi, hệt như cái hôm mà tôi bị thua trận dưới tay Trầnsư phụ vậy.

- Anh… xin lỗi….!

- Ngốc, sức khỏe là quan trọng nhất… ngốc !!!

- Đừng giận anh nữa… nhé…?

- Ai thèm giận anh, hứ…!

- Hôm giờ anh cứ tưởng… vậy là xong luôn…!

- Em chỉ đợi anh chân thành xin lỗi, vậy mà ngốc củaem đến giờ mới nói được câu đó… khổ thân chưa, để bây giờ bị như vầy đây !

- Thế… thế thôi hả?

- Chứ anh mà biết xin lỗi thì em còn giận anh làmgì nữa chứ, đồ đại ngốc này !

- …..!

- ……….!

Và lần này tôi lại thiếp đi, trong tâm tưởng mangmột chút tiếc nuối rằng tại sao tôi lại quá dở không chịu nhớ ra cái lần tôi bịKhả Vy giận, Tiểu Mai đã từng nói chỉ cần một lời xin lỗi chân thành là đủ.Nhưng như thế cũng không sao, đằng nào nàng cũng đã tha thứ cho tôi rồi, bằngchứng là lúc này tôi đang ngủ ngon lành trong vòng tay của nàng, thế đã tốt lắmrồi.

Vậy đó, tất cả kì trân dị thảo trên thế gian, mọivật việc quý giá của cõi đời này cũng đều không bằng sự yên bình mà Tiểu Maimang lại cho tôi như một nơi chốn trở về sau mỗi lần quỵ ngã. Có được Tiểu Mailàm bạn gái, làm người yêu, có thể…là cả làm vợ hiền đã là cả một phúc phận lớnnhất trong đời này mà vận mệnh thiên địa đã đối tốt với tôi.

Dù rằng nàng có hơi… lạnh lùng một chút, kiêu kỳ một…chút chút, nhưng cũng không sao, tôi thích vậy. Tôi thích một Tiểu Mai xinh đẹpthông minh không ai bằng, đảm đang thục nữ không ai hơn,  lạnh lùng băng sương nguyệt lãnh, và cả kiêukỳ để không một tên con trai nào dám tán tỉnh nàng, ngoại trừ tôi mà thôi.

Đúng vậy, Tiểu Mai là nhất rồi, Khả Vy gì chứ?Minh Châu gì chứ…..?

- Chóc !

- Ui da….! – Tôi nhăn nhó khi nghe bên tai mìnhđau nhói.

- Một điều chị Mai, hai điều chị Mai, dậy ăn cháonè ông tướng, ngủ mà cũng nói lảm nhảm, gọi tên bạn gái trong yêu thương nữa ha?!

Trước mắt tôi lúc này là Trân đang ngồi cạnh bên,con bé bê tô cháo đặt lên chiếc bàn gỗ ở đầu giường, đưa mắt nhìn tôi nói vẻ bựcdọc:

- Bệnh gì bệnh hoài, đàn ông con trai mà yếu đuốithấy mồ!

- Anh… bữa nay là… thứ mấy vậy? – Tôi quệt mắt hỏi.

- Dạ thưa anh, là sáng thứ ba rồi đó, anh hai ạ!

- Mẹ… anh đâu?

- Cả nhà đi làm hết rồi, em nghỉ học thêm ở nhàchăm anh đây, anh hai ạ!

Trân thủng thẳng đáp rồi đứng dậy đi về phía cửa sổ,con bé đưa tay vén màn lên rồi mở toang cửa ra đón gió trời lồng lộng.

Hơi nheo mắt lại vì ánh nắng tràn vào phòng mộtcách đột ngột, tôi quờ quạng hỏi:

- Vậy là… anh bệnh được hai ngày rồi hả?

- Dạ đúng rồi, cũng còn biết đó! – Trân nhún vaiđáp.

- Haizz !!! – Tôi thở dài, tựa lưng người ra thànhgiường một cách tiếc nuối.

