Truyện kiếm hiệp
 

Yêu nhầm chị hai, được nhầm em gái (chương 4.2)

Lượt xem chương này: 1246

Thế là ăn cơm chiều xong, nghỉ một chút đến 7h30, tôi lọc cọc đạp xe qua nhà em Vy, tìm hiểu thử xem thái độ em ấy như vầy là như làm sao.

- Ơ… tưởng N ở nhà nghỉ ngơi chứ ? – Em nó ngạc nhiên ra mở cửa.
- Thì nghỉ cả ngày rồi, giờ tối chủ nhật qua rủ đi chơi, đi hem ? – Tôi phủ đầu chớp nhoáng.
- Ừ…thì đi, đợi Vy chút ! – Đoạn rồi em nó quay vào trong.

Tôi ngồi trước nhà em đợi, nghĩ bụng chắc lâu lắm đây, như mọi lần, lần nào qua cũng đợi tầm 30 phút cho em ấy sửa soạn trang điểm gì đó tôi chẳng biết. Vả chăng tôi cũng hay nghe các bậc tiền bối kể cứ hễ qua nhà bạn gái là con trai phải đứng ngoài đợi dài cổ, đó là luật bất thành văn, nhằm để cho các đấng nam nhi thấy rõ sự quan trọng của chị em phụ nữ, luật gì quái thế ko biết.

Nhưng tôi nhầm, bữa nay em Vy vừa quay vô tầm 10 phút là đã thấy áo quần chỉnh tề bước ra, vẫn xinh như mọi ngày.

- Rồi, giờ đi đâu ? – Em ấy cười cười, ngồi lên sau xe.
- Đi dạo chứ đâu ! – Tôi đáp.
- Hì, chở nổi ko đó ?
- Ko nổi cũng phải nổi, chở bạn gái mà ! – Tôi nhấn mạnh 2 chữ “ bạn gái “ để gọi là…xu nịnh, lấy lòng em nó trước.
- Ừa, vậy đi nào ! – Dè đâu em nó mặt tỉnh queo, cứ như là vừa rồi tôi nói thành “ em gái “ ấy.

Phan Thiết buổi tối tầm 8h trở đi là đã bắt đầu vắng người, đường phố rộng rãi, chúng tôi chạy lòng vòng chút thì lại quay về hướng đường biển, kiếm băng ghế rồi tôi dựng xe, 2 đứa ngồi cạnh nhau.

- Còn buồn trận bóng hồi sáng hem ? – Vy quay sang hỏi tôi.
- Èo..đã bảo ko có mà, người ta thắng xứng đáng rồi ! – Tôi nhăn mũi đáp, dù lúc chiều nay tôi vẫn còn tiếc hùi hụi.
- Ừ, để sau này có dịp thì Vy lại hẹn với lớp đó đá giao hữu tiếp ! – Em ấy vuốt tóc, nhìn ra phía hàng dương.
- Ờ, lần sau thắng chứ ko thua đâu ! – Tôi nói chắc như đinh đóng cột.
- Vậy mà bảo ko buồn, vẫn còn cay cú kia kìa, hì hì ! – Vy cười cười vỗ nhẹ vai tôi.
- Thì….con trai mà ! – Tôi lúng búng đáp, lại sa bẫy tiếp.

- Mà…Vy ko giận chuyện hôm qua à ? – Tôi khó khăn lắm mới hỏi được.
- Chuyện gì N ? – Em ấy ngạc nhiên hỏi.
- Thì…chuyện N qua nhà Mai đó, tối qua ấy ! – Tôi gãi đầu, đã thấy đâm quíu trong giọng nói.
- Đã là gì của nhau đâu mà giận, hứ ! – Em Vy buông thõng 1 câu, tôi nghe mà rụng rời tứ chi, con tim…vỡ nát, nghe rốp rốp to tổ tướng.
- Ai bảo…. ! – Chẳng chần chứ, tôi khoác tay qua vai em nó rồi kéo em tựa vào vai – Là bạn gái N mà, giận chút xem nào, hề hề ! – Tôi cười đểu.
- Bỏ ra nha, ko là….oánh đấy… ! – Em ấy phụng phịu, kháng cự yếu ớt.
- Không đấy, làm gì nhau, giận xem cái nào ! – Tôi được nước làm tới, lấy tay búng nhẹ vào giữa trán em nó kêu cái “ Chóc “.
- Ui da….này thì giận ! – Vy đấm tay vào ngực tôi một cái “ Chành “

Làng nước ơi, tôi đùa chút mà em nó đánh tôi muốn thổ huyết đến nơi, tôi thả vai em ấy ra mà ôm ngực thở hồng hộc.

