Truyện kiếm hiệp
 

7 ngày làm gia sư – (7 ngày làm gia sư – phần 2)

Lượt xem chương này: 1848

Ngày thứ 5 :

Hôm đó là thứ 7 nhớ như in vì hôm đó người iu sinh nhật. Ngày dài quá…..

Đúng 7 h em ấn chuông như thường người ra mở cổng lần này là nàng. Hiix nhà không có ai . (ngày đó mà như giờ thì tiếc quá…!)
Hình như vừa đi đâu về thì phải thấy quần áo tươm tất. Mở cửa ko nói câu gì…

Vào nhà nói: “Chờ tắm tí nhé vừa đi công chuyện về”
Đáp ” Chắc chờ xong rồi về luôn quá!”
- Nhanh thôi! Tôi không như ai đâu chờ tí đi nói nhiều. Mệt
- Ok chờ!

Lên phòng. Hix! Bừa thôi rồi. Mọi lần đến cũng chả để ý. Hôm nay, mới thấy ngoài chỗ để máy tính ra còn lại hàng họ đủ kiểu vứt tứ tung và đủ màu sắc. Không dám nhìn! Định mở máy tính nhưng nghĩ thế nào lại thôi.
Điện thoại của nàng kêu, ngay trước mặt chả nhẽ không nhìn. Người gọi đến có cái tên “kưngiu”
Chắc thằng vẫn đến đây. Kệ không phải chuyện của mình. Cửa mở nàng vô, quấn nguyên cái khăn, bảo mình đi ra…
Thì ra…Cụ 7h35′ cmnr, gấu thì đang gọi như hò đò…chán…
Rồi có tiếng vọng ra: “Vào đi xong rồi”
Thì vào…
Hỏi “Sao thấy có điện không ới tui tiếng ?”
Nói “Tưởng đang tắm ai biết mà đâu phải chuyện của tôi”
Đáp “Thôi bỏ đi, thằng bồ nó rủ đi lang thang, nhưng hôm nay không vui lên chẳng muốn đi, ở nhà chiến với gia sư”
Nói ” Chiến gì ?”
Đáp “Thì tiếp câu chuyện của ổng hoặc là học nếu ổng thích. Tôi hôm nay thế nào cũng được”
Choáng luôn
Nói ” Em ghét học thế à ?”
Đáp “Hỏi vớ vấn”
Nói : ” Hình như ba má em ít về ?”
Đáp ” Có bao giờ về đâu mà ít. Họ chỉ có tiền thôi! ”
Nói ” Em có vẻ thiếu thốn tình cảm”
Đáp “Lại bắt đầu đấy! Tôi thiếu gì tôi tự biết khỏi cần ổng nói”
Nói : Mà anh hơn em 4 tuổi sao không thấy bao giờ em gọi cho đoàng hoàng cái ?
Đáp : Quen rồi! Toàn gọi như vậy, cả ổng ảnh tôi cũng vậy. Vậy rồi có sao không?”
Nói : Tùy em.
Đáp : Ổng có vẻ dễ tính! Ở đâu ra vậy?
Nói : Hỏi chi vậy?
Đáp : Để biết.
Nói : Biết làm gì?
Đáp : Thích biết vậy thôi!
Nói :Đang lang thang,vô gia cư, không tiền ,không nhà , không cửa, không tình yêu, không xe cộ không tất cả, không có gì!

Nàng: Thấy kết ổng! Sau này ổng định làm gì ? Đii dạy à ?
Đáp : Cũng chưa biết nứa tính sau giờ kiếm sống qua ngày đã.
Nàng : Mấy giờ rồi ?
Nói : 8 giờ
Nàng Hỏi : Ổng lang thang không ? Tôi đang khát quá đi kiếm gì uống phát, học hành tính sau.
Nói : Sao bảo hôm nay chán, ở nhà học mà ?
Đáp : Thì nói vậy chứ ai muốn học.
Nói : Nhỡ anh về thì sao ?
Đáp : Quên! Ông ấy đi còn lâu mới về. Mà hình như ổng đi công tác thì phải.
Nói : Vậy đi ! Nhưng nhanh nhé tôi có công chuyện rồi.
Đáp : Nghe có vẻ quan trọng nhỉ? Tôi ít mời ai lắm đó.
Nói : Thì hôm nay sinh nhật người bạn.
Đáp : Bồ à ?
Nói : Bạn thôi! Ưh, hiểu sao cũng được! iu nhưng người ta thì chưa.
Đáp : Thứ tình iu chuốt hột chứ gì?
Nói : Tôi thấy nó ko chuối là được.
Đáp : Thôi đi…

Hai “thầy” trò đi. Nàng rủ đi uống nước thật. Cứ tưởng nó mời mình vô chỗ nào chắc phải hoành tá tràng lém ai ngờ ngồi ngay vệ đường (Trước sân vận động Mỹ đình bây giờ…)

Hỏi thì nàng nói : Thích những quán vỉ hè. Không hiểu sao lại vậy.
Hỏi tiếp : Hình như em có người iu rồi thì phải? Anh bạn hay đến đó à?
Đáp : Hỏi chi ? Vớ vẩn chuyện của tui.
Nói : Hỏi vậy thôi! Không thích thì thôi có gì đâu!

………….im lặng……….im lặng………
Tự nhiên : Vớ vẩn ấy mà! Thích thì chơi, không thích thì bỏ. Có lẽ tôi phải đi…
rồi im lặng tiếp
Hỏi luôn : Đii đâu?
Im lăng…in lặng và không nói gì…
Một lúc sau tôi nói: Thôi về! Giiờ phải đi có tí việc.
Nàng : Đi sinh nhật à ?
Đáp : uhmmmmmmmm
Nàng : Đii cùng được không ?
Đáp : Đi cùng? Nghe nhầm ko ta?
Nàng : Ko thì thôi ! Tự nhiên thích thì hỏi thôi, xưa nay ít đi với những người như anh (anh tự bao giờ), giờ đi để xem thế nào ?