- Sao đó? Mới dậy mà làm cái mặt gì đó? – Trân tòmò hỏi, nhìn tôi bằng ánh mắt ngạc nhiên.

Bằng một cử chỉ uể oải, tôi với lấy cốc nước trênbàn hớp một ngụm rồi chép miệng:

- Anh nghỉ học hôm qua, vậy là lỡ mất lễ trao giảiđá bóng rồi…!

- À… ! – Con bé gục gặc đầu vỡ lẽ ra.

- Tiếc thật, vậy mà để thua… ! – Tôi tặc lưỡi, hãycòn cảm thấy tiếc ghê lắm.

- Ôi dào ôi, mấy anh thua mà y như thắng vậy đó,tiếc làm gì không biết nữa ! – Trân bĩu môi nói, đẩy tô cháo về phía tôi. – Anhăn đi, rồi em kể cho nghe!

Thế là trong lúc tôi húp tô cháo soàn soạt mộtcách ngon lành, bé Trân cũng ngồi kể lại đầu đuôi tình hình cơ sự của diễn biến“hậu chung kết” trong hai ngày qua. Hôm đó sau khi tôi sút hỏng quả phạt đền làđầu óc thần trí không còn tỉnh táo nữa, chỉ biết nghe mấy lời loạn xạ của mọingười xung quanh. Thực chất hôm đó, tất cả khán giả trên sân khi ngồi theo dõidiễn biến của trận chung kết đều biết nếu ở hiệp hai mà không bị ngược gió thìchưa chắc 12A21 đã có thể chiến thắng 11A1 để giành chức vô địch. Hầu hết mọingười đều râm ran bàn tán vấn đề đó, cãi nhau ì xèo cũng có. Cho đến khi 11A1có cơ hội sút quả phạt đền thì mọi người đều nghĩ cuối cùng cũng có cơ hội đểtrận chung kết hấp dẫn này tiếp diễn.

Thế nhưng sự thật là tôi sút hỏng, và mọi người buồnthì ít mà giận ông trời thì nhiều, bởi ai đời lại trớ trêu đứng gió ngay lúcsinh tử quan đầu như vậy. Và sau khi bình luận viên thông báo kết quả chính thứctrận bóng, những người đầu tiên đứng dậy vỗ tay lại chính là Trân, Khả Vy và cảMinh Châu, dĩ nhiên là không thiếu những bạn bè của cả lớp.

- Ai cũng biết là mấy anh thua thời tiết thôi,không thua mấy ông anh lớp trên. Cũng đúng, xưa nay có ai thắng ông trời bao giờđâu nà, hì hì! – Trân cười khì nói.

- Thế… ra vậy hả? Anh còn tưởng… bà con chửi dữ lắmchớ ? – Tôi ngỡ ngàng khi biết sự thật.

- Không có đâu, mấy anh như… người hùng á, thua màcòn vinh quang hơn mấy người thắng nữa, giờ trong trường ai cũng phục mấy anh hết,nhất là ông đó, ông anh ngốc ạ! – Trân lắc đầu trả lời, dí tay vào mũi tôi.

- Ừ… tốt ha…!

Thở phào nhẹ nhõm húp luôn thìa cháo cuối cùng,tôi giờ đã có thể hoàn toàn yên tâm rằng chí ít mình cũng không đến nỗi gọi làthất bại nhục nhã. Nhờ có bé Trân kể lại sự thật mà tôi đã có thể cảm thấy đượcan ủi rất nhiều cho những nỗ lực không ngừng nghỉ của toàn đội.

Đến đây thì Trân lại đột nhiên nhíu mày, nói với vẻthắc mắc:

- Nhưng có một sự lạ lùng là… hôm đó, lúc anh súthỏng ấy…!

- Ừ, sao cơ? – Tôi ngạc nhiên.