- Ơ…có sao ko ? Vy …nhẹ tay rồi mà ! – Em ấy lo lắng quay sang hỏi.
- Thế ra đó…ực…là nhẹ hở ? Mạnh là thế nào nữa đây ? – Tôi vờ đau nhăn mặt.
- Ko đâu…vậy là mạnh rồi đó..còn đau ko N ? – Vy cắn môi nói.
- Chữa thương đi, mới hết đau ! – Tôi tranh thủ.
- Chữa…mà chữa làm sao ? – Em ấy tròn mắt ngạc nhiên.
- Thì đây nè, hì hì ! – Tôi vỗ vỗ vào vai tôi, ngầm bảo em nó tựa vào đi.
- Quỷ sứ, giỏi chọc người thôi ! – Nói vậy nhưng Vy vẫn khẽ tựa vai tôi, đôi má hồng lên.

- Thế lúc sáng nay là ko giận N thiệt à ? Tôi tò mò hỏi.
- Ừ…trông cái mặt vậy ai mà giận cho được! – Em véo mũi tôi.
- Hì, thì N có làm gì sai đâu ! – Tôi gãi đầu cười.
- Tuỳ N, đó là do ý N thôi, Vy không quản được, chỉ cần….. ! – Tự nhiên em ấy ngừng lại.
- Chỉ cần gì ? – Tôi ngơ ngác hỏi.
- Thì…thôi về, tối rồi ! – Em nó mặt đỏ lựng, đứng dậy đáp.
- Ơ…này..chưa nói xong mà ! – Tôi đứng dậy theo hỏi dồn.
- Tự hiểu đi, ngốc quá mà ! – Vẫn quay lưng trả lời.
- Èo….ừ , thì về ! – Nói đoạn tôi dắt xe ra.

Dọc đường về, em Vy vui lên thấy rõ, cứ khẽ hát mãi, tuy rằng tôi chẳng nghe em nó hát cái gì, cứ câu được câu mất, thỉnh thoảng lại giật giật áo tôi :

- Nhà Vy bên này nè ông ơi, nãy giờ cố ý chạy sai 3 lần rồi nha ! – Em ấy cười cười trách yêu.
- Ủa vậy hả ? Bữa nay đường xá lạ quá ! – Tôi giả ngu
- Xạo nữa, cho người ta về đi mà, ba mẹ mong lắm ! – Vy bĩu môi vờ đáp như con nít thủ thỉ
- Ừ, thấy nàng năn nỉ ta cũng xiêu lòng, thôi cho về ! – Rồi tôi quay xe chạy về hướng nhà em ấy.
- Hì hì, tốt ! – Em cười thật tươi, lại khẽ hát.

- Vậy N về ha, ngủ ngon ! – Tôi cười tình với em ấy.
- Ừa, ngủ ngon, mai gặp ! – Vy níu 2 tay để sau lưng, chân nhón nhón khẽ nghiêng người qua lại, nhìn yêu quá đi mất.
- Hì, về đây ! – Rồi tôi co chân đạp thẳng.

