Truyện kiếm hiệp
 

Yêu phải hotboy (p6)

Lượt xem chương này: 1812

Một đêm thao thức với những suy tư muộn phiền đã qua, giờ lại phải bắt đầu cho một ngày mới.

Sáng nay, khi vừa mở cửa bước ra khỏi nhà hình ảnh đầu tiên đập vào mắt tôi là hắn tên hotboy Kỳ Quân cái người mà trước đây tôi từng ngưỡng mộ, vừa nhìn thấy tôi hắn vui mừng chạy đến lịch sự chào hỏi.

_Chào buổi sáng

Để đáp lại sự lịch sự, tôi gật đầu mĩm cười, nhìn thấy nụ cười khá thân thiện của tôi hắn có vẻ rất vui mừng liền hỏi.

_Em suy nghĩ về chuyện anh nói rồi chứ?

Tôi gật đầu thay câu trả lời, hắn tươi cười hấp tấp.

_Em đồng ý làm bạn gái anh chứ?

Đang cuối đầu nghe hắn hỏi như vậy tôi khẽ buông tiếng thở dài rồi ngẩn mặt lên nhìn hắn nhẹ nhàng đáp.

_Xin lỗi, chúng ta không thể đến với nhau được đâu

Nụ cười trên môi hắn chợt tắt khi nghe đáp án rồi lặng căm nhìn tôi không nói nữa lời, nhìn vào ánh mắt của hắn lúc này tôi có thể dễ dàng nhận thấy sự buồn tủi thất vọng rất nhiều khi phải đặt niềm tin quá nhiều vào một việc gì đó, nó rất rất thật lòng.

Nếu hắn cứ đối xử với tôi như trước đây, vẫn là một hotboy lạnh lùng thờ ơ và tràn đầy kiêu hãnh thì có lẽ tôi sẽ cảm thấy dễ chịu hơn rất nhiều khi phải đối mặt với một gương mặt thiễu não như lúc này, tôi không biết rằng hắn có thích tôi thật sự hay không nhưng nhìn hắn bây giờ sao lòng tôi cứ nhói lên tội lỗi, phải chăng tôi vừa làm tổn thương đến trái tim mềm yếu của hắn.

Lặng lẽ cuối đầu tôi quay lưng bước đi vì không muốn phải nhìn thấy hắn vào lúc này, nhưng hắn đã níu tôi lại và khẳng định.

_Em có quyền không thích anh nhưng anh vẫn có quyền thích em, anh không bỏ cuộc đâu nhất định sẽ có một ngày anh làm cho em phải thích anh

Vẫn cái cách nói chuyện của một hotboy ngang tang ngạo mạn của ngày nào, mấy lời hắn vừa nói vừa làm tôi cảm thấy hắn cũng là một người có ý chí và lòng kiên cường, vừa thấy rất khó chịu vì từ ngữ hắn dùng có phần chói tai một chút.

_Được thôi, nếu anh có bản lĩnh đó thì hãy làm đi

Tôi thách thức.

Ngay lập tức khi câu nói của tôi vừa kết thúc hắn bước nhanh đến gần tôi nắm lấy tay tôi kéo đi rồi bế tôi lên xe của hắn, mặc cho tôi đã cố vùng vẫy thậm chí là đánh hắn nhưng hắn vẫn quyết tâm để tôi lên xe cho bằng được rồi lên ga chạy thật nhanh hết mức có thể.

_Anh làm gì vậy chứ? Anh khùng rồi sao? Mau dừng xe lại đi

Tôi to tiếng trong nỗi sợ hãi với tốc độ mà hắn đang chạy.

Không nói gì đáp lại hắn càng lên ga chạy thật nhanh làm cho nỗi lo lắng, nỗi sợ hãi trong tôi càng tăng cao vượt bậc, tôi là một người sợ tốc độ chính vì vậy mà trên suốt đoạn đường từ nhà đến trường tôi chỉ biết nhắm mắt và liều mình ôm lấy hắn thật chặt để đề phòng trường hợp xấu nhất có thể xảy ra khi chạy với một tốc độ như thế này.

Chính vì hắn quá liều lĩnh khi chạy với độ không thể cho phép nên tôi và hắn đến trường trong thời gian rất sớm, dừng xe trước cổng hắn quay lại nhìn tôi mĩm cười rất gian rồi nói.

_Tới trường rồi xuống đi cô bé

Hé mắt nhìn ra tôi thấy đúng là mình đã đến được trường an toàn, thở phào tôi nói.

_Cũng may là không có chuyện gì xảy ra, nếu tôi bị rớt xuống đường thì anh chết chắc rồi

Hắn nhe răng đáp.

_Em ôm anh chặt như vậy thì làm sao mà rớt xuống đường được chứ

Giật mình nhìn xuống tôi hoảng hồn, quả thật là tôi đang ôm siết chặt lấy hắn vội vàng tôi bỏ tay ra, hấp tấp giải thích.

_Anh đừng có hiểu lầm, tại anh chạy quá nhanh cho nên tôi mới…

_Không sao, anh có nói gì đâu mà em phải giải thích

Hắn chen ngang.

Ngại ngùng khi nghe hắn nói vậy tôi chẳng biết làm gì hơn ngoài việc cuối mặt nhìn xuống đất rồi đi thật nhanh về lớp, thiệt là quê muốn chết.

Trở về lớp học trong lòng tức tói quăng cái túi xách xuống bàn tôi thề sẽ không bao giờ cho hắn một cơ hội nào hết, cái đồ đáng ghét như hắn so với bất cứ ai trên đời này thì hắn là tên khốn nhất mà tôi từng gặp, ngồi suy nghĩ lại chuyện vừa rồi tôi mới biết là mình đang bị hắn lợi dụng mà không biết, càng nghĩ tôi càng thấy tức tói trong lòng, thù này không thể không trả.

_Làm gì mà tức tói vậy Khiết Linh

Nhỏ lớp trưởng bỗng lên tiếng hỏi.

Vội vàng tôi đáp.

_Thì tại cái tên đáng ghét…

_Khiết Linh

Chưa nói hết câu hắn bất ngờ xuất hiện trước cửa lớp và còn gọi to tên tôi làm ai nấy có mặt trong lớp đều phải ngước nhìn.

Nhìn hắn với ánh mắt tràn đầy lòng hận thù tôi thì thầm.