- Lúc đó ai cũng im ru hết, em chả biết nên làm gìluôn, chị Mai em thấy tay chị ấy còn run run nữa mà. Rồi tự dưng ở dưới dãy ghếban giám hiệu có một bà con gái nào đó đứng bật dậy mà vỗ tay, mà em dám cáluôn… nhỏ đó nhìn anh đó nghen. Sau khi bà nhỏ đó vỗ tay thì tụi em mới giậtmình mà đứng dậy vỗ tay theo, kéo theo cả đám khán giả cũng làm y chang !

- Hả ?…. ! – Tôi há hốc mồm, trong đầu đã có thểmường tượng ra nhân vật mà Trân đang nhắc đến là ai.

- Thật, lúc sau khi mọi người xuống sân thì em thấybà nhỏ đó còn đứng nhìn anh nữa, hình như định đi tới gặp anh nhưng bị lớp mìnhvây quanh. Thế là đứng khiên cưỡng một hồi rồi buồn buồn quay về. Nhưng em để ýnha, mắt bà nhỏ đó màu xanh da trời, nhìn đẹp như người ngoại quốc luôn !

- …………… !

- Bộ có quen biết với anh hả?

- Đâu… đâu có.. !!

Dĩ nhiên là tôi chối đây đẩy ngay tắp lự, chứ còngì nữa, có cho vàng tôi cũng không thể dám nói ra con nhỏ mang màu mắt xanh đạidương đó là Uyển Nhi, người bạn “vừa lạ vừa quen” của tôi cho Trân biết, vìTrân mà biết thì đồng nghĩa với Tiểu Mai biết, thế là tôi… tiêu chắc.

Vội đánh lạc hướng câu chuyện sang chủ đề khác,tôi hỏi trớ ngay:

- Thế hôm đó… Trúc Mai làm gì? Không vỗ tay choanh à?

Vào buổi chiều, tôi đã nhận được câu trả lời chochính câu hỏi ban sáng của tôi.

- Em… bối rối quá, không biết làm gì nữa.. ! – TiểuMai cắn môi đáp, nàng dường như đẩy sự khó khăn trong câu trả lời vào đôi tayđang gọt vỏ cam của mình.

- Ừm… anh cũng đoán vậy! – Tôi nói, giọng hơi rầuvì… có chút hụt hẫng. – Thế… lúc anh về thì sao? Lúc đó em cũng về luôn à ?

Tiểu Mai không trả lời câu hỏi bâng quơ cho cóchuyện của tôi, mà nàng thừ người ra một lúc rồi đưa tay vuốt tóc, khẽ nói thìthầm:

- Không hiểu sao… nhìn dáng đứng buồn bã của anhlúc đó trên sân, em lại thấy… anh… đàn ông lắm, tuy thua nhưng mà như ngườihùng vậy… Hì… hết giận luôn !

Thề có trời đất là lúc đó tôi nở mũi một cách ghêgớm, từ trước đến giờ chưa nhận được lời khen nào của bất kì ai mà lại có thểlàm tôi tự hào đến như vậy.

- Í… anh đỏ mặt kìa !

- Bậy… đâu có, làm gì… có !!!

- Rõ là có, được khen nên thấy thích chứ gì !

- Không…. !

Biết mạng mình không thể tồn tại ở chủ đề này lâu,tôi vội gãi đầu, nuốt gọn mẩu cam Tiểu Mai đút rồi hỏi qua chuyện khác:

- Thế…lễ trao giải ra sao? Có hoành tráng không?Anh nghỉ học không đi được!

- Cũng… bình thường, có vài người ở mấy lớp kháckhông thấy anh đâu, nên tưởng là anh thua không phục, không chịu lên nhận giải!– Tiểu Mai ngần ngừ trả lời.

- Uầy… bệnh chứ không là cũng phi lên rồi ! – Tôithở hắt ra.

- Ai bảo dầm mưa làm chi, em cứ tưởng anh đi với mấybạn xong là về thôi chứ! – Nàng nhăn mặt trách khẽ.