Dọc đường về tôi lại bắt chước em ấy, cứ ồm ồm mà hát, nhờ vậy tự tôi phát hiện ra tôi cũng có khiếu hát lắm, hay ko thua gì mấy ca sĩ trên tivi, có khi sau này tôi đi con đường làm nghệ thuật ấy chứ ! Mãi nghĩ với tự cười 1 mình mà tôi chạy lố qua nhà cả đoạn, khốn nạn cái thân đã rã rời tay chân mà não nó ko chịu điều khiển cho chính xác, cứ đê mê như bị trúng mê hồn hương, tối về phải đóng cửa bế khí vận công mới được, hề hề !
Bữa chiều nọ, tôi với K mập lục tục dắt xe ra khỏi hàng net, tôi mặt đỏ gay, thằng mập thì cứ chút chút lại đưa tay quệt mồ hôi trán, 2 đứa đạp xe thảm não, mặt rầu rĩ vô cùng :

- Đệt, mày ko biết bắn thì nói, làm tao cá độ với cả đám bọn nó ! – Tôi quay sang trách.
- Ơ thằng này hay, tao đã kịp nói gì đâu, mày vỗ vai bảo tao vào cho đủ team, gọi là đánh lạc hướng cho mày phơ !   – Nó cãi lại.

Đầu đuôi là như thế này, tôi với K mập đang đứng xem bọn hàng net ngồi bắn half-life trong khi chưa đợi máy trống, mà bọn này lại mặc đồng phục trường chuyên THD ( là trường mà tôi thiếu nửa điểm thì vào ấy ), thế là lại nhắc đến cái luật bất thành văn giữa trường PBC và chuyên THD, đều là trường điểm của tỉnh, trường PBC là trường chuẩn quốc gia duy nhất toàn tỉnh, và trường chuyên THD là trường quy tụ lượng học sinh giỏi duy nhất, thế là tự đâu ra cái luật… học sinh 2 trường này đều ko ưa nhau, gặp là tránh mặt cho lành.

Thế nên tôi với K mập đứng xem bọn nó bắn chả phải với tư cách khán giả nữa mà 2 thằng thi nhau trù ẻo cho bọn nó chết sạch.

- Èo, xuyên táo ! – Tôi đứng ngoài đía vào.
- Hê, làm ăn kỳ thế ! – K mập phụ trợ.

Được một lúc thì mấy thằng trường chuyên hết nhịn nổi nên bực tức cả lên.

- 2 thằng mày ngon thì vào mà bắn, đứng ngoài nói mồm ai chả nói được ! – 1 thằng chuyên THD quay lại.
- Ơ, thì cứ bắn đê, bọn tao xem thôi mà ! – Tôi đáp tỉnh như ruồi.
- Đứng xem mà đía, vào game mà chứng tỏ. ! – Nó thách thức .
- À được, để tao chấp hết bọn mày !  – Tôi tự tin đáp, dù gì tôi hồi cấp 2 cũng từng luyện qua game này, bắn cũng kinh hãi vô cùng.
- Còn thằng kia đứng không làm gì ? Cho nó vào luôn ! – Thằng kia quắc mắt.
- Ơ…tao ko chơi đâu ! – K mập xua tay.
- Kệ, mày vào cứ chạy tán loạn phân tán chú ý tụi nó cho tao ở trong nhà phơ ra là ok ! – Tôi đẩy vai nó.

Thế là 2 thằng bọn tôi vào game với 5 thằng bọn nó, chơi màn “ Trong nhà ngoài phố “ , bọn tôi thủ nhà, bọn kia vào tấn công. Vừa vào game, tôi cầm AWM phơ hết luôn 2 mạng tụi trường chuyên trong tích tắc, bọn nó thấy thế thì nóng gáy vô cùng, được nước tôi phơ thêm 2 mạng nữa rồi cười ha hả, K mập khoái chí cười theo ko để ý thằng kia leo thang vô nhà nã nó từ đằng sau. Tiện tay thằng này làm luôn quả bom khói, khổ thân tôi cầm súng nhắm nên mù tịt đường đi, nó giã tôi banh xác.

Sang mấy trận sau, tôi cứ đều đều đứng trong mà tỉa ngoài, tầm tầm cũng gần 30 mạng, thế nhưng tinh anh mấy cũng ko địch lại số đông, chưa kể thằng K mập nhát cáy, toàn ôm súng đứng gần tôi, bọn kia đột kích vô nhà cứ thấy 2 thằng là nã cong nòng, K mập hoảng hồn chạy tán loạn cả lên che luôn tầm ngắm của tôi, thế là lại thua liên tục. Vào game cuối, bọn nó rút kinh nghiệm ko mò đầu vào nữa vì ngại tay ngắm của tôi, nên đứng ngoài mà dội bom vào , sau đó vô nhà phơ luôn 2 thằng tôi. Bọn tôi mặt đỏ tía tai bước ra khỏi quán, sau lưng bọn kia cười rung cả bàn ghế.