_Hay lắm, tôi chưa đến tìm anh mà anh đã tự dẫn xác tới rồi, phen này anh chết chắc rồi Kỳ Quân à

Đẩy bàn, tôi đứng dậy nhắm thẳng hướng hắn mà đi, chưa đi được đến nơi cần phải đến tôi đã bị cả lớp đẩy sang một bên chỉ vì hắn, vừa nhìn thấy hắn xuất hiện trước cửa lớp đám con gái đã ngạc nhiên đưa mắt ra nhìn chằm trồ, rồi thi nhau chạy đến đứng cạnh hắn tranh thủ chụp ảnh, còn hắn thì lúc nào cũng tươi cười để có được những bức ảnh thật sinh động, nhìn thấy nụ cười của hắn mà lòng tôi càng thêm phần tức giận không thể nào kiềm nén thêm được nữa, săn tay áo tôi chen vào đám đông nắm tay hắn kéo đi thật nhanh xuống phía sau sân bóng của trường.

Ra đến sân bóng hắn liền hỏi tôi.

_Em đưa anh ra đây có chuyện gì sao?

Trợn mắt câu mày là những gì hắn đang nhìn thấy ở tôi.

_Anh…anh cần giải thích về chuyện vừa rồi đó

Nheo mày hắn tỏ vẻ không hiểu.

_Chuyện gì?

Tôi ghét cái cách biết mà giả vờ như không của hắn liền quát.

_Anh đừng giả ngu giả ngơ nữa tôi biết hết mọi âm mưu xấu xa của anh rồi

_Âm mưu gì?

Hắn bình tỉnh hỏi.

_Có phải vừa rồi anh chạy xe như vậy là cố tình để tôi sợ quá mà ôm lấy anh đúng không?

Tôi nói.

Hắn bật cười to tiếng đầy vẻ ngạc nhiên rồi đáp.

_Trí tưởng tượng của em phong phú thật đó, chuyện như vậy mà em cũng nghĩ ra được

Nhìn thấy nụ cười xinh chết người của hắn là sự tức giận trong tôi lại bùng phát, tôi quát.

_Anh đừng cười nữa

_Tại sao vậy? Cười là quyền tự do của anh mà, anh có vô tình bị em biến thành một người có ý đồ xấu như vậy thì anh cũng phải được tự do chứ

_Cười sẽ sản sinh tình cảm đó

Không biết sao tôi lại buột miệng nói ra câu này.

_Sao? Em nói gì?

Hắn hấp tấp.

Vội vàng tôi đẩy sang vấn đề khác.

_Sao là sao chứ? Anh mau giải thích chuyện lúc nảy đi

Hắn thở dài.

_Anh chỉ muốn em đến trường cùng anh để mọi người biết em là bạn gái của anh mà không còn theo đuổi anh nữa, mệt lắm, ngoài ra anh không nghĩ gì hết

Đánh vào vai hắn một cái tôi nói.

_Nè, anh tưởng anh là ai vậy?

_Anh là hotboy

Hắn đáp.

Tôi hỏi tiếp.

_Bộ anh không nói chuyện bằng giọng điệu chảnh chọe thì anh không sống nỗi hay sao chứ?

Nhe răng cười khoe răng khểnh hắn nói.

_Anh chỉ nói lên sự thật thôi

Người ta nói quả không sai, giang sơn dễ đổi bản tính khó dời hắn đúng là một người chảnh chọe nhất trong những người chảnh chọe nhất thế gian này, tôi thề là như vậy.

Không nói thêm nhiều với hắn tôi quay lưng trở về lớp học để bắt đầu một ngày học tập mới hứa hẹn sẽ có nhiều điều thú vị.

Đã hơn mười lắm phút trôi qua mà vẫn không thấy thầy đến, đợi thêm một lúc nữa thì thầy giám thị đến thông báo cho cả lớp một tin quan trọng là ngày hôm nay chúng tôi sẽ được nghĩ, vì thầy đã bận đi công tác cho trường khoảng một tuần.

Khỏi phải nói thì cũng biết chuyện gì sẽ xảy ra, ngay khi nhận được tin cả lớp nhảy toáng lên hò hét vui mừng như sợ rằng nếu không làm thế thì người ta sẽ không biết là mình đang vui mừng lắm lắm.

Vậy là cả lớp kéo nhau ra về, tụi con trai thì lên kế hoạch ăn nhậu mừng ngày được nghĩ, tụi con gái thì kéo nhau đi làm đẹp, chỉ còn lại tôi, nhỏ Nhã Quyên, nhỏ Vũ Thy là kéo nhau ra căn tin trường ngồi nhâm nhi tận hưởng cái hương vị nồng nàn cay xé lòng của đặc sản bánh tráng muối ớt, và tám với nhau đủ thứ chuyện trên trời dưới đất.

Nhỏ Nhã Quyên là người hăng hái nhất trong ba đứa, nó tranh thủ vừa ăn vừa kể về chuyện tình của nó cùng anh chàng hotboy nào đó mà nó quen được trên mạng, và đã chính thức bước ra khỏi thế giới ảo để đến với thế giới của sự thật mà yêu nhau thấm thiết, nó còn hứa cuối tuần này sẽ dẫn anh chàng về ra mắt cho tôi và nhỏ Vũ Thy biết mặt, nhìn vẻ mặt của nó lúc này rất hạnh phúc.

Đến lượt mình nhỏ Vũ Thy cũng khoe khoan về anh chàng hotboy của lòng nó, nó nói anh chàng quả là một hotboy mà nó tin tưởng nhất thế gian này, anh chàng tuy rằng được công nhận là hotboy xung quanh cũng có biết bao người con gái theo đuổi, nhưng anh chàng chỉ yêu một mình nó mà thôi, và đặc biệt là anh chàng tuy đào bông nhưng hổng có tính lăng nhăng nên nó tin tưởng anh chàng một cách tuyệt đối.

Rồi đến lượt tôi, tôi chẳng biết phải kể gì cho tụi nó nghe vì thật sự thì tôi có yêu ai đâu mà có chuyện để kể, có chăng cũng chỉ là tình cảm đơn phương đã qua.

_Chuyện mày với hotboy Kỳ Quân sao rồi?

Nhỏ Nhã Quyên chợt hỏi.

Tôi mĩm cười lắc đầu.

_Có gì đâu

Nhỏ Vũ Thy chen vào.

_Cậu trả lời anh ta chưa?

_Rồi

Tôi đáp.

_Sao rồi? Đồng ý chứ?

Nhỏ Nhã Quyên và Nhỏ Vũ Thy đồng thanh hỏi.

Tôi thở dài rồi trả lời.

_Không, mình từ chối rồi

Thẳng tay đánh vào vai tôi một cái chan chát, nhỏ Nhã Quyên trách móc.

_Ngu quá, thiệt là dại hết biết đường hoàn là một hotboy có tiếng mà lại đi từ chối, mày có biết trong trường này có bao nhiêu người muốn được anh ta thương một chút thôi mà không được không?, còn mày may mắn được cái diễm phúc đó mà không biết hưởng

Nhỏ Vũ Thy minh họa.

_Nói cho cậu biết nha, dạo gân đây mình thấy có một con nhỏ đang ra ra sức theo đuổi anh ta, nếu như mà cậu không mau đồng ý thì sau này hối hận thiệt đó

Khẽ đập tay xuống bàn, chỉ mặt từng đứa tôi hỏi.