- Thì… buồn mà, ai biết đâu ! – Tôi lúng búng bàochữa.

Rồi tôi vội đế thêm cho đỡ lời:

- Bình thường là anh chạy qua nhà em rồi… nhưngđang bị giận nên mới phải đi lang thang, chứ thật tình anh có muốn bệnh nằm liệtthế này đâu!

Và như chỉ chờ có thế, Tiểu Mai véo mũi tôi rồinói nửa đùa, nửa đe dọa:

- Vậy cho nên từ giờ ông tướng làm ơn nhớ dùm là đừngcó mà tự quyết định mọi chuyện nữa nhé, không có tôi cạnh bên y như rằng chẳngthấy anh ra hồn vía chi hết !

- Au.. au da… em đối xử người bệnh thế à… ? – Tôinhăn nhó ôm mặt, vội lấy cái gối chèn lên mũi để phòng thủ.

- Phạt vậy là còn nhẹ đó, giờ có bỏ gối ra không?– Tiểu Mai bật cười, nàng đưa mấy ngón tay thanh mảnh gõ gõ lên mặt gối.

- Không… cho em nhéo nữa hả…. ! – Tôi quyết tâm cốthủ qua chiếc gối bông.

- Bỏ gối ra, ăn cam nè, ngọt lắm !

- Không…. !

- Em đích thân gọt mà anh không chịu ăn?

- Ứ… tí nữa ăn… giờ chưa muốn… ăn nhéo !

- Bỏ ra, em thưởng cho một tin mừng !

- Tin gì thì nói qua tai, anh không dễ bị dụ đâu !

- Tin này là tin từ lễ trao giải hôm qua, có liênquan đến anh, và anh được nhắc tên trước toàn trường, sao? Tò mò chưa ?

Vừa nghe đến đó là tôi vội quẳng gối ra, nhưngchưa kịp hỏi là tin gì thì…

- Chụt…!

Trong khi tôi còn đang lơ ngơ chưa biết là tin gìthì Tiểu Mai đã cúi người nhẹ hôn vào môi tôi, thật dịu ngọt và … đầy quyến rũ.

Rồi mặc kệ tôi còn đang ngẩn ngơ như kẻ tình si bịcướp mất hồn, nàng duyên dáng đứng dậy hấp háy mắt:

- Đó là thưởng cho siêu cầu thủ, còn tin mừng thìngày mai anh đi học lại để các bạn nói cho nghe, vậy sẽ ý nghĩa hơn. Giờ thì…em về nhé, chào anh!

Và nàng quay bước ra khỏi phòng, để lại tôi đang nằmtrơ ra trên giường, chỏng gọng.

Ôi tía má ơi… con cảm ơn tía má đã sinh con ra để chocon được hưởng trọn giây phút này…

Con cũng cảm ơn ba vợ, má vợ đã sinh Tiểu Mai ra…trời ơi, hai người không thể nào biết được là hai người đã sinh ra một cô congái tuyệt vời đến thế nào đâu…!!!!

******

Công nhận là đúng như theo lời bác sĩ nói, lần nàytôi chỉ bị sốt nhẹ, nằm nghỉ hai ngày là đã khỏe hẳn. Sáng ngày thứ tư, tôi lạiđường hoàng… vác xác lên trường, tay trong tay cùng Tiểu Mai hiên ngang dạo bước.

- Hê hê, ai cũng nhìn anh hết kìa, có mấy em lớpdưới nữa ! – Tôi cười khoái chí khi cùng Tiểu Mai đi qua dãy hàng lang lớp học.

- Đồ tự mãn, hừ ! – Nói rồi nàng đưa tay đến hôngtôi.

- Uiiii…daaaaaaaaaaaaaaa !!!!!!! – Tôi rú lên luôngiữa sân trường đầy đau khổ.