- Sao mày bảo tao là mày bắn ghê lắm mà ? – K mập ức chế.
- Mày ko dòm hiệu số thắng thua à ? Tao giết tổng mạng còn nhiều hơn bọn nó cộng lại, tại mày chạy loạn cả lên , tao sniper là mong mày ra làm chim mồi để tao phơ từng thằng mà mày cứ ru rú trong nhà ! – Tôi sửng cồ tuôn nói liên tục.
- Èo, đã nói tao bắn dở rồi, thôi bỏ đi ! – Nó xuôi xị.
- Chứ sao, bỏ luôn quán này, chả dám lết vô nữa ! – Tôi đập vô tay lái xe đầy bực tức.
- À, ghé nhà sách chút mày ! – K mập quay đầu xe bảo tôi.
- Chi ? Mua truyện à ? – Tôi ngạc nhiên.
- Không, sắp noel rồi, vô mua vật liệu về làm thiệp tặng nhỏ H ! – Nó đáp.
- Ơ, noel mà cũng tặng quà à ? – Tôi dòm nó lom lom.
- Chú gà quá, cấp 3 rồi còn nhỏ nhít gì nữa ! – Nó hừ mũi đáp

K mập nói cũng đúng, mấy hôm nay tôi cũng quên mất là sắp đến giáng sinh, nghe thằng K nhắc mới nhớ, cơ mà xưa giờ đã tặng quà cho con gái bao giờ đâu, giờ biết em Vy thích gì mà tặng, nói vậy chứ tôi cũng co giò đạp theo nó vô nhà sách.

Vào nhà sách, thằng K mua nào là giấy màu, hồ dán, kẹp nhỏ, cả mấy lọ kim tuyến rồi lại còn cả bút chì màu, nó thì xưa nay khéo tay rồi, mấy vụ vẽ huy hiệu đoàn hay thiết kế demo cổng trại toàn một tay K mập làm hết, phen này chắc cái thiệp cũng đẹp lắm, nhỏ H nhận quà chắc sướng mê tơi, công nhận dạo này 2 anh chị phởn thật.

- Mày ko làm gì tặng em Vy à ? – K mập thắc mắc.
- Ờ, để vài bữa tao mua ! – Tôi lúng búng đáp.
- Ngu, quà thì phải tự tay làm con gái nó mới thích, mới trân trọng ! – Nó ra vẻ sành đời.
- Thế à ? ….để tao nghĩ nên làm cái gì đã ! – Tôi gãi đầu.
- Cấm mày làm thiệp đấy, đụng hàng ! – Thằng mập chưa chi đã doạ.
- Ờ, tao thèm vào ! – Tôi đáp, nghĩ tặng quà cho em Vy thì phải thật độc đáo bất ngờ, chứ đụng hàng giống K mập thì nói làm gì, nhỏ H thể nào lại chẳng khoe với Vy, lúc đó em Vy mà nhìn vô thấy 2 cái thiệp y chang nhau thì tôi có mà độn thổ.

Về tới nhà, tôi nằm ngẫm nghĩ nên chọn cái gì thật độc đáo làm quà giáng sinh cho Vy, lăn lộn mãi mà cái đầu chẳng nghĩ ra được gì khá hơn, đổi thể nằm, đổi luôn cả chân gác, uống nước rồi đứng dậy hít thở, tôi làm hết những gì mà khi học bài tôi hay làm để thư giãn đầu óc mà mãi ko nghĩ ra được gì, chán nản tôi nằm phịch xuống giường.