Đáp : Hiểu rồi! Tức là xưa nay ko đi với người nghèo hay đi sinh nhật người nghèo chứ gì ?
Nàng : Cứ cho là vậy! Vậy đi nhé!
Rồi cười xinh ko đỡ được…giờ nghĩ lại vẫn thấy bùi ngùi! im lặng…….im lặng……..
Không biết phải nói gì. Gấu mình hiểu nhầm là xong phim. Mà tự nhiên không đâu lại chở một người vốn chẳng quen biết với bạn bè mình đến mà với bọn bạn mình thì cứ gọi là thôi rồi.
Nhưng chẳng hiểu sao lại gật đầu? Phải thừa nhận lúc này mình thấy cảm tình với cô gái này hơn nhiều và tự nhiên thấy cô ấy có vẻ đáng thương… (nếu nói như anh em bây giờ là iu cmnr)

Bảo hắn về thay đồ rồi đi vì không thích bộ đồ nàng đang mặc. Gật cái rụp. Giành trả tiền rồi về.
À quên đi con dilen của nàng nhé! Con Rem ghẻ vẫn bỏ nhà nàng .

Ngày thứ 6

Sơ qua về tối đi sinh nhật vì có liên quan mà. Hôm đó đến chỗ gấu nhà mình, tổ chức tại ktx nhé. Trường Bưu chính viễn thông…
Nói chung là đông đủ bạn cấp 3, cơ số bạn đại học và cơ số người ko quen. “Thầy” trò đến đúng tầm .Gấu nhìn thấy đầu tiên vì hình như đang hóng. Đang cười nhưng khi thấy mình đi xe lạ và có nàng sau nên có vẻ không vui. Nói chung bao giờ cũng vậy.

2 thầy trò bước vào, nàng tự nhiên giới thiệu như ruồi, ko tin nổi.
“Chào cả nhà…mình được anh huy mời đi cùng. Rất vui vì được biết các bạn!”
Tất cả nhìn. Mình éo biết chui vào đâu…xì xào xì xào…
Loáng thoáng vài câu “Ơ tao tưởng thằng Huy con H cặp mà ? ” vân vân và vân vân…ko nhớ nổi
Nhân vật chính của hôm đó nhìn mình với ánh mắt của người dưng. Trong khi đó nàng vẫn vô tư cười nói với mấy thằng bạn đang tản tỉnh của mình…

” Vãi mày ém hàng kinh quá! Em ơi ! Nó làm gì em chưa ? Sao em lại chọn nó nhỉ ? ” Đại loại thế ! Anh em thừa biết lúc này rồi lên khỏi kể. Cay đắng là nàng hòa nhập rất nhanh phút chốc đã như quên mình. Còn mình thì chẳng tâm trạng đâu mà để ý vì gấu đanh tránh mình.Chán.

2 Đứa về lúc 12h, nàng tê tê…Trước khi về, gấu mình đưa ra cổng nàng còn cố đá câu:
“Yên tâm, em mượn tối thôi mai bàn giao cho chị…”
Lúc đó mới nhận ra sai lầm khi cho hắn đi theo. Gấu mình đáp gọn lỏn:
” Cho luôn chứ mình đâu cần”…
Éo nói được câu gì hậm hực suốt quãng đường về. Nàng thì vẫn luyên thuyên đủ chuyện. Tâm hồn đâu mà để ý,muốn đưa về cho nhanh còn quay lại với gấu.

Về đến cổng nói câu : Giờ định về chỗ chị ấy à ?
Đáp : Ừhmm
Nàng : Sẽ đau đầu đấy!
Đáp : Biết rồi! Tại ngu thôi!
Nàng : Ngu gì?
Đáp : Không có gì. Thôi về ngủ sớm đi.
im lặng và im lặng…
Mình dắt xe mình ra đến cổng. Nàng nói chống không:
“Mệt thì vào chỗ ông anh mà ngủ, mai đi, giờ đi chị ấy cũng ngủ rồi, vả lại giờ nói gì chị ấy cũng ko nghe đâu, con gái với nhau lạ gì”
Đáp : Biết rồi! Thôi vào ngủ đi có gì mai tính, về đã.
Và đi về…Trên đường gọi mãi mà gấu ko bốc máy chán, đang định phi đến thì nhận được tin của gấu “Em ngủ rồi có gì mai nhé!”
Chán nản về nhà thì nhận được tin của nàng
“Bảo mà không nghe thấy chưa…”
Ko nhắn lại……
Nhận tiếp tin “Mai đưa đến em giải thích cho”
Cú nhắn lại “Khỏi cần”
Nhận tiếp tin “Tốt quá đỡ áy náy mà em thấy chị ấy bình thường mà có gì đâu”

Cụ tổ bọn con gái chuyên thế.Chán đi tắm phát định ngủ thì lại nhận tin tiếp…
“Thứ 3 anh đến em cần hỏi vài điều, đó cũng có thể coi là buổi học cuối…”

Thứ 3 chính là ngày thứ 6 bên em……..

Trong mấy ngày tiếp theo buổi sinh nhật ko thể nào làm lành được với gấu. Thôi tính sau. Đến giờ dậy tiếp tục đến để xem có việc gì. Đến nhà đúng 7h5′ vào đến cổng thì gặp thằng hay gọi điện cho nàng đi ra..(lúc đó đoán mò thôi)
Có vẻ con đại gia đi em SH, nhìn mình và cười (nói chung ko miêu tả được điệu cười…như anh em ta bây giờ gọi là cười đểu…)
Vào nhà thấy nàng ăn mặc chỉnh chu vãi, nhìn có vẻ hiền hiền, nói chung là ko như mọi ngày (ổng anh vẫn chưa về…)
Nàng “Anh vào đi, ngồi luôn đây khỏi lên phòng hôm nay em ko học”
Mình “Im lặng”
Nàng tiếp “Vụ kia sao rồi? ”
Đáp “Vụ gì?”
Nàng “Còn vụ gì nữa?”
Đáp “À! Xong rồi!”
Nàng ” xong thế nào? ”
Đáp “Thì xong. Vậy thôi!”
Nàng “Dù sao cũng có lời xin lỗi vì hôm đó ngẫu hứng thôi nếu anh giải thích mà chị ấy hiểu và cho qua thì nên iu tiếp, còn ngược lại vẫn cố tình tránh thì nghỉ đi cho khỏe…chấp vớ vẩn”
Đáp “Tự biết phải làm gì, khỏi phải dạy. Mệt”
Nàng “Uống gì ko? ”
Đáp “Gì cũng được”

lon ton đi lấy cho chai nước…

Nàng ” Đi vào vấn đề chính thôi”
Đáp “Vấn đề gì? Học à ? Ok thôi”