Lết thân tàn đi cùng Tiểu Mai đến lớp học, tôi cònđang nhăn nhó vì sáng sớm bị ăn “nhéo thần chưởng” thì đám bạn trong hội bàntròn đã nhào tới “tấn công” quyết liệt:

- Ái chu cha… bữa nay mới ló mặt lên hả thằng kia?– Tuấn rách phóng tới đầu tiên vì nó ngồi ngay cửa lớp.

- Thánh… thánh đã hiển linh trở lại !!! – Dũng xoắnphi đến, nó… táng vào mặt tôi ngay dù trước đó còn gọi tôi là “thánh”.

- Cái đệch… mày báng bổ thần thánh thế à ? – Tôi nửabực nửa phì cười vì hết ăn nhéo là tới ăn bạt tai.

- Bệnh phu, đá xong lăn ra ốm luôn, anh em còn tưởnglà mày buồn quá… uống thuốc trừ sâu tự tử mất rồi chớ, hehe ! – Khang mập đứngtrên bục giảng nói vọng xuống, nó đưa tay xóa tên tôi trên ô bảng vắng mặt.

Nhưng bắt gặp ánh mắt của Tiểu Mai đang nhìn nónhư hình viên đạn, thằng mập biết mình nhỡ mồm vội chữa miệng:

- À… hết bệnh chưa mầy?

- Bây tốt quá ha, lúc tao bệnh chả thằng nào tớithăm, giờ mới hỏi han! – Tôi cười cười.

- Tụi tao định tới mà… ! – Luân khùng đang nói chợthạ giọng.

- Mà sao? – Tôi ngẩn tò te.

- Do… vợ mày bảo bệnh nhẹ, để yên mày nghỉ ngơi làđược nên tụi tao thôi không tới! – Nó thì thầm qua tai tôi khi cả đám chụm đầulại.

- Kệ, cứ tới có sao đâu ! – Tôi chưng hửng. – Tụimày sợ con gái từ hồi nào vậy ?

Và câu trả lời giải đáp cho lí do nguyên đám tụinó “hãi “ Tiểu Mai mà tôi cùng nhận được là…

- Tụi tao không sợ con gái, chỉ sợ… cán sự Anh Văn!

Vào giờ ra chơi hôm nay, khi mà tôi còn đang lục tụcxếp sách vở vào ngăn bàn chuẩn bị rủ Tiểu Mai xuống dưới căn-tin uống nước thìnàng đã nháy mắt chỉ tay lên trên bảng ý bảo tôi chú ý kìa. Y chóc là thằngKhang mập đã phóng lên, húng hắng giọng:

- E hèm… Võ Trí Nam đâu, lên nghe… chiếu chỉ củahoàng thượng!

- Hoàng thượng gì ? – Tôi thắc mắc.

- Hoàng thượng là… thầy hiệu trưởng đó Nam, hì hì!– Khả Vy quay xuống nói.

- Ờ… ! – Tôi gật đầu đáp, vỡ lẽ ra là hôm nay thầyhiệu trưởng lại còn xưng vương nữa cơ đấy.

Rồi Khang mập vờ như cầm tờ sớ trong tay, trướcánh mắt của đám bạn trong lớp đang nhìn tôi vẻ bông đùa, nó nói lớn:

- Phụng thiên thừa vận, hoàng đế chiếu viết… VõTrí Nam do hôm thứ hai nghỉ học vì lâm trọng bệnh nên hôm nay mới nghe chỉ.Thay mặt cho huấn luyện viên kiêm tổ trưởng tổ thể dục là thầy Hưng, tuyên bốchọn Trí Nam vào đội bóng của trường do có biểu hiện rất tốt ở những trận bóngvừa qua. Cùng với những thành viên khác được chọn ra từ các đội hình xuất sắcđược khám phá trong giải bóng vừa rồi sẽ đại diện cho đội bóng trường Phan BộiChâu quyết một trận giao hữu… sống mái với trường chuyên Trần Hưng Đạo vào mùakhai giảng năm sau. Trước mắt thì Nam, mày sẽ vẫn giữ vị trí tiền vệ tổ chức,phải biết là rất vinh hạnh mới được đích thân thầy hiệu trưởng nêu tên trướctoàn trường, nhưng do mày nghỉ học nên không biết trời trăng mây gió chi hết.Khâm thử !!!!!!