- Hay là mua sách tặng em nó nhỉ ? Ko được, sách thì bình thường quá, lỡ em nó đọc rồi thì tèo. Èo, đã nói là quà tự làm mới có ý nghĩa, nghĩ tiếp thôi ! – Tôi nằm lan man với hàng đống ý nghĩ trong đầu.
- N ơi xuống ăn cơm ! – Giọng mẹ tôi dưới bếp vọng lên.
- Dạ, con xuống liền ! – Thôi kệ, có thực mới vực được đạo, nghĩ bụng tôi phốc xuống giường ra nhà bếp ăn cơm.

Vừa ăn vừa xem tivi, mịa phim đang hay thì lại quảng cáo, sao mấy ông nhà đài thích quảng cáo thế ko biết, cơ mà nhờ vậy lại hay. Đến phần quảng cáo bia heineken, nội dung quảng cáo là nhà nhà ăn mừng giáng sinh với cơ man nào là bia heineken, và nhạc nền thì rất hay, pha trộn giữa We wish you a Merry Christmas và bản gì đó tôi ko nhớ rõ, nhưng đoạn soundtrack ấy cực chất, tôi nghe mê mẩn ( sau này tôi khổ công lục trên mạng cả ngày trời mới ra, cài về làm nhạc chuông luôn ) .

Nhưng cái kết của quảng cáo heineken làm tôi sực nghĩ ra 1 ý tưởng tuyệt vời, và suy đi tính lại tôi thấy rất khả thi, khả năng tôi có thể làm được, tự nhủ ngày mai quyết tâm làm ngay cho nóng  . Đoạn kết của video quảng cáo Heineken là hình ảnh ông già tuyết cưỡi tuần lộc bay trên cao giữa ánh trăng sáng và các vì sao lấp lánh trên bầu trời đêm, phía dưới là những ngôi nhà phủ đầy tuyết giữa rừng thông và các người tuyết đứng cạnh nhau ngộ nghĩnh trong vườn, đêm giáng sinh an lành vô cùng !
- Ngày mai đá với 11A1 mà N ko dưỡng sức à ? – Nàng vừa rót trà vừa hỏi.
- Ừ, cũng định vậy, mà mấy bạn cấp 2 rủ quá nên đi thôi , ực…! – Trà đào ngon thiệt, tôi uống một hơi cạn sạch cả ly, mát lạnh cả người.
- Hì, N uống nữa đi ! – Em ấy rót thêm ly nữa.
- Mà..Tiểu Mai biết chơi piano nữa à ? – Tôi cầm ly trà, nhìn sang chỗ đàn piano.
- Ừa, Mai có tập lúc nhỏ ! – Nàng đáp.
- Hôm nào chơi cho N nghe nha, N cũng thích nghe piano lắm ! – Dù rằng trước giờ tôi toàn nghe nhạc ngoại, chẳng biết piano nó ra làm sao.
- Hì, vậy giờ luôn ha ! – Em ấy cười rồi đến chỗ piano, bật nắp đàn, lật tập nhạc và ngồi xuống.

Và đó là lần đầu tiên nàng đàn cho một đứa ko biết gì về piano như tôi nghe, tôi như bị mê hoặc bởi cảnh tượng trước mắt, người con gái xinh đẹp ấy đang chơi dương cầm, những ngón tay lả lướt trên phím đàn, lúc nhanh lúc chậm theo từng âm điệu du dương, thỉnh thoảng nàng lại cười mỉm, cảm giác như Tiểu Mai đã hoà làm một với bản nhạc, em ấy luôn cười nhẹ dù là những đoạn chạy nốt nhanh và khó hay là đoạn cao trào của bài. Vả chăng bản piano này cũng rất hay, mà tôi bây giờ cam đoan rằng hầu hết các bác chỉ biết đến nó mãi đến 4 năm sau, tức là vào năm 2009 khi phim Twilight ra đời, và bản nhạc này đã được chuyển thể thành Bella’s Lullaby làm sound track cho phim. Tiểu Mai đã dứt tiếng đàn, mà tôi vẫn còn ngồi ngẩn ngơ, tay cầm ly nước đã tan hết đá :