_Nè, hai người có phải là bạn của tôi không vậy?, sao lại đi giúp hắn ta chứ?

_Giúp gì đâu thấy sao nói vậy thôi mà

Nhỏ Nhã Quyên đáp.

Nhỏ Vũ Thy a dua.

_Đúng đó, tụi mình chỉ là thấy sao nói vậy thôi

_Không phải trước đây hai người từng nói với tôi là sẽ không yêu hotboy hay sao? Quên rồi à?, sao bây giờ lại đi khuyên tôi yêu hắn ta chứ?, hai người đúng là…

Tôi quát.

Nhỏ Vũ Thy nhe răng cười khì khì rồi nói nhỏ vào tai tôi.

_Yêu hotboy hay lắm đó nha

Tôi khá ngạc nhiên khi nghe nó nói vậy liền hỏi.

_Hay lắm sao? Hay chỗ nào vậy?

Nghĩ sao nói vậy nó đáp ngay.

_Hãy ở chỗ mình sẽ được nổi tiếng theo người ta

Đưa tay kí vào đầu nó một cái tôi mắng.

_Đúng là mê trai hết thuốc chữa, hotboy thì sao?, nổi tiếng thì sao chứ? Đẹp trai, tài giỏi mà đạo đức không ra gì có cho cũng không thèm đâu

_Có thiệt là không thèm hông vậy?

Nhỏ Nhã Quyên bất ngờ lên tiếng, nói rồi nó và nhỏ Vũ Thy nhìn chằm chằm nhìn vào mắt tôi đầy vẻ nghi ngờ.

Biết sẽ không thể nào nói lại tụi nó mà thật sự thì tôi cũng không biết mình có làm được những gì mình vừa nói hay không?, ngập ngừng tôi trả lời.

_Ờ…thật ra…tao cũng muốn xóa đi tình cảm của tao dành cho hắn lắm chứ, nhưng tao không thể làm được, dường như điều đó vượt qua khả năng của tao

Nghe tôi nói vậy, nhỏ Nhã Quyên phản ứng khá mạnh.

_Thấy chưa, biết ngay mà, vậy thì nhận lời yêu anh ta đi

Vội vàng tôi lắc đầu.

_Đâu có yêu dễ dàng như vậy được, phải thử thách một thời gian chứ

Nhỏ Vũ Thy than ngắn thở dài nói.

_Trời ơi, thử với thách gì nữa, thích người ta đến phát điên rồi bày đặc giả vờ làm gì?

_Thích ai vậy?

Một giọng nam bất ngờ chen vào làm cả ba đứa chúng tôi giật mình quay đầu nhìn lại thì thấy Kỳ Quân, hắn đang đứng trước mặt chúng tôi tay cho vào túi quần và mĩm cười rất xinh.

Nhỏ Nhã Quyên vội vàng bước đến cạnh hắn tươi cười nói.

_Chào anh Kỳ Quân, anh đang tìm Khiết Linh nhà chúng tôi sao?

Thật thà hắn gật đầu.

_Phải rồi

Nhỏ Vũ Thy ham vui, nó tranh thủ chạy đến cạnh hắn ta rồi tươi cười.

_Nảy giờ Khiết Linh nó nhắc anh quá trời

Nghe nó nói vậy tôi lập tức lên tiếng.

_Nè, nhắc anh ta khi nào chứ?

Không quan tâm đến tôi, nó và nhỏ Nhã Quyên kéo hắn ra cách tôi khá xa và thủ thỉ nói gì đó tôi không rõ chỉ thấy sau đó cả ba người nhìn tôi và cười rất gian.

_Tao với nhỏ Vũ Thy về trước đây mày cứ ở lại từ từ mà tâm sự

Nhỏ Nhã Quyên nói.

Tôi chạy vội đến và nói.

_Không được, về thì cùng về

Nhỏ Vũ Thy lắc đầu.

_Chỉ hai đứa tụi mình về thôi, cậu phải ở lại đây người ta có chuyện muốn nói với cậu đó

Nói rồi nó quay sang nhìn hắn ta tươi cười nói tiếp.

_Tụi này giao nhỏ Khiết Linh lại cho anh đó, sau khi nói chuyện xong phải đưa nó về nhà một cách an toàn và tuyệt đối không được ăn hiếp nó, nếu không tụi này sẽ cho anh biết thế nào là con gái

_Được thôi mà

Hắn mĩm cười đáp.

Kéo tôi đến chiếc bàn nhỏ Nhã Quyên ép tôi ngồi xuống cho bằng được rồi cùng nhỏ Vũ Thy nhanh chân ra về, nhường lại không gian riêng tư cho hắn để dễ dàng nói chuyện cùng tôi, thật ra bây giờ tôi cũng không biết hai đứa tụi nó là bạn của tôi hay là bạn của hắn ta nữa. Đáng ghét.

Nhìn theo bóng dáng tụi nó dần khuất xa hắn quay lại nhìn tôi mĩm cười rồi bước đến, tôi liền hỏi.

_Anh ra đây làm gì chứ?

_Tìm em

Hắn đáp.

_Tìm tôi làm gì?

Tôi tiếp tục.

_Nhớ em

Nói rồi hắn lại mĩm cười, nụ cười không biết đã làm chết bao cô gái.

Im lặng quan sát hắn một lúc tôi khẽ lên tiếng.

_Nè, anh làm gì cứ theo ám tôi hoài vậy?

Một câu năm chữ hắn đáp.

_Tại vì anh thích em

Nheo mày tôi thăm dò.

_Tôi thấy anh khó hiểu lắm, tại sao anh lại thích tôi trong khi xung quanh anh có biết bao nhiêu người yêu mến anh mà anh lại không thích họ chứ?

Hắn cười nhếch môi đáp ngắn gọn.

_Tại vì em khác với họ

Nhìn tôi một lúc rồi hắn nói tiếp.

_Anh thấy em cũng là một người rất lạ, những cô gái khác đều thích anh tại sao em lại không thích anh vậy?

_Tất cả mọi người đều thích anh sao?

Tôi hỏi.

Gật đầu hắn đáp.

_Phải rồi, họ thích anh vì anh đẹp trai, học giỏi, con nhà giàu, hát hay, nhảy đẹp, biết cách ăn chơi nói chung là rất tốt

Tôi bật cười thật to sau câu nói mang đầy sự tự tin của hắn rồi nói.

_Anh hơi tự tin đó, có phải là anh tự để cao mình quá không?

Không bào chữa hắn chỉ nhe răng cười trừ rồi đột ngột dừng lại hắn hỏi.

_Em có thể yêu anh không Khiết Linh?