Nàng ” Học gì nữa. Cuối tuần em qua Úc với ông anh. Ông đang bên đó.”
……
……
Hỏi ” Vậy bỏ học ?”
Nàng “Ko, sang đó du học ở VN chán rồi..!”
Hỏi ” Sao chán ?”
Đáp ” Thì thấy chán vậy thôi! Vả lại cũng muốn đổi ko khí lâu rồi…quyết định rồi, thích thì đi thôi…vừa chia tay người đó…”
Hỏi ” À người vừa rồi đó hả?”
Đáp ” Uhm hắn đó”
Nói ” Nhìn cũng được nhưng có vẻ kinh người”
Nàng ko nói gì…….
……..
Nàng ” Qua đường thôi…Giờ muốn hỏi anh vài điều trước khi đi”
Đáp “Ok hỏi đi…”
Nàng ” Anh chắc có một gia đình đoàng hoàng ?”
Đáp ” Ko. Tự lập từ khi 12 tuổi…”
Nàng “Cái gì…?”
Đáp ” Khi đó bố mẹ mỗi người một nơi, có 2 anh em thôi. Ở với nhau thỉnh thoảng bà nội cũng về với…”
Nàng ” Định hỏi nhiều nhưng anh nói vậy thì chẳng còn gì để nói nữa..”
Đáp ” Thì cứ hỏi đi! b|Biết thì trả lời không thì thôi…”

Nàng ” Em có một tuổi thơ ko êm đềm, có một gia đình ko hạnh phúc, có ông bố bà mẹ suốt ngày chỉ biết có tiền, có ổng ảnh như cán bộ… Nói chung em cũng ko muốn mình trở lên như thế này.Cũng mới được thời gian ngắn thôi…Trước em ko thế…Sau rồi chán rồi bạn bè rủ…”
Hỏi ” Vậy giờ ân hận…?”
Nàng “Điên ân hận gì..? Được làm những gì mình thích là điều ai cũng mong muốn…chẳng có gì phải ân hận…mình làm mình chịu…”
Hỏi “Vậy nói để làm gì? ”
Nàng ” Thì tự nhiên muốn nói thôi, nói ra thấy bình yên hơn…”
Đáp “Ưh! Thấy tốt thì tốt thôi…Mà định đi thật à…? Ở VN cũng tốt mà…”
Nàng ” Quyết rồi”
Đáp ” Sau định làm gì ?”
Nàng “Làm gì đủ sống là được. Theo anh em làm gì là thích hợp..?”
Đáp “Tưởng em thì phải làm gì nữa..”
Nàng “Thôi kiểu nói đó đi! Nghe ức chế…”
Đáp “Đùa tí…! Anh thích con gái làm về IT hoặc tiếp viên hàng không.”
Nàng “Chẳng liên quan gì đến em.”
Đáp “Ưhm thì anh nói anh thích mà”
Nàng ” Anh có vẻ dễ gần…nếu gặp sớm hơn thì hay…”
Đáp ” Thì chửi nhau ngày đêm chứ có gì mà hay..?.”
Nàng ” Anh thích chửi nhau thế à ?”
Đáp “Không hẳn vậy…Cũng còn tùy..”
Nàng “Vậy từ khi 12 đến nay 22 anh sống bằng gì…?”
Đáp ” Niềm tin”
Nàng ” Hỏi nghiêm túc mà cứ như đùa. Không thích thì thôi ko hỏi nữa”
Đáp “Ừh ko thích nhắc về quá khứ…Cái gì đã qua cho qua luôn, thực tại mới quan trọng, tương lai thì cứ chờ nó sẽ tới…”
Nàng “Như ông cụ…”
Đáp ” Ông trẻ thôi.. Con người ta phải biết lấy từ quá khứ ngọn lửa để đi tiếp chứ ko nên lấy tro tàn…Sống ở đời phải có niềm tin, phải biết chấp nhận thất bại mà làm lại”
(Ngày đó triết lý vãi giờ nghĩ lại chuối ko tả nổi….)

Nàng ” Anh thất bại nhiều thế à”
Đáp ” Ko nhiều nhưng cũng ko ít…nói chung chưa thành công nhưng tạm coi là đã thành người…”
Nàng “Nói chuyện với anh thấy vui vui…cũng chẳng hiểu sao nữa..”
Đáp ” Trước giờ em là người duy nhất nói câu đó. Có thể em là người ko bình thường….
Nàng ” Sao mà ko bt…”
Đáp “Có thể điên…”
Nàng đáp ngay cái chai nước vào mình và ko biết tả thế nào nữa…

Nàng ” Chắc trước giờ anh nghĩ em khốn nạn lắm”
Đáp “uhm”
Nàng ” im lặng.. Giờ vẫn vậy.”
Đáp : Đương nhiên.
Nàng : Con người có thể thay đổi mọi thứ ngày cả số phận của mình…Cái dép còn có cái số nữa là con người . (Câu nói này giữ mãi về sau)
Đáp : Cũng có lý nhưng đó là cái lý của em, còn anh mọi thứ đều có thể thay đổi. Anh ko hi vọng những gì mình đã nói có thể thay đổi thế giới này nhưng ít nhất cũng thay đổi được em. (Học lỏm câu này từ đâu đó thôi)
Nàng : Thay đổi em? Mơ vừa thôi anh. Em là em và chẳng ai thay đổi được cả trừ em.
Đáp : Cứ cho là vậy. Vậy nếu ko gặp anh em có đi nước ngoài ko hay vẫn tiếp cuộc sống trước đây?
Nàng : Cũng tùy! Không anh thì người khác thiếu gì.
Đáp : Em vẫn kiểu ăn nói vậy.
Nàng : Ăn nói sao?
Đáp : Thôi còn chuyện gì hỏi nốt đi, phải đi rồi gần 9h rồi.