Thằng Khang mập vừa dứt xong cái “chiếu chỉ” củanó là cả lớp lăn ra cười bò như vỡ chợ vì cái sự khôi hài đúng chỗ của nó.Riêng tôi thì cười không nổi, bởi lẽ tôi đang quá… tự hào, không biết vì sao màsố phận lại ưu ái tôi đến như thế này.

Tiền vệ tổ chức, đội hình mạnh nhất… rồi lại còn đạidiện cho trường… ái chà, quyết một trận sống mái với “kẻ thù” bên tụi trườngchuyên nữa chứ.

Quả này thì bảnh rồi, đời tui lên hương thiệt rồita ơi!

Đúng là y như lời bé Trân nói, tôi thua mà như thắng,Tái ông mất ngựa chưa hẳn đã là xui, và phúc họa song song, đây gọi là trongcái rủi luôn có cái may đây mà !

Chiều cùng ngày hôm đó, ôm niềm vui được chọn vàođội tuyển hí hửng về nhà sau một chầu ăn trưa hoành tráng siêu ngon lành tạinhà Tiểu Mai, tôi hăm hở dắt xe vào trong. Còn chưa kịp khoe với mẹ về chuyệnmình được phong chức thì mẹ tôi đã lên tiếng trước:

- Ai đặt mua khô bò tặng con nè! – Bà chỉ tay vàocái hộp to đùng trên bàn.

- Sao? Có nhầm hông mẹ? – Tôi ngơ ngác vì chả hiểumô tê gì sất.

- Nhầm sao được, ghi rõ địa chỉ nhà mình mà! – Mẹtôi lắc đầu đáp.

- Thế có ghi tên người gửi không? – Tôi thắc mắc.

- Không, người của cửa hàng đến giao nói là bạncon, cả 5kg khô bò chứ chẳng ít ỏi gì đâu, mày liệu mà ăn cho đỏ cả mắt ra nhécon! – Mẹ lừ mắt đe dọa nhìn tôi.

- Dà… dạ…. ! – Nói rồi tôi vội ôm cái hộp to đùngphóng lên trên phòng khách mà “khui quà” dù chẳng biết là ai gửi cho mình.

-“ Chắc là thiên sứ trên trời rồi, chứ ai mà dư tiềnđến mức mua tặng mình 5 kí bò như vậy chứ, cả một đống tiền đó trời ơi! “ – Tôivừa tháo hộp ra, vừa toát mồ hôi hột.

Quả y chóc như lời mẹ tôi nói, bên trong hộp là cảmột đống khô bò được gói lại kĩ lưỡng, màu đỏ vàng đặc trưng vừa nhìn vào là đãứa nước miếng ra vì thèm, tôi cứ gọi là lóa cả mắt. Nhưng ngay bên trên đầu làmột phong thư nhỏ với nét chữ ngay ngắn của… con gái. Đưa tay mở phong bì, tôilôi ra một tờ giấy viết thư màu xanh lá.

- “Gửi Trí Nam, “

Vậy là đúng rồi, hộp khô bò này là của tôi rồi, aimà tốt quá vậy ta, tôi vội vàng đọc tiếp mấy dòng tiếp theo.