Biết thế nào hắn cũng sẽ hỏi tôi câu này, vì đã có sự chuẩn bị trước tôi liền trả lời mà không cần suy nghĩ.

_Thật ra tôi cũng có cảm tình với anh đó, anh cố gắng thêm một chút nữa đi biết đâu sau này tôi sẽ thích anh thật thì sao

Tôi không ngờ một câu nói như vậy lại có tác động mạnh mẽ đến con người của hắn, sau câu nói của tôi hắn nắm chặt lấy tay tôi vui mừng khôn siết gật đầu hứa đủ điều.

_Anh sẽ cố gắng mà, chỉ cần có câu nói này của em thì anh nhất định sẽ không bao giờ bỏ cuộc

Tôi gật gù.

_Uhm, vậy thì anh cứ cố gắng đi nhưng tôi cũng không dám nói chắc điều gì đâu, bởi vì bây giờ tôi rất là khó tính lại còn mắc thêm bệnh chảnh chọe nữa, nói chung là anh sẽ rất khó khăn để làm cho trái tim tôi đập vì anh đó

Vẫn tính mạnh mẽ và dứt khoát hắn khẳng định.

_Dù em thế nào đi nữa anh cũng không bao giờ bỏ cuộc, muốn có vợ đẹp phải chịu cực khổ thôi

Tôi tròn mắt ngạc nhiên.

_Cái gì? Có vợ sao?

Hắn cười đáp.

_Anh nói đùa đó mà

Sau câu nói là một nụ cười hoàng tử của hắn nỡ ra, nhìn hắn lúc này sao mà dễ thương thế không biết, chưa gì mà con tim tôi đã bắt đầu chao đão, nếu cứ tiếp tục tình trạng thế này tôi không biết là mình có thể thực hiện kế hoạch hành hạ trả lại cho hắn gấp đôi những chuyện trước đây mà hắn của từng làm với tôi đến khi nào nữa.

Ước gì có thể trở nên vô cảm với tình yêu, ước gì trái tim không bị lỗi nhịp vì một ai đó và ước gì…

***
Ai đó đã từng nói thời gian trôi qua như cái chớp mắt nếu không biết nắm giữ những điều thiên liêng nhất mà thời gian đã ban tặng, rất có thể bạn sẽ hối tiếc về sau.

Hôm nay ngồi một mình ở quán trà sữa nhìn dòng người đi qua dường như chậm lại, trong nắng vẫn có nụ cười hiu hắt của gió, tôi chợt thấy lòng mình buồn đến lạ, không biết từ lúc nào tôi lại trở thành một cô gái đa sầu đa cảm.

Thông thường vào ngày cuối tuần tôi và lũ chiến hữu sẽ tập trung lại quay quần bên cạnh nhau mà tậm sự những chuyện vừa xảy ra trong một tuần vừa qua, thế nhưng kể từ khi có tình yêu gà bông hình như chỉ còn lại một mình tôi là ngồi ở cái quán trà sữa hắt hiu buồn này cùng cậu bạn Hoán Phi.

Hoán Phi là người bạn trai thân thiết duy nhất của tôi, cậu ta rất tinh tế có thể dễ dàng nhận thấy tâm trạng tôi đang rất bất ổn ngay khi tôi cố nỡ nụ cười tươi nhất, cậu ta luôn xuất hiện bên cạnh những lúc tôi cần thiết, luôn quan tâm đến tôi một cách nhiệt tình, giúp đỡ tôi hết mình mà không cần phải trả ơn cũng không vì một mục đích nào khác, khi tôi cảm thấy dường như tất cả mọi người quay lưng lại với tôi thì chỉ có cậu ta là vẫn nắm chặt lấy tay tôi, nâng đỡ tinh thần những lúc tôi bế tắc nhất trong cuộc sống và cũng là một người mà tôi có thể mang những tâm sự của mình bộc bạch một cách chân thành mà không phải e ngại hay sợ sệt.

Hôm nay cũng vậy, nhìn thấy vẻ buồn đượm trên mắt tôi, cậu ta liền hỏi.

_Có chuyện gì buồn sao Khiết Linh?

Tôi gật đầu.

_Uhm, một ngọn nến vừa tắt, một kiếp người vừa chấm dứt

Dường như chưa hiểu chuyện gì đã xảy ra, câu ta hỏi tiếp.

_Chuyện gì đã xảy ra với cậu vậy?

Thở dài tôi đáp.

_Một người hàng sớm thân yêu của mình đã ra đi

Chợt hiểu ra mọi chuyện cậu ta gật gù.

_Chắc là cậu thân với người này lắm

Một giọt nước mắt bỗng tuôn trào dù tôi cố gắng kiềm chế, tôi khẽ gật đầu trong sự thương tiệc tột cùng.

_Bà là người đã cho mình rất nhiều lời khuyên bổ ích trong cuộc sống, đối với mình thì bà là một người mẹ thứ hai trong đời

Khẽ nắm lấy bàn tay tôi như để truyền thêm sức mạnh cho một người con gái yếu đuối, cậu ta nhẹ nhàng an ủi.

_Hãy mạnh mẽ lên rồi mọi chuyện sẽ qua, nụ cười sẽ trở lại với cậu, mình tin ở một nơi nào đó bà cũng sẽ cầu chúc cho cậu được hạnh phúc, và bà sẽ rất buồn khi nhìn thấy cậu đánh mất đi nụ cười vốn rất hồn nhiên trong sáng của ngày nào

Nghe mấy lời của cậu ta, tôi thấy mình cần phải mạnh mẽ hơn nữa, tôi phải sống sao cho thật tốt để ở một nơi xa xôi nào đó bà sẽ mĩm cười khi nhìn thấy tôi mĩm cười.

Đưa tay lau dòng lệ trên khóe mi, tôi nhìn cậu ta mĩm cười, mĩm cười vì ít ra trong những lúc tôi buồn và cố dấu nó đi vẫn có một người tinh tế nhận ra mà chịu lắng nghe và chia sẽ cùng tôi.

Hoán Phi là cậu bạn luôn biết mang lại niềm vui cho người khác, vì không muốn để tôi nhớ đến chuyện đã qua mà đau lòng cậu ta liền đẩy sang một vấn đề khác, nhìn tôi ngập ngừng cậu ta hỏi.

_Ưm…chuyện tình cảm của cậu lúc này vẫn tốt chứ?

Tôi khá ngạc nhiên khi nghe cậu ta hỏi câu này rồi tranh thủ hỏi lại.

_Sao cậu lại hỏi chuyện này? Có ai thích mình đâu mà có chuyện tình cảm để ổn hay không

Thấy lạ cậu ta liền hỏi.

_Không phải cậu và hotboy Kỳ Quân đang tìm hiểu nhau sao?

Tôi khẽ gật gù rồi mĩm cười.

_Phải rồi, sao mình lại không nhớ gì vậy?