Nàng : Nói với em ớn à ? Ko đáp lại được à ?
Đáp : Ko. Thật sự là anh phải đi có tí việc. Thằng bạn dười Nông nghiệp nhờ xuống làm cùng nó dàn máy ở tiệm nét, 40 chiếc một mình nó chắc qua đêm cũng ko xong.
Nàng : Anh và bạn được trả bao nhiêu?
Đáp : Hỏi chi? Định bao à ?
Nàng: Điên! Hỏi biết vậy thôi.
Nàng tiếp dọng nhỏ hết sức có thể : Ko đi ko được à?
Đáp : Không hẹn rồi.
Nàng : Em trả gấp đôi.
Đáp : Làm gì?
Nàng : Mua chuyện!
Đáp: Thôi để mai rảnh đi.
Nàng : Anh xuống Nông nghiệp bao giờ về?
Đáp : Tùy!
Nàng : Em đi cùng được ko?
Nghĩ ” Điên à! Đi làm chứ đi chơi đâu, éo hiểu nổi con bé này”
Đáp : Thôi đi cô. Cô ko còn chuyện gì để làm nữa à ? Cho tôi xin.
Nàng vẫn bình thản : Cô nào?

Đáp : “Tiếp xúc với em vài ngày rồi nhưng thật ko hiểu em đang nghĩ gì và đang định làm gì? Chúng ta ở 2 thế giới khác nhau hoàn toàn. Anh là người em thuê để phục vụ lợi ích của em nhưng giờ có lẽ nó đã ko còn đúng nữa. Thôi tùy em.
Nàng : Nông nghiệp thì em lượn qua suốt nhưng chưa vào lần nào. Đi cho biết anh đừng hiểu nhầm ở nhà cũng chán.
Đáp : Em chán trời sụp mất!
Nàng : Anh rất thích nói đểu thì phải?
Đáp : Cũng ko hẳn. Thôi phải đi đây có gì mai nói tiếp. Mà chính xác bao giờ em bay?
Nàng : Thứ 6. Thấy ổng anh bảo vậy. Cũng ko quan tâm lắm!
Nói đứng xong mình đứng dậy và đi . Thấy nàng chạy lên phòng. Thôi kệ cũng muộn rồi thằng bạn gọi và nhắn tin mấy cuộc mà ngại ko nghe tí xuống xong phim với nó.
Dắt xe ra đến cổng , thấy nàng chạy theo với bộ đồ ko giống ai – bộ đồ lao động thì phải (của nhà giàu nhé)
Hỏi : Làm gì vậy ?
Đáp : Thì anh nói đi làm chứ có phải đi chơi đâu.
- Thua rồi! Em xuống đấy làm gì ? Bọn anh bận lắm!
Đáp : Xuống xem cho biết.
Nói : Rồi định bao giờ về ?
Đáp : Thích thì về ko thì ở.
Nói : Điên à! Ngủ ở đâu ?
Đáp : Ko biết! Đii rồi tính.
Nói : Ko thể hiểu nổi em.
Đáp : Em đã nói là làm khỏi cản. Anh ko cho đi em cũng lấy xe đi cùng.

Éo còn gì để nói.Nhưng nhìn nàng mặc bộ đồ cũng đẹp, dù nó là đồ lao động. Thôi thì đi. Ko biết phải giải thích thế nào với thằng bạn vì vụ này, vì nó rất thân với Gấu. Cũng ko hiểu tại sao mình làm thế…

Thực ra lúc cho nàng đi mình cũng chẳng nghĩ được nhiều. Thầy trò đi đến gần cầu Chương Dương thì gấu gọi.Dừng xe và nghe máy.Nàng vẫn hát bài gì đó như ko hay biết.
Gấu : Đang ở đâu vậy? Về v nhờ tí.
Nghĩ “Sao tự nhiên nhẹ nhàng thế nhỉ? Có biến gì đây!
Đáp : À c đang xuống chỗ thằng Hoàn. Nó gọi xuống làm cùng cho nó dàn máy. Có việc gì ko? Bx sao hôm nay nhẹ nhàng vậy ? Quên chuyện bữa trước rồi à ?
Đáp : Lẽ ra quên rồi nhưng giờ nhắc lại bắt đầu nhớ đấy.
Nói : Thôi xin! Lại bắt đầu đấy. Mà có cần ko? Nếu cần c về.
Đáp : Cũng ko cần. Ánh mai về phòng tổ chức chia tay luôn, định nhờ chồng xuống đàn cho vài bài hát cho vui. C bận thì cứ đi. V điều người khác vậy.
Nói : Hèm hèm người khác là ai vậy?
Đáp : Ai hỏi làm gì ? Thôi đi đi, về thì alo v. Mà hình như đang đi cùng ai à?
Hix sao gấu biết nhỉ.? “à với người bạn ”
Hỏi : Bạn nào ? gril hay boy ? Khai mau ko là thôi đấy.
Chưa kịp nói gì. Nàng hét to : Đi với em chị à!
………..???????????

Gấu : Xin lỗi ! Chúc vui vẻ!
………Ko còn gì để nói. Tức ko thể tả. Chắc anh em hiểu lúc đó ức thế nào.
Nói gằn : Chả nhẽ anh cho em xuống sông.
Hắn vẫn nhẹ nhàng : Nói là làm luôn đi lần sau người khác mới kinh.