- Hey…sao vậy N ? – Tiểu Mai ngạc nhiên hỏi.
- Ơ..ko sao, bài này hay quá, tên là gì vậy Mai ? – Tôi giật mình.
- Là River flows in you của Yiruma ! – Nàng đáp.
- À, N mới được nghe đấy, tuyệt thật, Tiểu Mai chơi hay quá ! – Tôi khen em ấy mà lòng đầy thán phục và ngưỡng mộ.
- N khen thì mình nhận, hì hì ! – Em cười hấp háy mắt.
- Sao hôm đăng kí tiết mục văn nghệ 20-11, Mai ko diễn độc tấu piano ? – Tôi thắc mắc
- Không lẽ lúc diễn thì mình phải ôm piano lên sân khấu sao N, hì hì !
- Ừ ha, trường mình ko thuê ban nhạc, toàn mở đĩa có beat sẵn ! – Tôi gãi tai.
- ………… !!
- ………….!!

Rồi bất chợt cả hai đứa đều im lặng, có lẽ vì không biết phải nói gì, hoặc có lẽ chúng tôi đều nhận ra hoàn cảnh bây giờ, tôi đang thích Vy, và Tiểu Mai thì cũng biết vậy.

- Hôm bữa…hái hoa học tập, lúc cuối N nhìn, làm …mình hơi sợ ! – Tiểu Mai ngập ngừng.
- Hic…hôm đó thật tình là N làm sai toán nên quê quá…làm Mai sợ à ? – Tôi hỏi.
- Ừ, lúc đó nhìn y như…người sói, không, là dracula, hì hì ! – Nàng cười.
- Hì, xin lỗi, lâu lâu N điên điên vậy á ! – Tôi cười gượng.
- Đâu sao, người giỏi cũng có lúc làm sai mà ! – Tiểu Mai tự bào chữa hộ tôi.
- Ừa….à mà cũng tối rồi, N về nha ! – Tôi nhìn đồng hồ, đã 20h30 hơn.
- Ừ, để mình mở cổng, N dắt xe i !

Tôi dắt xe ra, chuẩn bị đạp rồi, thì thấy Tiểu Mai vẫn ngần ngừ đứng trước cổng

- Về nhé, à mà sáng mai…. ! – Tôi định hỏi em ấy xem ngày mai có lên xem bóng đá ko.
- Ngày mai mình sẽ lên cổ vũ, lớp đá bóng mà ! – Nàng ngắt lời đáp như biết tôi định nói gì.
- Ừa, vậy N về nha, mai gặp ! – Tôi chào em.
- Ừ, N về cẩn thận ! – Tiểu Mai cười rồi quay vào trong.

Tôi về đến nhà, chưa kịp dắt xe vào thì ông anh đã nạt

- Thằng ranh, giờ này mới về ?
- Èo, đệ đi đá banh nữa mà ! – Tôi giật mình, vừa vào nhà đã đụng ông anh phát xít.
- Banh với chả bóng, tắm rửa ăn cơm lẹ đi mày, ba sắp về rồi !
- Dà dà, đệ đi liền, hề hề ! – Tôi cười cầu tài, gì chứ ba về thì phải lẹ lẹ mà đóng vai con ngoan trò giỏi thôi.
- Nãy có nhỏ nào gọi điện tìm mày đó ? Nói tên là Vy, tao bảo tí mày về gọi lại ! – Ổng gọi với theo.

Bỏ mịa, chẳng ngờ em Vy gọi điện đến nhà kiểm tra xem tối nay mình có ở nhà hay ko, chẳng sao, tôi lường trước tình huống này rồi, đến bàn điện thoại nhấc phone lên, gọi ngay cho em ấy.