Khẽ dịu giọng cậu ta hỏi tiếp với giọng điệu ngập ngừng đứt quảng.

_Cậu…thật sự…thích…anh ta sao?

Im lặng một lúc tôi đáp.

_Mình cũng không biết nữa, có đôi khi mình cảm thấy rất thích anh ta nhưng lại có đôi lúc mình lại rất ghét con người này

Cậu ta khẽ cười.

_Nhìn vào ánh mắt của cậu, mình có thể đoán được là cậu thích anh ta nhiều hơn là ghét

Mĩm cười đáp trả tôi nói.

_Mình thích anh ta thì sao chứ?, anh ta là một con người rất kì lạ, tuy rằng quen biết anh ta đã được một thời gian nhưng mình vẫn không thể nào hiểu hết được con người anh ta, có lẽ chính vì điều này mà trong suốt thời gian vừa qua mình vẫn không dám nói ra sự thật là bản thân mình cũng rất mến anh ta

Lựa lời cậu ta cho tôi lời khuyên.

_Nếu cậu thật sự thích anh ta như vậy thì đừng suy nghĩ gì hết hãy mạnh dạng nói điều đó thật to, mình tin rồi cậu sẽ hiểu về anh ta thôi mà

Tôi mĩm cười lại một lần nữa tự hỏi lòng, bao nhiêu cho đủ để chạm đến hạnh phúc?.

***

Sáng nay, một ngày đầu tuần mới lại bắt đầu, một buổi sáng cũng như bao nhiêu buổi sáng khác chỉ có điều tôi của ngày hôm nay đã thay đổi, thay đổi rất nhiều.

Sau nhiều đêm suy nghĩ về chuyện tình cảm của mình cũng như suy nghĩ lại những lời khuya của lũ bạn thân, cuối cùng thì tôi cũng đưa ra được quyết định của riêng bản thân mình.

Đối với một người như tên Kỳ Quân thì việc đồng ý làm bạn gái của hắn cần phải có một thời gian dài, phải cải tạo hắn thành một con người khác hẳn với con người hiện nay, phải làm cho hắn không còn kênh kiệu, chảnh chọe, ăn chơi lúc nào cũng tỏ ra ta đây là nhất và đồng thời cũng trả đủ lại cho hắn những việc mà trước đây hắn đã từng đối xử với tôi một cách tàn nhẫn, hôm nay tôi chính thức thực hiện kế hoạch một cách triệt để.

Kể từ khi quyết định chọn tôi làm bạn gái mà tôi không biết là thật hay giả, sáng nào hắn cũng đến nhà đưa đón tôi đi học nhưng đều bị tôi thẳng thừng từ chối, thế nhưng hôm nay tôi lại chủ động gọi điện cho hắn và chỉ trong vòng mười phút ngắn ngủi hắn đã ngoan ngoãn có mặt trước cổng nhà tôi với một gương mặt vô cùng hớn hở.

Nhìn thấy tôi đứng trước cổng đợi chờ sự xuất hiện của hắn, hắn nhe răng mĩm cười thật tươi rồi hỏi.

_Em đợi anh có lâu không?

_Mau chở tôi đến trường đi hỏi nhiều làm gì?

Tôi tỏ vẻ khó chịu đáp trả rồi nhanh chân bước lên xe cùng lời cảnh cáo.

_Hôm nay anh chạy xe cho đàng hoàn đó, nếu anh dám giở trò tôi không tha cho anh đâu

Hắn nhe răng cười, tay che séo nữa vầng trán đáp lời.

_Tuân lệnh người đẹp

Rồi hắn lên ga chiếc xe lập tức vụt đi với tốc độ cho phép, vừa chạy hắn vừa ngoái đầu ra sau nhìn tôi hỏi.

_Em đã ăn sáng chưa, Khiết Linh?

Nheo mày tôi không tiếc tay đánh vào vai hắn một cái dứt khoát kèm theo câu nói.

_Anh muốn chết hay sao mà vừa chạy vừa ngoái đầu ra sau chứ?

Hắn tự tin.

_Em yên tâm, với tài nghệ lái xe của anh đảm bao sẽ không làm em bị thương đâu mà lo, anh là một tay đua kiệt xuất đó

Tôi lắc đầu đánh vào vai hắn thêm cái nữa rồi nói.

_Tôi biết tài nghệ lái xe của anh rồi nhưng xin anh đừng nói gì vào lúc này nữa hết, anh lo tập trung lái xe đi

Dường như hắn có vẻ khó chịu với thái độ của tôi nên chẳng mở miệng nói thêm bất cứ điều gì mà càng ngày tôi thấy hắn càng chạy nhanh hơn tốc độ mà tôi cho phép.

Đến trường, hắn không để tôi ở trước cổng như thường lệ mà chở tôi chạy thẳng luôn vào nhà xe, tôi thắc mắc hỏi thì nhận được câu trả lời của hắn là cùng nhau gửi xe rồi cùng nhau sánh bước về lớp.

Kể từ ngày mà hắn bất ngờ xuất hiện trước sân cờ, và nói những lời mật ngọt giúp tôi thoát khỏi trò chơi dại dột của mình thì hình như cũng kể từ đó tôi bị nhiều nữ sinh trong trường ghét hơn thì phải, kể từ ngày đó tôi đi đâu? Làm gì? Cũng bị bọn nữ sinh chỉ trích, thậm chí còn có đứa đứng trước mặt tôi mà cảnh cáo đe dọa đủ điều chỉ vì tôi đã cướp đi hoàng tử trong mơ của đám nữ sinh yêu phải hotboy.

Sáng nay cũng vậy, khi vừa đặt chân bước vào trường và đi bên cạnh hắn lập tức tôi nhận thấy hàng chục, hàng trăm ánh mắt liếc nhìn tôi dọc ngang và cũng không quên buông ra mấy lời khó nghe.

Giống như nhỏ Nhã Quyên và nhỏ Vũ Thy đã từng nói, khi yêu phải hotboy sẽ bị mọi người ghét, ghét vì ghanh tỵ, hiểu được điều đó tôi không trách họ đã nói sai về con người tôi, nhưng tôi thật sự rất ghét những người ghanh tỵ, đố kỵ với người khác về những gì mà họ có được, chính vì lẽ đó tôi đã hành động.

Đang đi bên cạnh hắn với gương mặt hình sự, tôi đột ngột quàng lấy tay hắn nhìn hắn mĩm cười thật xinh và nói đủ điều mà còn chưa kịp suy nghĩ.

Hành động bất thường của tôi làm hắn tròn mặt ngạc nhiên vì thật sự không hiểu nỗi tại sao tôi lại bất ngờ thân thiết với hắn, còn đám nữ sinh thì đã tức lại càng thêm tức, tôi có thể dàng nhận thấy điều đó từ nét mặt của họ.