Coi như đời mình đen. Nổ máy đi tiếp vậy, kệ đến đâu thì đến mà hắn vẫn tiếp tục hát mới cú.
Hẳn hỏi : Sao anh sợ mất chị ấy thế à?
Không trả lời …

Hắn tiếp : Chị ấy quan trọng vậy à? Iu thật à ? chân thành ?
…..
Hắn tiếp : Em đùa mà. Sao vậy? Này có nghe thấy gì ko đấy? Ức chế rồi đấy!
Nghĩ “Éo hiểu nổi ai là người ức ở đây? ”
Hắn nhẹ giọng : Thôi để mai em tìm chị ấy nói cho. Kẻo có người lại sinh thù hận. Em thấy bình thường mà có gì đâu?
Rồi hắn chốt : Phải công nhận đó là một cô gái ko xinh nhưng đáng iu hơn em về mọi mặt.

Nàng “Phải công nhận chị ấy là một cô gái không xinh nhưng đáng iu hơn em về mọi mặt”
Đáp trong cay cú “Đương nhiên rồi! Đóó là một cô gái tốt và kiên cường…”

im lặng… lại im lặng…

Xuống đến NN, vào quán nước gọi cho thằng bạn cái. Vừa vào, nàng “Cho con chai bìm bịm nhé u…”
Hix như đúng rồi! Thấy mình ngơ ngơ.
nàng “Quán em quen. Cười
Bà chủ :Thôi ! Mày làm gì mà xuống đây?
Nàng : Con đi làm.
Bà chủ : Mày mà phải đi làm có trời sập.
Nàng : Sập mấy hôm rồi u à! Thôi cho con thứ gì uống đi .

Vô tư lấy chai nước uống, vừa uống vừa đưa cho mình.
Nàng : Cầm lấy uống cho hạ hỏa. Toe toét cười.
Cú…
Rút máy gọi thằng bạn. 5 phút sau nó xuống. Vừa thấy mình:
Thằng bạn : Đ mày làm gì mà giờ này với xuống ? Cụ tổ đang điên cái đầu đây. Thôi trả tiền rồi đi cho nó được việc cái. Tội mày tao tính sau.
Đáp : Uh chờ tí.
Quay sang nói với nàng … “Đi thôi cô…”
Thằng bạn : Cô nào.? Ủa đi cùng mày à ? Tao tưởng…
Đáp : Hôm rồi sinh nhật H` mày ko đi nên ko biết chuyện. Thôi có gì tao kể sau giờ vắt tắt: Có cô em đi cùng xin học hỏi.
Thằng bạn : Lậy bố! Bố để yên con sống phát. Nói rồi nó quay sang nàng:
- Em là em Huy à ? Sao anh ko biết nhỉ? Có gì mờ ám ko ?
Nàng hồn nhiên ko tả nổi : Ko anh à ! Là học trò và có nhiều mờ ám lắm.!
Thằng bạn ngẩn người. Đoạn quay sang nói với mình: Bố cũng lắm chuyện gớm! Làm được gì ko mà cho đi theo? Tí ngủ đâu?
Đáp : Ko biết! Nói rồi nhưng hắn đòi đi thì cho đi cho biết mặt để xem chịu được ko? Tao cũng đang đau đầu vì vụ này đây.
Nàng : Rất vui vì biết anh.Phiền anh tí. Cười nhăn nhở.
….
Rồi đi thôi. Vào quán nét mà thằng bạn làm, ông chủ thuê nó làm lại cho toàn bộ giàn máy, cái hỏng cái ko, nhìn ớn hàng. nLúc đó cũng muộn mình bảo nàng:
- Em xem kiếm chỗ mà ngủ.
Nàng : Ngủ gì ? Xuống xem các anh làm mà.
Đáp : Biết gì mà xem ?
Nàng : Nhầm cơ bản! Chưa biết nhau đấy.
Ko nói gì. Thằng bạn vẫn tiếp công việc.
Đáp : Vậy biết gì ?
Nàng : Thử nhau phát nhé.
Nghĩ “Hix để xem cô biết gì về pc nào?”
Nàng như hiểu ý nói 2 câu mà thôi mình chắc cúi đầu.

Nàng : Trong usb em mang có bản ghost đa cấu hình em làm đó, chưa đến 700mb ghost rất nhanh có đủ thứ game cần thiết.
Nàng : Nhìn dàn máy này thấy toàn P4 nếu em ko nhầm dùng 6 fet đường 12 cho Vcore CPU. Cái này hay có vấn đề nhất và những con này thường có bệnh chung là ko kích được mạch khởi động.
Mình ngơ ngác…

Thằng bạn : Nhỏ nói đúng đó đang có vài con chết mạch khởi động đây.
Mình thăm dò : Vậy lý do ?
Nàng : Có nhiều nhưng lý do ít ai để ý nhất đó là chết fet đảo mạch khởi động và lỏng chân thạch anh 32.768MHz thạch anh đóng vai trò tạo xung mạch…
Ngơ ngác tiếp .
Thằng bạn nhìn phán: Ngon đó em. Em học cái này lâu chưa? Làm ở đâu rồi ?
Nàng : Em thích pc và tự tìm hiểu thôi.Làm thì chưa chỉ biết nguyên lý thôi. Nhớ là có đọc được như thế và cũng vài lần nghịch ở máy bạn bè.
Mình : Ổn đó, vậy làm luôn. Choáng về em đấy! Thảo nào thấy lúc trước tự tin ghê ta nhưng lý thuyết và thực hành khác xa nhau đó em. Người làm 1000 cái main khác người làm 1 cái đó là kinh nghiệm.