- “Khi ông đọc thư này thì chắc là tui đang trên máy bay về nước rồi, còn nhớ là ông nói thích ăn khô bò của tiệm người hoa trên đường Nguyễn Huệ lắm nên tui đặt mua đem tới cho ông, loại ngon nhất đó. Vì gấp gáp với không tiện nên tui mới nhờ người mang giúp, ông ăn cho đã đi ha, 5kg chắc cũng nhiều, ăn cả tháng luôn hehe! Còn nếu thiếu thì sau này tui sẽ mua thêm cho ông! “

Đến đây thì tôi đã chắc chắn đến một trăm phầntrăm là Uyển Nhi mất rồi, bởi cách xưng hô này với dạo gần đây chỉ có tôi nói vớinhỏ này là tôi rất thích ăn khô bò, và có giỡn chơi đưa địa chỉ nhà mình ra vớicái ước nguyện viễn vông là… Uyển Nhi sẽ gửi khô bò thật cho mình. Vừa nghĩ đếnUyển Nhi thì tôi đã đâm chột dạ, vội ngó ra đằng trước cửa dòm chừng như sợ béTrân về đột ngột sẽ phát giác ra sự việc dù rằng mới có hơn 4 giờ chiều, trườngvẫn chưa tan học.

- “Ông đá banh thua… chắc buồn lắm hả? Đừng có buồn nha, thua trong ngẩng cao đầu mà, bữa đó xui xẻo gì đâu á, bởi vậy ta nói lỗi do số phận đó mà. Với lại mấy người lớp kia thắng ông đâu có hay ho gì, nhờ gió mạnh thôi. Ông rủ tụi đó ra bắn CS coi, tui dám cá là ông chấp hết luôn á!”

Bật cười với cách an ủi có một không hai của cônàng, tôi phải gọi là bái phục vì quả thật là Uyển Nhi cũng háo thắng chả kémgì bọn con trai là bao.

- “Bữa đó tui định tới an ủi ông mà nghĩ lại nên thôi, thấy ông lúc đó buồn quá… bạn bè xung quanh nên không tiện. Mà giận nghen, tui tưởng ông nhớ hẹn ra biển nên cố chạy ra đó, kết quả là chờ hoài không thấy ông đâu, tui lại bị ướt mem, hu hu,ông để tui dầm mưa cả buổi luôn, đồ đáng ghét!”

Chết thật, quả tình là hôm đó tôi buồn quá hóa rồnên lang thang dầm mưa trên phố mà không biết là Uyển Nhi lại cũng đang đợimình ở bãi biển Đồi Dương. Giờ Uyển Nhi nhắc lại thì tôi mới nhớ ra, nhưng kểcũng lạ, tôi đã có ừ hử gì về cái vụ đá banh xong sẽ ra biển chơi đâu cơ chứ,chỉ nói rằng… để tính sau thôi mà.

Hơi bối rối vì chuyện thất hứa này, tôi đâm ra áynáy mà chợt dại dột nghĩ không biết mình ăn 5kg khô bò đắt tiền này có bị… cắn rứt lương tâm không nữa. Mà… chắc là không đâu, chỉ có tôi cắn miếng bò chứ làm gì có chuyện lương tâm cắn tôi.

Đưa mắt nhìn xuống vài dòng còn lại của bức thư,tôi quyết định đọc hết xem cô nàng tinh quái này còn nói thêm gì nữa đây.

- “Mà ông cũng hay ghê, sút quả đó đẹp thật luôn, đừng tiếc nữa nha, còn năm sau cơ mà. Từ giờ… hì hì, tui nghĩ tui sẽ không gọi ông là baby nữa, vì ông…

Ê, hè tui lại về chơi đó, ông nhớ bày tui bắn Snap kĩ càng chút nha, tui thi xong tui lại bay về. Nhớ đó, tui biết nhà ông rồi đó, trốn không được đâu, hứ! Viết đến đây thôi, chúc ông hết buồn, thi học kì II thật tốt còn đợi tui về chơi, hihi, byebye!

Diệp Hoàng Uyển Nhi

Ngày… tháng…năm… ! “

Cầm bức thư trên tay mà tôi lúc này chỉ biết há hốc mồm, phát ra một tiếng duy nhất:

HẢ ?!

Các tập/chương/hồi khác của Yêu nhầm chị hai, được nhầm em gái

Mục lục truyện

Nếu thấy trang web hữu ích với bạn, hãy click Like ủng hộ chúng tôi !