Bất ngờ một nữ sinh chạy tới trước mặt tôi và hắn, không nói gì rồi thẳng tay kéo tay tôi ra khỏi người hắn, thấy vậy hắn liền lên tiếng.

_Nè, cô làm gì vậy?

Sự to tiếng của hắn liền thu hút được sự chú ý của mọi người, vì thế chỉ trong phút chốc xung quanh chỗ đứng của ba nhân vật chính chúng tôi đã có rất nhiều người vây quanh thành một vòng tròn lớn.

Nhỏ nữ sinh tỏ vẻ khó chịu.

_Tại sao…tại sao anh lại để cho con nhỏ này nắm tay của anh chứ?

Hắn nhếch môi cười đáp trả.

_Cô lấy tư cách gì hỏi tôi câu này?

Nhỏ nữ sinh tức giận nói không nên lời.

_Anh…anh…anh quá đáng lắm, anh có biết là em rất yêu anh không? Tại sao anh lại để cho người khác nắm tay ngay trước mặt em hả?

Tôi đứng bên cạnh hắn thầm mĩm cười, không ngờ tôi chỉ vừa nắm tay hắn thôi mà đã có phản hồi đến như vậy, lợi dụng cơ hội này không để cho hắn kịp lên tiếng tôi nhảy vào nói ngay.

_Vậy là sao chứ? Anh nói anh thích tôi mà bây giờ anh lại có người yêu rồi là sao?

Vội vàng hắn giải thích.

_Không phải, cô ta không phải là người yêu của anh, anh chỉ yêu có mình em thôi

Nghe hắn nói vậy nhỏ nữ sinh nhìn tôi liền to tiếng.

_Anh ấy là người yêu của tôi, cô đừng theo bám anh ấy nữa

Tức giận hắn quát.

_Nè, cô đừng nói bậy đó

Rồi hắn quay sang đặt hai tay lên vai tôi giải thích.

_Cô ta nói bậy thôi, em đừng tin những gì cô ta vừa nói

Mặc dù tôi biết rõ rành mạch nhỏ nữ sinh này không phải là người yêu của hắn mà chỉ là một người quá đổi yêu thích nét đẹp trai của hắn một cách mù quáng, nhưng tôi cũng giả vờ như đó là một sự thật hiển nhiên để kiếm chuyện hành tội hắn, tôi giận dỗi dặm chân tại chỗ đưa tay đánh vào ngực hắn một cái ình ịch trách móc.

_Không có mà cô ta dám nói như vậy sao, anh quá đáng lắm dám đem tình cảm của tôi ra làm trò đùa, đồ thấy ghét

Dứt lời tôi đưa tay lau dòng lệ giả rồi chạy ra khỏi đám đông, hắn liền chạy theo nhưng không kịp vì lúc này đây hắn đã bị nhỏ nữ sinh nắm chặt lấy và được một đám nữ sinh khác bao vây nhìn ngó trầm trồ và chụp ảnh như một ca sỉ hay diễn viên nổi tiếng nào đó.

Thoát ra khỏi đám đông việc đầu tiên tôi cần phải làm là ra sức hít thở thật sâu, và sau đó là ngoái đầu nhìn về phía hắn cùng đám nữ sinh mà bật cười trong lòng, nhưng lại có cảm giác không được thoải mái cho lắm, suy cho cùng thì tôi đối xử với hắn như vậy là đúng hay sai?, tôi cũng không biết nữa, chỉ biết đó là cái giá mà hắn phải trả cho những lỗi lầm trước đây mà hắn đã từng gây ra cho tôi.

_Có chuyện gì mà vui vậy?

Hoán Phi bất ngờ lên tiếng.

Bỏ túi xách xuống bàn, tôi đưa tay làm quạt vừa thở vừa nói.

_Bí mật

_Bí mật gì vậy?, ai có bí mật hả?

Nhỏ Vũ Thy vừa bước đến trước cửa lớp đã lên tiếng thể hiện sự nhiều chuyện bẫm sinh.

Vội vàng tôi kéo tay nhỏ Vũ Thy ra hành lang to nhỏ, vừa lúc đó nhìn thấy nhỏ Nhã Quyên bước tới tôi liền kéo nó vào rồi kể luôn một lượt, thế rồi tôi mang câu chuyện vừa xảy ra kể lại, nghe xong câu chuyện tưởng chừng chỉ có trong phim của tôi tụi nó không nhịn được cười liền nhe hàm răng trắng giả cười hô hố mà chẳng cần quan tâm đến những ai xung quanh, và điều đó đã vô tình thu được rất nhiều ánh mắt quan tâm của mọi người một cách rất đặc biệt không thể diễn tả thành lời mà chỉ có thể dùng ánh mắt để thể hiện sự chân thành đó.

Đang cười nhỏ Nhã Quyên bỗng dưng nín bặt mắt nhìn về một phía rồi nói.

_Ê…ê…ê…Kỳ Quân đến kìa

Nghe đến hai chữ Kỳ Quân cả tôi và nhỏ Vũ Thy đều tắt hẳn những nụ cười trên môi mà quay lại nhìn hắn ta.

Vừa chạy đến chỗ tôi, hắn nắm lấy tay tôi vừa thở vừa nói.

_Khiết Linh nghe anh giải thích đi, sự thật không phải như em nghĩ đâu

Giả vờ ghen tuông tôi nói.

_Tôi đâu có nghĩ gì, mà chính mắt tôi nhìn chính tai tôi nghe thấy anh còn muốn nói điều gì nữa?

Nhỏ Vũ Thy biết tôi đang cố tình làm khó cho hắn nó nhanh trí nói vào.

_Hotboy Kỳ Quân ơi là hotboy Kỳ Quân, cho dù anh có đẹp trai, có tài giỏi, có nhiều người yêu thích cách mấy đi nữa, nhưng khi đã quyết định yêu một ai đó thì anh nên thành thật mới phải đạo làm người chứ

Nhỏ Nhã Quyên a dua.

_Anh là hotboy tức nhiên sẽ được nhiều người yêu mến, nhưng không có nghĩa là anh phải đáp lại tình cảm cho tất cả những ai yêu mến anh, anh hiểu không vậy?

Nghe thấy những lời nhỏ Vũ Thy và nhỏ Nhã Quyên vừa nói, hắn đưa tay gãi đầu với vẻ rất tức giận vì không biết phải giải thích mọi chuyện như thế nào, rồi nói.

_Tất cả những gì tụi em vừa nói anh đều hiểu, nhưng anh khẳng định anh không phải là một con người như vậy?

_Vậy chứ anh là một người như thế nào?

Nhỏ Vũ Thy hỏi.

Hắn lại đưa tay gãi đầu ấp úng.