Thôi làm nhanh. Và thằng bạn phân công mình xem những máy còn lại. Nàng thì có nhiệm vụ ghost và cài cắm. Nó đi hút thuốc và kiếm ít đồ ăn đêm. Máy hỏng nhiều lên đã mang sẵn dụng cụ chuyên dùng. Hứa hẹn một tối dài.
….
Mỗi người mỗi việc. Khoảng 2h30′ mình hỏi : “Mệt ko đi măm gì đi ? Mà anh hỏi thật em thường xuyên đi qua đêm vậy à?
Nàng : Mệt gì! Thích thôi. Đi suốt. Hỏi chi ?
Đáp : Ờ thì hỏi vậy.
Nàng : Đi thì đi suốt có ai quản đâu mà lo chỉ những ngày ổng anh về là khó khăn thôi. Nhưng đi nhiều rồi cũng chán. Những cái chơi được thì chơi hết rồi những cái ko thể chơi thì ko chơi.Nnhư các anh có lẽ lại hay.
Đáp : Cái gì là cái chơi được? cái gì là cái ko thể chơi?
Nàng : Tất cả có thể chơi được trừ ma túy. Dính vào nó coi như xong.
Đáp : Vẫn nghĩ được vậy cơ à?
Nàng vẫn đang cài gì đó : Sao ko? Yên tâm em còn iu đời lém! Cười.
Đáp : Thực ra em cũng đâu đến nỗi. Chẳng bù cho ngày mới gặp. Chỉ muốn…
Nàng ngắt lời : Muốn đập cho phát chứ gì ? Em lúc đó cũng muốn như vậy.
Đáp : Giờ muốn ko?
Nàng : Còn tùy, thích là làm.
Đáp : Cho kẹo!
Nàng : Rồi chờ đấy!Llàm xong nốt cái này là biết nhau ngay.

Đáp : Thực ra em cũng đâu đến nỗi. Chẳng bù cho ngày mới gặp. Chỉ muốn…
Nàng ngắt lời : Muốn đập cho phát chứ gì ? Em lúc đó cũng muốn như vậy.
Đáp : Giờ muốn ko?
Nàng : Còn tùy, thích là làm.
Đáp : Cho kẹo!
Nàng : Rồi chờ đấy!Llàm xong nốt cái này là biết nhau ngay.

Nói đến đó ai lại vào việc của người ấy, mình cũng đang mải.Đi ra chỗ thằng bạn đưa nó cái main hỏng. Nó nói nhỏ : ” Con bé xinh phết nhìn ngon đóa! Kiếm đâu thế mày? Nhìn kiểu ngồi kia là kết roài. Bụp chưa mày ?
Đáp : Mày điên à! Mới quen. Học trò đấy, giỏi hơn thầy rồi.
Thằng bạn : Có cá chưa mày ?
Đáp : Có rồi. Cá ngon nhìn cũng được nói chung là hơn mày nhưng thua tao.
Thằng bạn : Vãi! Mày đi soi gương phát tao coi khác gì cái que đâu.
Đáp : Bậy! Tao thấy thế lại hay. Tao ko thích người mập.
Thằng bạn : 1.72 nặng 54 người ta ko nói mày sida là may.
Đáp : Thôi ko với được đâu. Làm đi mày.
Thăng bạn : Sao lại ko? Mày bỏ ngay cái tư tưởng ấy đi tao nhờ. Tao thích đứa nào là tán trực tiếp ngay còn với được hay ko là do tao chứ ko phải do bất kỳ lý do nào khác. Nói như mày thì tao ế chắc.
Đáp : Nhất mày nói thì hay, giờ đã có đứa éo nào đâu mà to toe.
TB : Mày nhầm! Em thì nhiều nhưng tìm được người mình thích và hợp với mình là cả vấn đề. Nên nhớ tao đã iu ai là chân thành và xác định lâu dài. Tao ko có thời gian cho ba chuyện vớ vấn. Cả tao và mày đều thừa hiểu rằng chúng ta còn quá nhiều việc phải làm.
Đáp : Uh biết bao dự định còn dang dở, bao kế hoạch thất bại nhưng nói chung vẫn phải sống phải đi tiếp mày à! Thành người là tốt rồi, còn thành công hay ko thì tương lai sẽ trả lời. Mỗi người đều có một cơ hội và nhiều con đường. Yên tâm thằng bạn mày nhất định sẽ đi đến cuối con đường mà nó lựa chọn và nhất định sẽ đưa con đường ấy đến tương lai hạnh phúc huy hoàng. – Cười
TB : Vãi, thôi đi ông! Lúc đó quên hết bạn bè là ko xong đâu đấy. Nhớ để tao gọi vay ít tiền sống qua ngày tháng nhé.
Đáp : Ok command.
Rồi hay đứa hí hoáy làm, ngẩng mặt nhìn đồng hồ : – bỏ mẹ 3h35′ ông à!
Quay sang nói với em : Ê, em làm xong mấy cái rồi? Nhanh nhé! Sáng bàn giao đó.
Nàng : Còn 5 cái thì phải? Yên tâm xong ngay, bàn giao anh trước 5h.
Đáp : Thôi làm giùm lẹ đi em chát chúm để sau.
Nàng : Ko phải việc của anh.
….
TB : Mày gặp phải khắc tinh rồi! Thôi quyết đi mày.
Đáp : Điên! H` biết là đi đó.
TB : H’ à? Yên tâm để tao.
Đáp : Mẹ! Bạn bè tốt vkl, mày thế đấy.
……..
Gần 4h nàng làm xong. Còn mấy cái hỏng nặng mình với thằng bạn vẫn hí hoáy…
Nói : Đồ kia em măm đi. Từ tối đến giờ chắc chưa măm.
Nàng : Uhmm.Mà có gì trong đó ?
Đáp : Mua gì thế mày ?
TB : Bánh bao và bánh mì kẹp + nước. Đang trong tủ ấy.

Nàng vươn vai đi lấy đồ…
Nói : Lâu lắm rồi mới ăn những thứ này.
Đáp : Ko nuốt được à ? Bọn anh quen vậy rồi. Nghèo mà thông cảm đi.
Nàng : Bắt đầu đấy! Ăn ko ?
Đáp : Tí xong đã.
Nàng : Ngồi đó mà xong.