- Alo, ai đấy ? – Giọng của mẹ em Vy.
- Dạ con N đấy bác, cho con gặp Vy ạ ! – Tôi lễ phép thưa
- Ừ, con đợi chút ! – Giọng bác gái vang bên kia đầu dây – Vy ơi, N điện gặp nè con !
- Đi đâu giờ mới về ? – Giọng em Vy đầy hoả khí.
- Thì đi lòng vòng cho thư thả đầu óc, chuẩn bị ngày mai ấy mà. ! – Tôi bình tĩnh đáp.
- Bảo ở nhà ngủ sớm chẳng nghe, mà đi với ai đó ? – Em ấy hỏi ngay câu mà tôi đang mong chờ, hề hề !
- Thì đi với K mập chứ đâu !- Gì chứ Vy thừa biết tôi với K mập hay đi chơi, lợi dụng điểm này tôi phịa ngay.
- Thật không ? – Em ấy nghi hoặc.
- Thật mà , ko tin Vy gọi hỏi nó i ! – Tôi cũng lường trước cả roy, em ấy vừa buông máy là tôi gọi ngay cho K mập nhờ nó làm nhân chứng giả ngay.
- Không cần, Vy hỏi K mãi thì K đã nói là lúc chiều thấy N đi chơi với Trúc Mai, đúng ko ? – Em Vy gằn từng từ một.
- Ơ…..kỳ vậy.. ! – Ác, ko lẽ lúc tôi với Tiểu Mai đứng nói chuyện trước nhà khi đá banh thì K mập thấy sao, cũng có khả năng lắm vì đi qua quán nét trên đường TQ cũng có ngang qua khúc sân hồi chiều, cơ mà sao nó lại thú nhận với em Vy chứ , tôi toát mồ hôi ướt đẫm người.
- Kỳ gì ? Đúng hay là không ? – Em ấy bắt chẹt tôi.
- Ừ…nhưng chỉ là… !- Rồi tôi ngập ngừng mà kể hết cho Vy nghe chuyện hồi chiều tôi gặp bọn cấp 2 rủ đá banh sau đó có gặp Tiểu Mai và nói chuyện…chỉ 1 chút mà thôi.
- Haizz, thôi N ngủ đi, mai còn đi sớm, đừng bận tâm nữa !

Rồi em nó cúp máy cái rụp, lần thứ 2 trong học kỳ này tôi lại đứng chôn chân với cái mặt ngu trước bàn điện thoại. Đứng một hồi tôi sực nhớ ra, gọi ngay đến nhà K mập.

- Alo, ai thế ? – Giọng K mập tỉnh queo.
- Thằng ranh, sao mày kể với Vy là thấy tao đi với Trúc Mai ? Hảaaaa ? – Tôi nói như hét
- Ơ….mày điên à ? Cả ngày nay Vy có gọi phone tao lúc nào đâu , thằng hâm ! – K mập ngơ ngác.
- Sặc…sao…trời hỡi … ! – Tôi như chợt hiểu ra mọi chuyện, chả buồn nói nữa.
- Ê…sao thế mày ? Có…tít tít… – Tôi cúp máy luôn, hết muốn nghe gì nổi.

Tôi khờ quá, em Vy thật ra có gọi cho K mập đâu, chẳng qua em nó nghi ngờ rồi thử tôi, thế mà tôi lại cắn câu dễ như bỡn, khai hết tuồn tuột. Vậy là xong, ngày mai chẳng biết em nó lại ra sao nữa đây ? Hay là lần này chính thức từ mặt ko thèm nhìn tôi nữa luôn quá…! Tôi rầu rĩ lết thân đi tắm, cơm ngon mà nuốt chẳng vô miếng nào.

Tối hôm đó tôi ngủ chập chờn, cứ trở mình qua lại mà lo lắng ko biết em Vy có giận mình ko đây, rồi thiu thiu ngủ mớ, trong mơ tôi thấy tôi là siêu sao bóng đá thế giới, đang bứt phá rê bóng ngoạn mục, liên tục đảo người qua các hậu vệ, một người, hai người, rồi lại ba người lần lượt bị tôi cho hít khói, mặt đối mặt với thủ môn, tôi tự tin co chân sút thẳng :

- Víu….choang… ! – Lại bể bóng đèn nhà Tiểu Mai, nhưng em Vy lại từ trong nhà bước ra, tay cầm cái bóng đèn còn lại ụp thẳng vào đầu tôi, tôi chới với rồi xỉu ngay trong mơ không biết trời trăng mây gió gì nữa, và ngủ luôn một mạch đến sáng.

 

Đọc tiếp

Các tập/chương/hồi khác của Yêu nhầm chị hai, được nhầm em gái

Mục lục truyện

Nếu thấy trang web hữu ích với bạn, hãy click Like ủng hộ chúng tôi !