_Anh…anh…anh cũng không biết nữa, nhưng anh không phải là một người như tụi em nghĩ

_Thôi đi, anh đi về lớp đi tôi không muốn nghe anh nói thêm bất cứ điều gì nữa

Tôi nói, rồi sau đó nắm tay nhỏ Vũ Thy và nhỏ Nhã Quyên kéo vào lớp chẳng buồn quay đầu nhìn lấy hắn một lần.

Chưa bước được vào lớp tôi có cảm giác như có một bàn tay ai đó nắm lấy tôi và bóp chặt làm tôi rất đau, quay đầu nhìn lại thì quả thật là hắn đang nắm lấy tay tôi và kéo đi không một lý do dù tôi đã cố hỏi và phản kháng lại, nhưng càng cố phản kháng thì bàn tay tôi lại càng bị siết chặt.

Hắn đưa tôi ra phía sau sân trường một nơi khá vắng người qua lại, tôi hơi ngạc nhiên vì không biết hắn đang muốn làm gì mà lại đưa tôi ra đây, cố sức vung tay ra khỏi bàn tay đang nắm chặt của hắn tôi hỏi bằng cả sự tức giận.

_Anh đưa tôi ra đây làm gì vậy chứ?

_Anh muốn nói chuyện riêng với em

Hắn đáp.

Tôi nhếch môi cười đầy vẻ coi thường giả tạo và nói.

_Giữa tôi và anh thì làm gì có chuyện để nói

Không nói gì hắn chỉ nhìn thẳng vào mắt tôi, thấy vậy tôi cũng mở to mắt nhìn lại nhưng sau đó không lâu tôi lại có một cảm giác giác rất đổi kì lạ, và rồi tôi cũng chỉ im lặng khi phải đối diện với hắn trong một cự ly không thể nào gần hơn được nữa.

_Anh phải làm sao thì em mới tin anh đây Khiết Linh?

Hắn bất ngờ lên tiếng.

Giật mình tôi trả lời.

_Ờ…việc này lẽ ra anh phải hỏi bản thân mình mới đúng, anh hãy tự mình suy nghĩ lại những gì anh đã làm mà tạo cho người ta có cảm giác không an toàn khi ở bên cạnh anh

Gật gù hắn đáp.

_Anh thừa nhận là trước đây anh rất bay bướm và xem thường tình yêu vì bên cạnh anh lúc nào cũng có người sẳn sàng hy sinh tất cả cho anh, nhưng đó không phải là tình yêu, là thứ anh cần, cho đến khi gặp em anh mới cảm nhận được một tình yêu thật sự, một tình yêu đối với anh như một món quà sa xỉ, anh đã dần thay đổi con người mình rất nhiều chỉ vì em, em hiểu được điều đó không Khiết Linh?

Cố gắng tỉnh táo trước những lời ngọt ngào không biết có xuất phát từ đáy lòng hắn hay không?, tôi hỏi tiếp.

_Tôi biết anh thích tôi và tôi cũng muốn đáp trả lại lắm chứ, nhưng mỗi khi đi bên cạnh anh tôi không có được cảm giác an toàn, lúc nào tôi cũng bị mọi người cười chê, bị coi thường, có một người nói với tôi rằng khi nhắm mắt lại, nghĩ đến người mình thích mà lòng vẫn không thấy bình yên thì có nghĩa là mình đã thích nhầm người, ở bên cạnh anh tôi cảm thấy bất an lắm

Khẽ nắm bàn tay tôi bóp nhẹ, hắn nói.

_Anh xin lỗi, sau này anh sẽ bù đắp cho em, anh sẽ bảo vệ cho em mà Khiết Linh

Tôi mĩm cười, nụ cười chất chứa đầy sự ngỗn ngang.

_Anh bảo vệ tôi bằng cách nào đây?, mỗi lần nhìn thấy tôi không vui vì anh, anh xin lỗi hứa sẽ sữa chữa và thề thốt đủ điều là bảo vệ tôi sao?

Khẽ cuối đầu im lặng, một lúc sau hắn lên tiếng.

_Em có thể cho anh một cơ hội để sữa sai những lỗi lầm hay không?, anh sẽ không thề thốt, không hứa bất cứ điều gì nữa, nếu em tin anh thì hãy cho anh một cơ hội, anh sẽ dùng hành động để chứng minh tình cảm anh đối với em là hoàn toàn xuất phát từ đáy lòng

Ánh mắt và nét mặt chân thành của hắn làm tôi chỉ biết im lặng nhìn hắn không nói được lời nào, trong lòng bối rối thử hỏi có tình yêu nào là vĩnh viễn hay không?.

Quá bối rối trước những gì hắn nói và không biết có được bao nhiêu phần trăm là sự thật, giờ chơi tôi kéo nhỏ Nhã Quyên và nhỏ Vũ Thy xuống căn tin mà hỏi ý kiến, vừa đặt mông ngồi xuống tôi lập tức vào thẳng vấn đề, tôi mang lời thống thiết cầu khẩn của hắn kể lại thì được nhỏ Nhã Quyên và nhỏ Vũ Thy cho ý kiến như sau.

Không hẹn trước nhưng cả hai lại đồng thời khuyên tôi nên cho hắn một cơ hội, và tụi nó đều cho rằng tình cảm mà hắn dành cho tôi ít nhất là chín mươi lăm phần trăm, vì trong suốt một thời gian dài vừa qua tuy rằng tôi luôn tìm đủ mọi cách trả đũa hắn những chuyện trước kia, nhưng hắn vẫn không hề trách móc hay nổi nóng và có thái độ muốn bỏ cuộc mà ngược lại càng ngày hắn càng dành tình cảm cho tôi nhiều hơn, bằng chứng là sáng nay khi tôi giả vờ giận dỗi không muốn nghe hắn giải thích bất cứ điều gì, hắn đã nắm lấy tay tôi kéo đi trước mặt mọi người như một cơn gió thoáng qua chỉ để giải thích rõ ràng mọi chuyện.

Đây không phải là đầu mà tụi nó cho tôi những lời khuyên như thế này, thật sự từ sâu trong đáy lòng tôi, tôi cũng có tình cảm với hắn nhiều lắm chứ, tôi cũng muốn được như tụi nó hạnh phúc bên cạnh người mình yêu không phải lo âu suy tính muộn phiền điều gì, và cũng không muốn phải làm những việc gây cho hắn khó xử, không muốn trả đũa lại hắn bất cứ điều gì, nhưng sao tôi lại không làm được điều đó?, trong lòng thì nghĩ một đường nhưng đến khi thực hiện lại rẽ sang một hướng khác.

Khẽ buông tiếng thở dài tôi hỏi.

_Bây giờ tao phải làm sao đây?, có nên cho hắn một cơ hội hay không?

Nhỏ Vũ Thy gật đầu dứt khoát.

_Nên chứ, rất nên

Nhỏ Nhã Quyên cũng gật đầu đồng tình.