Mình tiếp công việc …
Nàng : Em ngủ tí nhé ! Làm xong kêu em.
Kinh hoàng cả mình và thằng bạn cùng nói : Ngủ đâu ?
Nàng : Đây. Và hành động tiếp theo là đi kê 5 cái ghế ngồi vào rồi nằm. Nói trống không : Nhớ gọi phát. Rồi ngủ.

Mình với thằng bạn nhìn nhau éo nói được câu gì.
TB : Tao bắt đầu thấy ớn ớn mày à. Lần đầu tiên gặp girl như thế này.Hỏi thật mày còn gì ko?
Đáp : Thánh biết!
TB : Thì hỏi đi.
Đáp : Điên việc của người ta.
TB : Bố thằng đần! Không khôn lên được con ạ! Bảo sao cái H’ nó éo iu mày.
Đáp : Uh khôn như mày cũng éo đứa nào iu. Chết nhục.

Đi qua thấy nàng ngủ ngon lành cành đào. Hix thật sự là có đứng lại ngắm tí.bPhải công nhận hắn trắng và rất ưa nhìn, kiểu tóc đúng ý mình kết. Nghĩ linh tinh : “Nếu gặp sớm chắc iu quá ta”. Rồi lại tự đập tay vào chán mình “Hix H` biết là xong thật đó! Thôi”
…………..
Sự việc sẽ chẳng có gì cho đến sáng hôm sau. À quên lúc gọi nàng dậy.Hix nhìn thôi rồi! Mình mà là mình bầy giờ thì éo còn gì để nói.
Nàng nói trong ngái ngủ : Xong chưa anh? Buồn ngủ ghê! 15′ nữa nhé! Ngủ tiếp.
Đáp : Dậy đi cô, ko phải nhà đâu mà mười với chả năm. Dậy bàn giao rồi về.
Nàng dậy nhưng với thái độ khó chịu. Thôi kệ.
Tb : Nhà vệ sinh ở trong đó.
Nàng : Thẫn thờ đi vào.
TB : Tao iu mẹ em nó rồi mày à!
Đáp : Xin bố! Ko đến lượt mày.
TB : Hay hôm nay mày để em đi với tao. Tao còn đi sửa vài nơi nữa.
Đáp : Có mà điên mới giao cho mày.
TB : Ơ hay? Em là gì của mày ? Thôi để tí tao hỏi vậy.

Ăn sáng sau 3 đứa rủ nhau đi chà đá (món kinh điển thời đó và ngay cả bây giờ với anh em sv hà thành) Thằng bạn mở đầu.
Tb :Thấy em hay hay. Có bồ chưa em ?
Nàng : Thấy anh hay hay có bồ chưa anh ?
Tb : Hỏi trước mà.
Nàng : Thì trả lời sau mà.
Tb : Em ko muốn nói thì thôi. Anh thì vẫn lông bông nói chung là vườn không nhà trống.
Nàng : Liên quan chi đến em ko nhỉ?
Tb : Em có vẻ ko thích nói chuyện đời tư?
Nàng : Tùy anh nhé! Ko phải ai cũng nói được.
TB : Vậy em nói với Huy ?
Nàng im lặng.
Tb : Anh nói sai gì à ?
Nàng : Em nói với những ai em tin.Vậy thôi.
Tb : Thấy mặt anh ko đáng tin à ?
Nàng: Ko
Tb : Hơi quá đấy em. Anh tốt hơn thằng bạn anh nhiều.
Mình quay sang nhìn nó phát xem dám nhìn mặt mình ko. Nó coi như ko biết vẫn tiếp câu chuyện của nó.
Tb : Anh đùa tí thôi.Nếu em ko thích thì thôi vậy.
Nàng : Anh có vẻ rất tự tin vào khả năng của mình?
Tb : Đương nhiên! Quan điểm luôn là người khác làm được việc gì chưa chắc anh đã ko làm được việc ấy. Còn có những việc anh làm được mà người khác ko thể làm được.
Nàng : Việc gì vậy ?
Tb : Tán em chẳng hạn.
Nàng : Tán em ? Ưhmm! Em đổ rồi đấy. Tiếp đi anh.
Tb : Ko dám! Đổ nhanh thế ai tin được.
Nàng: Sao ko tin.? Giờ anh rảnh ko?
Thằng bạn tròn con mắt, đương nhiên mình cũng vậy.Mình đỡ:
“Nó trêu em đấy. Thôi uống xong, mày đi việc của mày. Tao lên chỗ H` phát. Đang đau hết đầu đây. Nhắn tin mãi ko được, gọi thì máy bận. Không hiểu nổi đang nghĩ gì nữa.
Nàng : Gì mà ko hiểu. Có từ thôi : Ghen!
Đáp : Ko phải việc của em. Việc của em giờ là đi về và chuẩn bị đồ đạc để đi.
Nàng : Đó là việc của anh à?
Đáp : Uhm tôi quên! Việc của cô được chưa? Sao dạo này đen nhánh thế nhỉ?
Nàng vẫn trân trân cái mặt. Rút điếu thuốc châm lửa cho tỉnh cái đầu…
Nàng quay sang thằng bạn : Sao anh có rảnh ko?
Tb thăm dò : À !Tí phải đi nhưng nếu em cần thì công việc để sau. Làm cả đời mà làm gì một hai ngày.
Nàng : Vậy tốt rồi! Tí anh mời em đi sàn nhé! Đang muốn đi đây!
Thằng bạn ngẩn tò te: Hix tưởng em nhờ việc gì cái đó anh chịu!
Nàng : Ủa tưởng nói thích em ? Lẽ ra thích em thì phải thích tất cả những gì thuộc về em mới đúng chứ! Em thích những cái đó.
Thằng bạn có vẻ đuối lý…
Nàng : Con trai các anh nói thì giỏi rồi.
Ngắt lời : Em đang vơ đũa đấy.
Nàng nhìn mình nói : Thì 9 trên 10 được chưa?

Lúc chia tay thằng bạn nói với mình: Tao thấy con bé có vẻ bất cần đời. Một cô gái quật cường. Được đấ! Chỉỉ tiếc là…
Ngắt lời luôn : Thôi mày lượn đi. Tao về đây.
TB : Ko lấy tiền à. ? Rồi nó rút ví đưa mình 400k…
Nàng : Còn của em ?
Thằng bạn tinh quái : Cho nợ phát.
Nàng : Bao giờ trả? sắp đi rồi!
Tb : Thì đưa cho thằng bạn anh là được chứ gì.
Nàng : Sao lại được ? Em là em ko liên quan gì đến anh ấy cả.
Tb : Anh thua em rồi. Thôi 2 đứa về đi.

Chia tay nó. Trên đường về…
Hỏi : Hình như em có chuyện gì? Thấy kiểu nói khác khác.
Nàng : Lại nữa.
Đáp : Thấy sao nói vậy thôi. Thằng bạn anh nói bô bô vậy chứ ko nghĩ gì đâu. Nó là đứa bạn tốt nhất mà anh biết. 2 đứa sống với nhau bao năm.
Nàng im lặng. Tự nhiên hỏi : Anh về giờ có việc gì ko?
Đáp : Hỏi chi vậy?
Nàng : Thì trả lời đi! Sao cứ hỏi lại vậy?
Đáp : Định lên chỗ H`rồi về trường.
Nàng : Để mai được ko?
Đáp : Có việc gì ko?
Nàng : Đi với em tí.
Đáp : Tí là bao lâu ?
Nàng : Vậy thôi anh về đi.
…… im lặng…
Rồi nàng nói : Tự nhiên em thấy buồn, thấy cuộc sống ảo, thấy mình đã bỏ lỡ bao thứ. Em thật sự ko muốn đi khỏi nơi này – mảnh đất đã mang lại cho em quá nhiều kí ức.
Mình dừng xe.
Nói : Em chờ nhé!
Nói rồi gọi điện cho thằng bạn ở trường : Mày lên khoa giúp thầy T cái máy hộ tao. Lên luôn và ngay nhé! Thầy hẹn sáng đấy. Nói tao có việc nhé!
Cũng ko hiểu sao lúc đó mình làm thế? Tự nhiên quyết định thôi.
Nói : Rồi !Giờ thì em muốn đi đâu?
Nàng : Đi đâu cũng được tùy anh. Mà sao ?

Rồi im lặng……..

Mình cũng vậy cũng ko muốn nói thêm gì. Đii tiếp vậy. 30 phút sau có mặt ở nơi mình hay đến mỗi khi buồn. Chỗ đó giờ ko nhớ chính xác lắm anh em ở Hà Nội xác mình giùm nhé (Đường tàu gần cầu Thăng long cắt ngang đường Âu cơ thì phải…trên tuyến xe buýt 31 chạy Chèm – Đại học mỏ ấy…) Nói chung tuyến đường ấy sát Sông hồng và còn rất yên tĩnh — ngày đó thôi giờ thì chịu.
Nàng : Chỗ này anh hay đến à ?
Đáp : Ừm khi cần một mình, khi chán.
Nàng : Còn chị ấy ?
Đáp : Ko thích đến đây.
……..
Thầy trò lang thang trên đường ray. Mỗi người đi trên một đường như 2 dòng cảm xúc và 2 tâm trạng khác nhau.
Tự nói : Giá kể cuộc đời mình như những chuyến tàu thì tốt biết bao. Biết trước những chặng phải dừng.Biết trước cái đích phải đến, cứ đi là đến.

Nàng: Em ko muốn vậy. Cái gì cũng biết trước thì còn gọi gì là cuộc sống. Thật ra em ko muốn rời bỏ nơi đây nhưng em ko thể ở lại vì em đã nhìn thấy trước tương lai của mình rồi. Một tương lai được xác lập hoàn hảo. Một tương lai ko phải do em tạo ra. Tương lai đó là của ba má em – những người chỉ biết áp đặt. Em đi đơn giản chỉ vì muốn tự tìm cho mình một con đường như anh từng nói. Dù chưa biết sẽ thế nào nhưng em vẫn muốn thử. Cuộc sống là những chuyến đi dài mà anh. Mỗi nơi ta dừng bước có thể có và cũng có thể ko để lại trong mỗi chúng ta cái mà anh gọi là kí ức. Tất nhiên nó sẽ là dấu ấn để chúng ta biết chúng ta đã trưởng thành…”
………..
Nàng : Sao anh ko nói gì ?
Đáp : Em đang nói mà.
Nàng : Cứ đi đã rồi đến đâu sẽ đến. Lúc trước định rủ anh lang thang.Anh muốn biết vì sao ko? Em định đi để tạm biệt những gì sắp trở thành kỉ niệm, những nơi em đã đến, những chỗ từng đi qua và cả những nơi em chưa kịp đến bao giờ.
……..
Hỏi : Sao lại là anh ?
Đáp : Cũng ko biết nữa. Thấy hợp thấy thích thì rủ thôi.
Nói : Em có nhiêu bạn bè mà.
Đáp : Bạn tiền, bạn ảo thôi ko có ai chân thành hết.
Hỏi : Sao em biết ?
- Biết vì biết. Tại sao cuộc sống lại như thế anh ?
Đáp : Vì đôi khi nó thế. Mà cũng ko biết nữa…Ngồi tí đi ko mỏi chân à?
Nàng : Ko! Anh thích thì ngồi đi.
Cú, kéo tay cho ngồi xuống cùng luôn.
Nàng : Làm gì vậy ?
Hỏi : Định đi hết đường day à ?
………………
Nàng : Ko sợ chị ấy biết à ?
Đáp : Biết gì ?
- Thì trốn đi chơi với gái.
- Biết rồi còn gì.

 

Đọc tiếp

Các tập/chương/hồi khác của 7 ngày làm gia sư –

Mục lục truyện

Truyện đọc nhiều (hot)

Truyện mới cập nhật

Nếu thấy trang web hữu ích với bạn, hãy click Like ủng hộ chúng tôi !