_Nhỏ Vũ Thy nói đúng đó, mày hãy cho anh ta một cơ hội đi

_Nhưng…

Tôi vừa cất tiếng chưa nói được lời nào thì nhỏ Nhã Quyên đã vội chen ngang.

_Không nhưng nhị gì hết, tao muốn đây là lần cuối tao và nhỏ Vũ Thy khuyên mày nên làm điều này

Nhỏ Vũ Thy minh họa.

_Và mình với nhỏ Nhã Quyên cũng muốn đây là lần cuối cùng còn nghe cậu hỏi về điều này, tụi mình đã nói như vậy rồi yêu hay không yêu cậu tự quyết định đi

Trầm ngâm với một mớ hổn độn trong người, suy nghĩ một lúc tôi nói.

_Yêu hay không yêu chẳng ai có thể trả lời được thôi thì đành phó mặc cho con tim quyết định vậy

Tiếng chuông vang lên báo hiệu giờ ra về, sau những suy nghĩ đã qua tôi nhanh chân chạy ra nhà xe và đứng chờ đời sự xuất hiện của hắn, vì tôi nghĩ tôi nên làm theo những gì mà con tim mình mách bảo.

Nhìn thấy hắn từ xa tôi vui vẻ mĩm cười thật tươi, đang đi hắn khẽ chùn bước khi nhìn thấy tôi rồi vội vã chạy đến tươi cười đáp trả.

_Em chưa về sao?, lúc nảy tan lớp anh chạy sang tìm em nhưng chẳng nhìn thấy em đâu cả anh cứ tưởng rằng em đã ra về rồi, không ngờ em vẫn còn ở đây

Hắn nói với vẻ mặt hớn hở hơn bao giờ, tôi mĩm cười hắn hỏi tiếp.

_Em chờ anh sao?

Không trả lời thẳng vào câu hỏi tôi vòng vò trách móc.

_Có biết là trời nắng lắm không sao để tôi đứng đợi lâu như thế chứ?

Quá bất ngờ trước sự thay đổi đột của tôi, hắn vừa vui mừng vừa bối rối không biết phải nói gì sau đó vội vàng tháo chiếc nón đang đội trên đầu xuống và nhanh tay đội vào giúp tôi.

_Em đội nón của anh đi như vậy sẽ không bị nắng nữa

Nhìn thấy vẻ bối rối và hấp tấp của hắn lúc này tôi cảm thấy hắn thật dễ thương và đáng yêu, khẽ cuối đầu tôi nói.

_Cám ơn anh

Mĩm cười hắn nói.

_Không có gì, anh có nhiệm vụ phải che chỡ cho em mà

Nói rồi hắn chở tôi ra về nhưng không về nhà ngay lập tức mà hắn lại đưa tôi đi dạo đây đó xung quanh thành phố rồi đưa tôi đi ăn, mua quà tặng tôi và nói cười thật nhiều, quả thật đây là lần đầu tiên mà tôi trông thấy hắn cười nhiều đến như vậy, tiếng cười giòn giả của hắn hòa theo làn gió bay đi thật xa.

_Hôm nay cám ơn anh nhiều lắm, Kỳ Quân

Tôi mĩm cười khẽ nói.

Nheo mày hắn hỏi.

_Về điều gì?

Ngập ngừng như để có thêm thời gian suy nghĩ tôi đáp.

_Ưm…về…về điều bất ngờ anh dành cho tôi

Gãi đầu, hắn lẫm bẫm.

_Điều bất ngờ? Điều gì kìa?

Dường như không thể nghĩ ra được điều tôi muốn nói, hắn thắc mắc hỏi.

_Em có thể nói cho anh biết điều bất ngờ đó là gì không?

Chẳng cần suy nghĩ, tôi trả lời.

_Điều bất ngờ là ngày hôm nay anh đã đưa tôi đi chơi thật vui

Hiểu ra mọi chuyện, hắn tươi cười nói.

_Nếu như em thích sau này anh sẽ đưa em chơi nhiều hơn nữa…

Đang nói bỗng dưng khựng lại, hắn hỏi.

_Mà tại sao hôm nay em lại đột ngột thay đổi vậy?

_Thay đổi việc gì?

Tôi hỏi.

_Mới sáng này em còn giận anh, nổi nóng với anh vậy mà đến trưa…

Tôi vội chen ngang.

_Anh ngạc nhiên lắm sao?

Hắn gật đầu thay cho câu trả lời rồi tôi nói tiếp.

_Ai đó đã từng nói yêu là phải học cách chịu đựng, anh hiểu không?

Suy nghĩ một lúc hắn gật đầu.

_Uhm, anh hiểu mà, thôi em vào nhà đi cũng trễ rồi

Mĩm cười, tôi gật đầu cùng lời nói.

_Sáng mai, anh nhớ đến đón em đi học đó

Khá bất ngờ khi tôi thay đổi cách xưng hô, hắn nói không nên lời.

_Em…em…vừa mới xưng hô với anh là gì?

Cố tình lãng trách câu hỏi tôi đáp.

_Ngày mai đến trễ là em giận anh đó

Nói rồi tôi vội quay lưng chạy thẳng vào nhà để che giấu đi nét thẹn thùng của một cô gái tuổi yêu có biết bao nhiêu điều muốn nói, nhưng thật ra tôi đã nép người sang một góc và trộm nhìn hắn sẽ phản ứng như thế nào trước cách xưng hô của tôi, hắn chỉ cười, cười, và cười thật tươi trong lòng có vẻ thật hạnh phúc.

Trời về khuya cảnh vật nhìn ra từ cửa sổ phòng tôi mới đẹp làm sao, trên nền trời tối đen như mực kia là hàng ngàn hàng triệu vì sao nhấp nháy tinh khôi, mỗi một vì sao như đang mĩm cười và nháy mắt cùng tôi trước một tình yêu mà cuộc sống đã ban tặng, có một người nói với tôi rằng mỗi một vì sao sáng kia là đại diện của một tình yêu đẹp, một tình yêu trong sáng, một tình yêu cao thượng của con người thế gian, khi một chuyện tình khép lại bằng một kết thúc happy end thì tự nhiên trên nền trời ấy sẽ xuất thêm một vì sao như để làm minh chứng cho mối tình vĩnh hằng ấy.

Ngồi một mình trong căn phòng vắng lặng với những vì sao lánh lấp tinh khôi kia tôi thầm hỏi lòng, đến khi nào trên nền trời ấy sẽ xuất hiện vì sao của tôi?.

 

Đọc tiếp

Các tập/chương/hồi khác của Yêu phải hotboy

Mục lục truyện

Truyện đọc nhiều (hot)

Truyện mới cập nhật

Nếu thấy trang web hữu ích với bạn, hãy click Like ủng hộ chúng tôi !